Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 376

Cập nhật lúc: 2026-02-11 03:19:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngược , khi sắp gặp Khương Thiên Tầm, sải bước dài hơn, bước chân nhanh thêm vài phần.

Lòng phiền muộn, đột nhiên chút nhớ nhung những lúc Khương Thiên Tầm mỉa mai , điều đó mang cho một cảm giác thư thái lạ kỳ.

Anh còn hỏi rõ ngọn ngành sự việc để cảnh cáo Quý Thanh Thanh một trận trò!

Hơn nữa, cho nhà họ Hình thấy rằng, bạn gái của , tự thể bảo vệ .

Trong lúc suy nghĩ m.ô.n.g lung, theo Ngụy lão bản đến vị trí trong góc khuất nhất tầng hai.

"Chính là chỗ , Khương... Ơ? Khương tiểu thư ?" Lời của Ngụy lão bản đột ngột dừng !

Tần Xuyên bước tới, vị trí mà Ngụy lão bản chỉ giờ trống !

Nhân viên phục vụ thậm chí thu dọn xong bát đũa, hiện đang trải khăn trải bàn mới.

Sắc mặt Tần Xuyên sa sầm xuống.

Ngụy lão bản cũng chút ngơ ngác, quanh quất: "Lạ thật, Khương tiểu thư nãy còn ở đây mà, thấy ?"

Nhân viên phục vụ đang trải khăn trải bàn thấy lời ông chủ, cung kính đáp: "Thưa ông chủ, Hình lão gia t.ử và Hình lão phu nhân lâu, Khương tiểu thư cũng cùng họ ạ."

Khương Thiên Tầm cùng nhà họ Hình ?

Ánh sáng trong mắt Tần Xuyên dần tắt lịm, khuôn mặt tuấn tú lạnh băng. Nhìn chằm chằm vị trí trống trải một hồi, phớt lờ những lời Ngụy lão bản đang , xoay xuống lầu, leo lên một chiếc taxi khác.

Khi chiếc taxi hòa dòng xe cộ tấp nập, tại hiệu t.h.u.ố.c ở cuối dãy phố của cửa hàng trăm năm, hai bóng lượt bước .

Bên ngoài cửa, Trần Tranh trong bộ đồ giản dị đưa túi t.h.u.ố.c dày cho Khương Thiên Tầm, : "Em đợi ở đây một lát, mua cho em chai nước."

"Vâng, cảm ơn ." Khương Thiên Tầm nhẹ giọng đồng ý.

Nàng đầu thấy đối diện hiệu t.h.u.ố.c một công viên nhỏ, xây quanh một hồ nước nhân tạo. Ở đó ngoài các thiết tập thể d.ụ.c còn hoa sơn , mặc lan, dưa diệp cúc đang đua khoe sắc. Từng tốp năm tốp ba già đang dắt trẻ nhỏ vui chơi.

Nàng đồng hồ điện thoại, hai giờ chiều, ánh nắng cũng , liền mỉm : "Vậy em sang công viên nhỏ đợi nhé, em thấy hoa sơn bên đó nở quá."

Đôi mắt ôn nhuận của Trần Tranh dừng khuôn mặt rạng rỡ nụ của cô gái mặt, khóe miệng cũng bất giác nhếch lên.

"Được, chỗ là đường lớn, để đưa em sang công viên ."

Khương Thiên Tầm từ chối.

Rất nhanh đó, nàng chiếc ghế dài bên cạnh công viên, một tay mở lọ t.h.u.ố.c dày loại nhai. Nàng đợi nước về mà trực tiếp uống hai viên theo chỉ dẫn, đầu thưởng thức đóa hoa sơn đỏ rực ngay trong tầm tay.

Khi Trần Tranh cầm hai chai nước khoáng , bắt gặp cảnh tượng .

Cô gái thầm thương đang ngoan ngoãn ở một đầu ghế dài, nghiêng đầu ngắm đóa hoa sơn gần nhất. Hoa sơn đỏ thắm như hoa hồng, nhưng vì thu nên sắp rụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-376.html.]

Thế nhưng, điều chú ý là khuôn mặt cô gái còn kiều diễm hơn cả hoa.

Cảm nhận ánh của Trần Tranh, Khương Thiên Tầm đầu , tầm mắt hai giao giữa trung.

Tim Trần Tranh lập tức đập loạn nhịp, vội vàng dời mắt , đưa một chai nước khoáng qua!

"Xin , để em đợi lâu."

Khương Thiên Tầm đưa tay đón lấy, vặn nắp chai dậy: "Cũng lâu lắm , một đóa hoa còn ngắm xong mà. Vậy chúng về thôi ?"

Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Trần Tranh thoáng hiện lên vẻ luyến tiếc, vặn nắp chai nước uống liền hai ngụm, đột nhiên lên tiếng.

"Em cũng mới ăn no, là chúng dạo quanh công viên một chút cho tiêu thực . Anh thấy phong cảnh ở đây tệ, đằng hình như còn mấy con mèo hoang đang sưởi nắng nữa!"

Khương Thiên Tầm theo hướng tay Trần Tranh chỉ, t.h.ả.m cỏ của công viên nhỏ quả thực ba con mèo mướp đang .

Một con đang vươn vai, hai con còn thì lật ngửa bụng lên sưởi nắng ấm.

Trần Tranh thấy nàng im lặng, chỉ tay về phía cuối công viên, nơi một phố ẩm thực nhỏ mới mở: "Nếu em thích dạo công viên, bên còn mấy cửa hàng, chúng thể qua đó xem thử."

Khương Thiên Tầm đầu : "Dù cuối tuần cũng việc gì, thì dạo một chút cũng ."

Đáy mắt Trần Tranh như ánh , vội bước theo nàng.

Khương Thiên Tầm vốn yêu thích động vật và hoa cỏ. Khi ngang qua một bụi hoa sơn , thấy hai đóa hoa tịnh đế mọc sát , nàng liền gọi Trần Tranh.

"Anh xem kìa, hoa tịnh đế đấy. Nhà em trồng hoa sơn bao nhiêu năm nay mà em cũng từng thấy."

Nàng cúi đầu ghé sát , ngắm ở cự ly gần.

Trần Tranh lời, ngắm hoa, ngắm nàng.

Gió ấm buổi chiều từ hồ nhân tạo thổi tới, làm tung bay những lọn tóc xoăn của nàng. Vài sợi tóc lướt qua chiếc cằm tinh tế, vương chiếc cổ thiên nga thon dài, càng tôn lên vẻ dịu dàng, nhàn nhã của nàng.

Trong mắt Trần Tranh, nàng chính là phong cảnh nhất!

Khương Thiên Tầm cảm nhận ánh mắt của , nàng đầu , nở một nụ khách khí, phóng khoáng ngẩng đầu lên bầu trời xanh mây trắng.

"Hôm nay thời tiết thật , đúng là thích hợp để ngoài dạo."

Trần Tranh cảm thấy hôm nay là ngày tuyệt vời nhất kể từ khi về nước!

Anh cũng ngẩng đầu lên, đưa tay chỉ đám mây trắng đỉnh đầu: "A Tầm em xem, đám mây trông giống một con phượng hoàng đang tung cánh ."

"Giống thật." Khương Thiên Tầm ngắm bước tiếp về phía .

"Cẩn thận chân." Trần Tranh ôn tồn nhắc nhở, dẫn nàng về phía ba con mèo mướp lúc nãy.

Loading...