Cô bưng chén đợi mười mấy giây, ước chừng cơn giận của Khương Văn Uyên dần bình phục, mới dịu dàng lên tiếng.
"Chú ơi, cháu xin phép ngoài . Chú đừng giận quá, tuy cháu Ngâm Ngâm làm gì khiến chú nổi trận lôi đình như , nhưng sức khỏe vẫn là quan trọng nhất. Nếu chú tức giận đến đổ bệnh thì chẳng còn gì nữa, chú thấy đúng ?"
Nghe thấy giọng ôn hòa của cô con gái riêng của vợ, Khương Văn Uyên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Mọi việc đều thuận lợi, thêm Thẩm Lam tù, bên cạnh phụ nữ nào an ủi, Khương Văn Uyên quả thực đang tâm phiền ý loạn. Đã lâu lắm ông thấy ai quan tâm như .
Bất chợt thấy giọng nũng nịu, những lời an ủi của Tô Nhu Nhu, ông suýt chút nữa tưởng rằng Thẩm Lam thời trẻ về, khỏi ngẩng đầu cô .
Tô Nhu Nhu thấy Khương Văn Uyên cuối cùng cũng chịu , cô vén lọn tóc, thừa thắng xông lên: "Hơn nữa, tính tình của Ngâm Ngâm cháu cũng , chú thấy em ngốc, thực tế em chỉ là tính tình thẳng thắn, đơn giản hơn nhiều so với những kẻ tâm cơ thâm trầm. Người như dễ khác gài bẫy, dắt mũi theo ý đồ của họ nhất. Cho nên, chú cũng thể trách Ngâm Ngâm , chú ?"
Ý đồ của khác? Khương Thiên Tầm?
Nghĩ đến dáng vẻ mồm mép sắc sảo của Khương Thiên Tầm, Khương Văn Uyên khó lòng đồng tình, cơn giận đối với Khương Ngâm Ngâm trong lòng liền vơi một nửa.
, ngay cả ông còn đối phó nổi, thì đứa con gái ngu xuẩn như Khương Ngâm Ngâm làm thể là đối thủ? Nói cũng , vẫn là của Khương Thiên Tầm. Cho dù Khương Ngâm Ngâm lỡ lời sai điều gì, cô cũng cần thiết công khai lịch sử thượng vị của ông mặt bàn dân thiên hạ như .
Khương Thiên Tầm quả thực hề nể tình xưa nghĩa cũ, nắm bắt cơ hội để đá ông khỏi Hoa Văn.
Nghĩ đến công ty Hoa Văn mà dày công kinh doanh nhiều năm... cơn giận còn của Khương Văn Uyên liền chuyển dời lên Khương Thiên Tầm.
Nói về thế, ông đúng là gì, nhưng Khương Thiên Tầm càng tư cách lên mặt. Nếu cô bất nhân, thì đừng trách ông bất nghĩa!
chuyện , ông cần lên kế hoạch thật kỹ lưỡng mới .
Sự phẫn nộ trong đáy mắt Khương Văn Uyên dần chuyển thành thâm trầm, ông cúi đầu điện thoại.
Tô Nhu Nhu thấy liền lời của hiệu quả, cô cuối cùng cũng đặt chén xuống: "Chú ơi, chú uống ngụm ."
Khương Văn Uyên đang định tìm điện thoại của nhà Thẩm Khoan ở quê, đột nhiên thấy giọng dịu dàng, ông ngước mắt lên.
Vừa vặn, Tô Nhu Nhu đang khom lưng cúi đầu đưa cho ông , cổ áo trễ xuống để lộ những đường cong mỹ.
Khương Văn Uyên thoáng qua, ánh mắt đ.á.n.h giá hình kiều diễm của Tô Nhu Nhu một lượt, đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc. nghĩ đến đây là con gái của Thẩm Lam, ông nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-532.html.]
Sau khi nhận lấy chén , ông lạnh lùng một câu: "Lời cô sẽ suy nghĩ kỹ, cô ngoài ."
Tô Nhu Nhu bỏ lỡ động tác nuốt nước miếng của Khương Văn Uyên. Cô che giấu tia sáng trong mắt, mỉm hài lòng, cúi đầu đáp một tiếng "" ngoan ngoãn ngoài.
Tại bộ phận thiết kế của Hoa Văn.
Khương Thiên Tầm hề những gì đang xảy ở tầng cao nhất. Sau khi đến bộ phận thiết kế, cô tìm Trần Tranh để ký các văn kiện cần thiết. Sau đó, cô cùng Mạnh Tự Hỉ và những khác thảo luận về quy hoạch thị trường trang trí nội thất mới khai thác.
Đến khi thảo luận xong là hơn bốn giờ chiều.
Lúc , câu chuyện về lịch sử làm giàu của Khương Văn Uyên từ miệng các nhân viên truyền đến tai cô.
Trước khi Hoa Văn, Khương Thiên Tầm phổ biến tình hình công ty cho các cộng sự. Khi tin tức truyền đến, Trần Tranh và những khác hề ngạc nhiên. vì sắp đến giờ tan tầm, cảm thấy nhàm chán, cả nhóm dứt khoát trong văn phòng Thịnh Chỉ Vũ kể các nhân viên đang truyền tai như thế nào.
Nói đến việc các nhân viên thêm mắm dặm muối, chỉ đồn đại Khương Văn Uyên là kẻ ăn bám nhà vợ, mà ngay cả chuyện Thẩm Lam và Khương Ngâm Ngâm là tiểu tam thượng vị cũng thêu dệt đúng đến tám chín phần mười, khiến cả nhóm xong đều giơ ngón tay cái thán phục.
"Mắt của quần chúng quả nhiên là sáng như tuyết! Lần xem ông còn dám vác cái mặt đó đến gây rắc rối cho bộ phận thiết kế của chúng nữa ." Mạnh Tự Hỉ là bất bình cho Khương Thiên Tầm nhất, nhịn mà mỉa mai một câu.
cả nhóm đều hạng thích buôn chuyện, chỉ nhân lúc náo nhiệt mà bàn tán vài câu. Đợi đến giờ tan tầm, Khương Thiên Tầm cùng trở về Khương gia.
Trong bữa tối, lâu gặp Khương Thiên Tầm nên thi quan tâm, ăn ý gắp thức ăn cho cô.
Đặc biệt là Trần Tranh, khác hẳn khi, từ vị trí đối diện bàn dài chuyển sang bên tay trái Khương Thiên Tầm, suốt buổi ân cần chia thức ăn cho cô, còn bản thì chẳng ăn bao nhiêu.
Có lẽ quen với việc Hình Minh Ngộ chăm sóc, đột nhiên đổi thành Trần Tranh, Khương Thiên Tầm thấy phản cảm nhưng thích ứng.
Khi Trần Tranh gắp miếng thịt kho tàu thứ sáu cho cô, cô suy nghĩ một chút vẫn từ chối.
"Tranh ca, em tự làm mà, đừng bận tâm đến em, cũng ăn ."
Ánh mắt ôn hòa của Trần Tranh đầy ý : "Anh đói, em đang ăn cho ba , ăn nhiều một chút."
Nói xong, Trần Tranh bỏ miếng thịt kho tàu bát của Khương Thiên Tầm.
Thức ăn bát, Khương Thiên Tầm thật sự tiện từ chối, nhưng giây tiếp theo cô liền lấy tay che bát , định bảo Trần Tranh đừng gắp nữa vì cô thật sự ăn hết, thì lúc điện thoại đặt bàn của cô vang lên, tên gọi hiển thị là "Hình phu nhân".