Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 542

Cập nhật lúc: 2026-02-11 03:37:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Trác Vinh là kẻ t.h.ả.m hại nhất, mặt mũi tím tái bầm dập, một tay ôm đầu lăn lộn đất kêu gào t.h.ả.m thiết, chẳng mấy chốc lên tiếng xin tha.

"Đại ca tha mạng, đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa!!!"

"Cầu xin các , a... đừng đánh..."

đám vệ sĩ dừng , đòn cực kỳ chừng mực! Mỗi cú đá tuy gây c.h.ế.t nhưng khiến đối phương đau đớn thấu xương!

Đợi đến khi mặt Thẩm Trác Vinh tái mét còn giọt máu, bọn họ mới dừng tay, tiện thể gọi báo cảnh sát!

Thị trấn nhỏ lớn, cảnh sát nhanh chóng mặt. Cộng thêm lời khai của đám đông xem và nhân viên khách sạn, chẳng mấy chốc, đám Thẩm Trác Vinh áp giải với tội danh tàng trữ hung khí và gây rối trật tự công cộng.

Nhìn cửa khách sạn khôi phục sự yên tĩnh, cùng với những chiếc xe việt dã biển Kinh Thị và đám vệ sĩ áo đen, trái tim đang treo lơ lửng của Khương Thiên Tầm cuối cùng cũng hạ xuống.

Đồng thời, tận sâu trong lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp.

Những vệ sĩ huấn luyện bài bản ... là Hình Minh Ngộ Giang thúc cùng cô về quê nên sắp xếp để bảo vệ cô ?

"Đám vệ sĩ là do Hình sắp xếp đúng ?" Lan dì bên cạnh thẳng suy nghĩ trong lòng Khương Thiên Tầm: "Trách lão Giang dám một xuống, hại lo lắng suông nửa ngày. Cơ mà, Hình đối xử với đại tiểu thư thật ."

Lan dì bằng giọng chân thành, gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

Bà thầm nghĩ, cũng may Hình sắp xếp chu đáo từ , nếu , gặp đám nhà đẻ lòng hiểm độc của Thẩm Lam, chừng xảy chuyện lớn .

Lan dì nghĩ , Hình sắp xếp như , liệu chỉ vì để bảo vệ đứa trẻ ?

Ôi, thật hy vọng bản đại tiểu thư cũng Hình yêu thương chân thành như thế.

Lan dì nhất thời tâm tình phức tạp. Người nhà đẻ thường lo xa là !

Lúc , Giang thúc xử lý xong xuôi và trở .

Thấy vẻ mặt của Úc Lan, Giang thúc tưởng bà đang lo lắng nên trao cho bà một nụ trấn an, đó mới cung kính Khương Thiên Tầm.

"An tổng giám, làm cô sợ hãi . Mọi chuyện xử lý xong, cô thể yên tâm dùng bữa."

"Vâng... Cảm ơn Giang thúc."

Biết là sự sắp xếp của nhà họ Hình, Khương Thiên Tầm nhanh chóng an tâm, cảm giác an tràn ngập.

Cô tiếp tục gắp thức ăn cho Triệu thẩm đang còn ngơ ngác.

"Triệu thẩm, bác ăn ạ."

Căn phòng tầng hai khách sạn nhanh chóng khôi phục khí ấm cúng.

Trong khi đó, chiếc xe việt dã màu đen đối diện khách sạn, đám vệ sĩ thuộc Hạp Viện khi lên xe, tên cầm đầu gọi là An ca lập tức lấy điện thoại gọi cho Tạ Quỳnh ở Hạp Viện.

Thông báo xong, vệ sĩ gọi cho Tống thúc để báo cáo tình hình bên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-542.html.]

Lúc , tại cửa sân bay Kinh Thị.

Tống thúc đóng cửa xe cho nhà , định bước lên ghế phụ cạnh trợ lý Chu đang lái xe thì điện thoại vang lên.

Thấy là Vệ An Đông, đội trưởng đội vệ sĩ ở Hạp Viện gọi tới, Tống thúc nghiêm mặt, vội vàng bắt máy: "Alo, Tiểu An?"

Sau khi nhíu mày Tiểu An báo cáo xong, Tống thúc ngẩng đầu, thông qua gương chiếu hậu, đầy vẻ thấp thỏm thuật chuyện Tiểu An cho Hình Minh Ngộ ở ghế .

Vừa dứt lời, Tống thúc liền cảm nhận Hình Minh Ngộ ngước mắt lên, trong nháy mắt, khí trường trở nên u ám, lạnh lẽo.

Tống thúc qua gương chiếu hậu, chỉ thấy gương mặt thâm trầm lạnh lùng của đàn ông là cơn giận thể che giấu!

"..."

là một lũ tìm c.h.ế.t!

Tống thúc thấy vẻ mặt lạnh lùng của Hình Minh Ngộ, thầm nghĩ, đám đó may mà gây chuyện sớm, cùng lắm chỉ đ.á.n.h một trận tống tù.

Nếu muộn hơn chút nữa, để đàn ông vốn bận rộn tối mặt chỉ để sớm về nước bắt gặp ở quê, chẳng sẽ đích đá c.h.ế.t lũ ch.ó má đó ?!

Tuy nhiên, giờ Hình Minh Ngộ ... kết cục cuối cùng của đám cũng chẳng !

"Tiên sinh, nhà họ Thẩm dã man như , cần... xử lý triệt để một chút ?"

Cái gọi là "xử lý triệt để" trong miệng Tống thúc rốt cuộc triệt để đến mức nào, e rằng chỉ những kẻ từng xử lý đến mức biệt tích mới hiểu rõ.

Hình Minh Ngộ nắm chặt điện thoại, giọng phát lạnh lùng đến mức khiến rùng : "Làm ."

Lời ít ý nhiều, nhưng bên trong ẩn chứa cơn bão t.ử thần g.i.ế.c thấy máu.

"Rõ!" Tống thúc đáp lời, đó hỏi tiếp: "Vậy , tiếp theo ngài về Hạp Viện là..."

Hình Minh Ngộ đáp, nhưng đáy mắt là nỗi nhớ nhung vợ con thể che giấu.

Bên , tại thị trấn nhỏ.

Đêm đầu đông luôn đến đặc biệt sớm.

Đám Khương Thiên Tầm trò chuyện ăn uống suốt hai tiếng đồng hồ, khi bước khỏi khách sạn, trời tối mịt.

Cũng may Giang thúc xe, hiện giờ các vùng nông thôn đều đường bê tông, thôn còn đèn đường, dù muộn cũng cần lo lắng chuyện đường sá.

Khó khăn lắm mới từ Kinh Thị nhịp sống hối hả trở về quê, Khương Thiên Tầm cũng nhiều năm trò chuyện, dạo phố cùng Triệu thẩm.

Ra khỏi khách sạn, cô vội ngay mà một tay đỡ bụng bầu, một tay khoác tay Triệu thẩm dạo phố, cảm nhận nhịp sống chậm rãi ở thôn quê.

Triệu thẩm cúi đầu, vô cùng vui mừng, thậm chí còn lén rơi nước mắt. Khương Thiên Tầm giờ đây còn là cô bé năm nào, cô trổ mã xinh rạng ngời, khí chất thanh tao thoát tục.

Vậy mà cô vẫn hề chê bai mà khoác tay bà, khiến lòng Triệu thẩm ấm áp vô cùng.

Loading...