Thực Khương Thiên Tầm ăn ít, hơn mười phút trôi qua, gắp cho cô bảy , còn cô thì suốt buổi chẳng buồn động đũa. Nghĩ đến lời bà nội lúc nãy trong phòng khách rằng phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nhanh đói, sang món tiếp theo.
Bản Hình Minh Ngộ thì chẳng mấy khi động đũa, thẳng lưng, cầm đũa kiên nhẫn Khương Thiên Tầm ăn. Đợi cô gần ăn xong miếng , gắp miếng khác. Suốt quá trình hề tỏ mất kiên nhẫn, động tác ưu nhã đến cực điểm.
Khương Thiên Tầm hầu hạ tận răng như chút ngượng ngùng, thỉnh thoảng cô liếc đàn ông bên cạnh...
Bên ngoài sảnh chính, dì Tống băng qua hành lang, xuống bậc thang, sự cung nghênh của vệ sĩ mà bước khỏi cửa nhà chính. Dì đến mặt Tần Xuyên đang bực bội hút t.h.u.ố.c bên đầu xe.
"Tần Tam thiếu, chào ."
Thấy dì Tống ngoài, Tần Xuyên kẹp điếu t.h.u.ố.c sang: "Dì Tống?"
"Tần Tam thiếu, thật xin vì để đợi lâu. Tối qua tuyết rơi, bên ngoài lạnh, là cứ về . Hôm nay trong nhà khách quý, Nhị thiếu gia e rằng thể mời dùng bữa ." Dì Tống dùng giọng điệu cung kính nhưng vẫn giữ đủ thể diện cho đối phương.
Lại một nữa từ chối, cơn giận chỗ phát tiết của Tần Xuyên trào dâng. Có lẽ vì quá giận nên giọng ngược cực kỳ bình tĩnh. Dì Tống dù cũng là của nhà họ Hình lâu năm, thèm vòng vo nữa.
"Bạn gái , Khương Thiên Tầm, đang ở bên trong ?"
Hai chữ "bạn gái", thực bao giờ mặt ngoài, đây là đầu tiên, nhưng một cách trơn tru. Dì Tống cũng chú ý đến hai chữ , khẽ nhíu mày nhưng vẻ mặt vẫn ôn hòa: "Tần Tam thiếu, thật xin . Chủ nhân đang tiếp đãi vị khách nào, mặt ngoài thì đây thuộc về quyền riêng tư, thể tiết lộ."
Riêng tư? Không cho gặp đành, ngay cả chuyện cũng giấu giếm . Tần Xuyên dần mất kiểm soát, giọng còn lạnh hơn cả cơn gió đang thổi tới: "Riêng tư? Tôi hỏi về bạn gái , thử hỏi xem đây tính là loại riêng tư gì?"
Dì Tống đáp. Tần Xuyên tiếp tục: "Nói thật , các sớm quan hệ giữa Nhị ca và bạn gái ?"
Dì Tống càng thêm im lặng, buồn trả lời. Tần Xuyên thấy , ngọn lửa giận dữ trong lòng thể kìm nén nữa, điếu t.h.u.ố.c cháy đến tận tay mà cũng nhận . Dì Tống tiện nhiều chuyện của chủ nhân, lời truyền đạt xong, dì cũng cần . Dì gật đầu với Tần Xuyên xoay bước lên bậc thang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-448.html.]
Tuy nhiên, dì Tống vài giây, một bóng nhanh chóng lướt qua bên cạnh dì. Dì định thần , Tần Xuyên với vẻ cao ngạo thường ngày đang sải bước đến cửa chính, thô bạo giơ chân đá thẳng cửa!
Anh dùng sức lớn, dù cũng là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi đang bừng bừng lửa giận! Cánh cửa gỗ chắc chắn sơn trắng lập tức in hằn một dấu chân rõ rệt. cửa hề mở , vệ sĩ phía kịp thời khóa chặt .
Không xông , Tần Xuyên cửa với khuôn mặt lạnh lùng, mái tóc rủ xuống che khuất đôi mắt. Anh cúi đầu rít một t.h.u.ố.c thật sâu, ngoài thể thấy rõ cảm xúc trong mắt . cơ thể và đôi tay đang run rẩy, ai cũng đang cực kỳ phẫn nộ.
Một lúc , ngẩng đầu lên, hét lớn: "Khương Thiên Tầm, cô ở bên trong, cô đây cho !"
đáp chỉ tiếng gió lạnh và tiếng hít thở của đám vệ sĩ. Gọi Khương Thiên Tầm phản ứng, Tần Xuyên bồi thêm một cú đá nữa.
"Hình Minh Ngộ! Nếu còn coi là em thì đây cho rõ ràng!" Anh gọi thẳng tên Hình Minh Ngộ.
nhà chính cách âm quá , cách từ cửa xa, làm gì ai thấy tiếng gào thét của ? Dì Tống thấy , bất đắc dĩ lắc đầu. Dì lạnh giọng lệnh cho vệ sĩ: "Đừng ngây đó nữa, tiễn khách!"
Nói là "tiễn khách", nhưng Tần Xuyên đá cửa thế , cách "tiễn" thì ý tứ quá rõ ràng. Vệ sĩ dám trái lệnh, nhưng vẻ mặt vẫn giữ sự khách sáo: "Tần thiếu gia..."
"Cút ngay!" Tần Xuyên đang lúc điên tiết, còn quản nhiều thế. Nghe dì Tống lệnh đuổi , giận quá hóa liều, tung chân đá văng vệ sĩ đang tiến gần. Vệ sĩ thủ phi phàm, làm tránh cú đá của Tần Xuyên? Chỉ là nể mặt nhà họ Tần nên mới chịu một cước . Sau đó, vệ sĩ im bất động, tiếp tục tiến lên, nhưng thái độ cứng rắn hơn nhiều.
"Tần thiếu gia, chủ nhân của chúng quyết định , hy vọng đừng làm khó chúng ."
Tần Xuyên thèm để ý, đá xong vệ sĩ, bồi thêm mấy cái cửa! Thấy cửa vẫn mở, lạnh mặt cuối xoay bước xuống bậc thang. Dì Tống thấy Tần Xuyên lên chiếc Porsche trắng, nhấn ga thật mạnh lao ! Chẳng mấy chốc, chiếc xe biến mất ở cuối con đường rợp bóng cây.
Dì Tống thở dài, nhà báo cáo với bà nội. Bà nội xong, thoáng sa sầm mặt lập tức đổi sang nụ , hài lòng gật đầu. Thấy Khương Thiên Tầm đang , bà vô cùng thoải mái.
"Tiểu Tầm Tầm bà làm gì, mau ăn chứ. Cháu m.a.n.g t.h.a.i đôi, ăn nhiều ? Nhìn cháu xem, m.a.n.g t.h.a.i hơn bốn tháng mà chẳng thấy lên cân chút nào, bà mà xót hết cả ruột, đồ ăn ở nhà hợp khẩu vị ?"