Hiện tại mặt Tần Xuyên và Hình Minh Ngộ, cô tuyệt đối thể thừa nhận!
"Tôi ngáng chân cô, cho dù cô coi là cái gai trong mắt thì cũng thể vu khống hãm hại như chứ." Triệu Hi lập tức đỏ hoe mắt, Tần Xuyên đầy ủy khuất, đòi công bằng cho .
lúc Tần Xuyên đang mải suy nghĩ về thái độ quan tâm của Hình Nhị dành cho Khương Thiên Tầm. Hắn sợ hai nảy sinh tình cảm nên chẳng thèm để ý đến ánh mắt của Triệu Hi.
Còn chuyện cô ngáng chân Khương Thiên Tầm , từ góc độ của và Hình Minh Ngộ thấy , vì cái bàn che khuất.
Triệu Hi thấy Tần Xuyên cứ chằm chằm Khương Thiên Tầm mà hề phản ứng với , lòng cô càng thêm dậy sóng, sợ hãi ghen ghét.
Giọng Khương Thiên Tầm càng lạnh hơn: "Tôi coi cô là cái gai trong mắt á? Cô tính là cái thá gì!"
"Cô..." Triệu Hi rơi vài giọt nước mắt, giọng nghẹn ngào: "Sao cô thể như , Thiên Tầm, luôn coi cô là bạn mà."
Khương Thiên Tầm suýt thì nôn .
Lúc Tần Xuyên mới về phía Triệu Hi. Hắn đầu xem cô , lòng chút bực bội, nữa ?
Thật phiền phức.
Hình Minh Ngộ lúc đỡ Khương Thiên Tầm xuống, hình cao lớn của đối diện với Triệu Hi, sắc mặt lạnh lẽo: "Khương tiểu thư tuyệt đối vô duyên vô cớ đ.á.n.h , càng oan uổng cô. Cô dùng cái chân nào ngáng cô ?"
Khí trường lạnh lùng đầy áp lực của khiến Triệu Hi sợ hãi, cô tự chủ mà lùi hai bước: "Tôi... ..."
"Hình Nhị." Tần Xuyên chịu nổi cảnh Hình Minh Ngộ mặt bảo vệ Khương Thiên Tầm như bảo vệ phụ nữ của , chắn mặt Triệu Hi: "Chắc là hiểu lầm thôi, Hi Hi vốn tính tình lương thiện, Thiên Tầm đang mang thai, thể ngáng chân cô ?"
Thiên Tầm?
Hắn gọi cô như ?
Mặt Hình Minh Ngộ càng thêm băng giá: "Nếu thực sự nghĩ phụ nữ lưng tâm địa lương thiện, thì mù , tránh !"
Tần Xuyên nhường: "Cậu định mặt cho Khương Thiên Tầm ?"
"Có gì ?"
"Với tư cách gì?"
Câu hỏi của Tần Xuyên dứt, hiện trường bỗng chốc im phăng phắc.
Khương Thiên Tầm chút bất an siết chặt ngón tay. Cô Hình Minh Ngộ bảo vệ vì đứa trẻ trong bụng, nhưng nếu sự thật ngay mặt Tần Xuyên, chuyện sẽ rối tung lên như một nồi cháo.
Cô vẫn yên tĩnh dưỡng thai.
Tần Xuyên nín thở chờ câu trả lời của Hình Nhị.
Vài giây , Hình Minh Ngộ lên tiếng: "Khương tiểu thư là nhân tài mà công ty bỏ tiền lớn để mời về, là thể thiếu. Trên địa bàn của , cho phép cô chịu bất kỳ tổn thương nào."
Người đàn ông dừng một chút tiếp: "Nếu thấy câu trả lời đó quá khách sáo, sẽ cho một câu trả lời khác."
Tim Tần Xuyên bỗng nảy lên một cái, cố trấn tĩnh: "Cái gì?"
"Cô là của ."
Khương Thiên Tầm: "..." Cô kìm mà ngước đàn ông vĩ đại bên cạnh, cái gì cơ?
Tần Xuyên chấn động.
Đây là thừa nhận quan hệ với Khương Thiên Tầm ?
"Tôi là đàn ông, sẽ để của phụ nữ khác bắt nạt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-204.html.]
Tần Xuyên: "..."
Hình Minh Ngộ : "Bảo cô xin ."
Tần Xuyên nhúc nhích. Hắn cúi đầu Khương Thiên Tầm, cô cũng đang ngơ ngác thu tầm mắt, vẻ mờ mịt đó lọt qua mắt Tần Xuyên.
Có vẻ như cô cũng kinh ngạc lời của Hình Minh Ngộ.
Chẳng lẽ là Hình Minh Ngộ đơn phương ?
*Cô vẫn còn thích Xuyên ca ?*
*Thích chứ, ... phi gả.*
Tần Xuyên tìm chút an ủi trong lòng. Khương Thiên Tầm thích , ừ, cô yêu Hình Minh Ngộ.
Con là loài động vật tham lam vô đáy, nếm chút ngọt ngào là cả một tảng đường lớn.
Hắn nghiêng nhường một lối , kéo Triệu Hi đang đắc ý vì tưởng Xuyên ca chống lưng cho , lạnh lùng : "Nói lời xin , chuyện coi như xong."
Cái gì?
Triệu Hi lóc t.h.ả.m thiết: "Em ngáng chân cô , Xuyên ca, tin em?"
Hình Minh Ngộ : "Cái chỉ là lời xin ." Anh bế Khương Thiên Tầm lên, nhét chiếc ghế tay cô và : "Có xảy chuyện gì gánh hết."
Khương Thiên Tầm hiểu ý .
Chiếc ghế cũng nặng.
Cô vung ghế đập thẳng chân Triệu Hi.
"A..." Triệu Hi hét lên đau đớn, đập ngã bệt xuống đất, ôm lấy chân Tần Xuyên rống lên.
Tần Xuyên: "..." Khương Thiên Tầm sức lực lớn ? Bụng đau ?
Hình Minh Ngộ liếc Triệu Hi đang lóc t.h.ả.m thiết với dấu bàn tay mặt, sang hỏi Khương Thiên Tầm bằng giọng trầm thấp: "Đủ ?"
"Tạm , về văn phòng thôi."
"Đi bệnh viện."
"Không cần ." Bụng cô hết đau .
Hình Minh Ngộ định bế cô lên, cô trừng mắt : *Anh dám.*
Đây là công ty.
Cô lời tiếng .
Hình Minh Ngộ liếc Tần Xuyên một cái, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.
Hai một một rời .
Lòng Tần Xuyên nặng trĩu.
Hắn cúi đỡ Triệu Hi dậy, cô nhào lòng , ôm chặt buông, dùng nước mắt để trút bỏ nỗi nhục nhã và bất lực.
Tiếng khiến tai Tần Xuyên ong ong, vỗ vỗ lưng cô một cách lấy lệ: "Được , tránh xa cô một chút, đừng chọc cô nữa."
"Xuyên ca, cũng tin em ? Em thực sự ngáng chân cô mà."