Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 557

Cập nhật lúc: 2026-02-11 03:41:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhắc đến chuyện dùng cơm ở nhà họ Khương, Hình Minh Ngộ theo bản năng qua lịch trình, khi xác định việc gì gấp mới gật đầu, đáp một tiếng "" xoay lên tầng hai.

Cửa phòng ngủ chính tầng hai đóng.

Vừa bước , Hình Minh Ngộ thấy cô gái nhỏ ngay cả chăn cũng đắp, đang nghiêng bên trái ngủ yên tĩnh.

Gương mặt khi ngủ của cô thật thanh thản, khóe miệng nhếch lên như đang mơ một giấc mơ . Trong phòng bật điều hòa, ấm khiến đôi gò má cô ửng hồng, trông vô cùng đáng yêu.

Hàng lông mi dài như chiếc quạt nhỏ rủ xuống, khiến kìm lòng đưa tay chạm .

Ánh mắt chậm rãi dời từ lông mi xuống , thấy một tay cô gối mặt, tay đặt bụng bầu. Không khó để tưởng tượng khi ngủ, bàn tay nhỏ bé chắc chắn âu yếm vuốt ve bảo bối trong bụng.

Người phụ nữ và đứa trẻ đều ở trong tầm mắt , khóe miệng Hình Minh Ngộ hiếm khi hiện lên một tia dịu dàng.

Anh đóng cửa , cởi áo khoác treo bên cạnh chiếc áo khoác màu vàng nhạt của cô, xuống mép giường. Một tay chống bên cạnh cô, cúi xuống ngắm gương mặt cô ở cách gần.

Có lẽ ngửi thấy mùi hương quen thuộc.

Cô gái nhỏ đang ngủ say bỗng cử động, vô thức xích gần phía , bàn tay nhỏ nhắn còn cọ cọ bàn tay lớn của đang định chạm má cô.

Nhiệt độ cơ thể ấm áp của cô truyền qua đầu ngón tay.

Trái tim Hình Minh Ngộ mềm nhũn, dùng ngón cái chạm nhẹ gò má trắng nõn, đồng thời đặt nụ hôn lên đôi mắt, gò má, và cuối cùng dừng ở bụng bầu của cô.

Qua lớp áo len, hôn lên chiếc bụng nhô cao.

Không sự giao cảm với cha , hôn xong, đột nhiên chiếc bụng mềm mại nhô lên một khối.

Hình Minh Ngộ nhịn đưa tay , bàn tay lớn áp lên bụng cô, cảm nhận sự chuyển động bên , cảm giác làm cha trong lòng càng thêm chân thực.

Tuy Tinh Bảo và Tấn Bảo gọi là ba suốt bốn năm, nhưng dù cũng chỉ là chú, bảo vệ chúng với phận chú.

Anh vẫn còn nhớ đầu tiên Nhị Bảo gọi là ba, ngoài sự xót xa, thấy bối rối nhiều hơn.

bây giờ thì khác, cảm nhận rõ rệt sự hạnh phúc và trách nhiệm nặng nề của một cha, đó là sự kinh ngạc và cũng là ngọt ngào.

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Hình Minh Ngộ nhẹ nhàng xoa dịu chỗ đó, cho đến khi t.h.a.i nhi yên, mới luyến tiếc thu tay , kéo chăn đắp cho cô dậy xuống ghế sofa bên cạnh.

Anh mở điện thoại, xử lý nốt những công việc còn dang dở.

Căn phòng nhỏ yên tĩnh đến mức thể thấy nhịp thở của hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-557.html.]

Vừa xử lý xong tài liệu, cửa phòng đột nhiên đẩy từ bên ngoài. Lan dì bưng một ly cà phê lên, tay cầm một tờ báo kinh tế tài chính.

"Hình , mời ngài dùng cà phê." Lan dì cung kính đặt ly cà phê lên chiếc bàn nhỏ cạnh sofa, giọng khẽ, thuận tiện đưa tờ báo qua.

Dù hiện nay công nghệ phát triển, chỉ cần lên mạng là xem tin tức, nhưng đặt báo giấy là thói quen từ thời ông ngoại của đại tiểu thư còn sống. Đại tiểu thư từ nhỏ ảnh hưởng nên cũng thích báo, vì khi về nước, cô yêu cầu tòa soạn gửi báo tới.

Hình cũng là kinh doanh, chắc hẳn sẽ thích.

Hình Minh Ngộ tờ báo, đưa tay nhận lấy và khẽ lời cảm ơn.

Lan dì lắc đầu hiệu cần khách sáo, ánh mắt về phía cô con gái đang ngủ say, thấy cô mới yên tâm lui xuống. Trong lòng bà thầm nghĩ: Khách sáo gì chứ? Thích thì cứ nhiều , đủ thì bà thể bảo tòa soạn gửi thêm loại khác tới ngay.

Chỉ cần đừng bắt nạt cô chủ nhà bà như lúc ở nông thôn là ...

Hình Minh Ngộ bỏ lỡ ánh mắt lo lắng của Lan dì khi đóng cửa, mím môi, lật tờ báo và chăm chú .

Trên giường, Khương Thiên Tầm ngủ sâu.

giấc ngủ của bà bầu dù cũng hạn, ngủ tiếp mà là vì bụng đói.

Khi Khương Thiên Tầm mở mắt nữa, chính là cơn đói đ.á.n.h thức.

Cô mở mắt, với tay lấy điện thoại đầu giường xem giờ, 6 giờ tối .

Đã muộn thế hèn chi cô thấy đói.

Cô đặt điện thoại xuống, dùng hai tay chống bụng định dậy, đầu thấy Hình Minh Ngộ đang chiếc sofa nhỏ đối diện giường, một tay cầm cà phê, một tay cầm tờ báo kinh tế tài chính.

Trong phòng bật đèn, ánh sáng hắt lên khuôn mặt tuấn tú góc cạnh của đàn ông, trông vô cùng thu hút.

Dường như cảm nhận ánh mắt của cô, dời mắt khỏi tờ báo, về phía cô.

Chạm ánh mắt nóng bỏng của , Khương Thiên Tầm sững , đó ngượng ngùng hỏi: "Anh đến từ lúc nào thế?"

Bị bắt quả tang đang lén, đúng là chút mất mặt.

Hình Minh Ngộ thấy cô dậy liền đặt báo và ly cà phê xuống, bước tới đỡ cô, đồng thời đáp: "Tan tầm là qua đây ngay, em ngủ ngon chứ?"

Khương Thiên Tầm khẽ "", trong lòng thầm tính toán thời gian. Tan tầm là qua ngay, từ Hình thị đến đây mất nửa tiếng, nghĩa là ở trong phòng cô nửa tiếng .

Nghĩ đến cảnh ngủ thấy, đặc biệt là thói quen ngủ kẹp chăn, mặt Khương Thiên Tầm đỏ bừng lên một cách tự chủ.

Loading...