" con nhận . Con bảo bạn là con , nếu con nhận khác làm thì sẽ buồn lắm."
"Tiểu Mỹ là một hùng, bạn luôn bảo vệ con ở trường mẫu giáo, nên con suy nghĩ kỹ , lớn lên con sẽ cưới bạn ."
"Trong phim truyền hình của bà nội , cái gọi là lấy báo đáp."
Cuối cùng bôi cho Hưởng Hưởng một ít kem dưỡng da trẻ em, thằng bé trong gương mà hài lòng khôn xiết.
" là trắng trẻo mịn màng."
Tôi chỉ hình vì dở dở .
Tôi vốn tưởng hôm nay Hạ Tân Nam sẽ đến, kết quả là và Hưởng Hưởng sửa soạn xong, định xuống lầu thì thấy xe của đậu ngay cửa.
Hưởng Hưởng thấy thì vui mừng tả xiết, một tay nắm lấy , một tay nắm lấy Hạ Tân Nam.
Đến cổng trường mẫu giáo, cái đầu thằng bé càng ngẩng cao hơn.
Gặp ai cũng khoe: "Này, cháu nhé."
Hạ Tân Nam thấy thì trong lòng chút tị nạnh.
"Sao con bảo là con bố ?"
Hưởng Hưởng buông tay : "Mẹ là đại minh tinh, còn bố chỉ là bình thường thôi, gì đáng để khoe chứ."
Hạ Tân Nam giận quá hóa , lớn chừng , từng ai bảo là bình thường cả.
Anh thong thả theo và Hưởng Hưởng.
Hưởng Hưởng dẫn làm quen với Tiểu Mỹ và của bé.
Chỉ là ngờ, của Tiểu Mỹ là hâm mộ của .
Thấy , chị vui mừng đến mức suýt thì nhảy cẫng lên.
Tiết học trải nghiệm dành cho phụ là tiết cuối cùng của học kỳ .
Hưởng Hưởng chơi đùa vui vẻ.
Sau khi nghỉ lễ, thằng bé ở chỗ một thời gian.
Cuối năm, Hạ Tân Nam đưa Hưởng Hưởng về Bắc Kinh.
Lúc , Hưởng Hưởng sắp đến nơi, hiếm khi thấy thằng bé ăn vạ như những đứa trẻ bình thường khác.
Hạ Tân Nam hết cách, đành bế thốc thằng bé lên xe.
Trên xe, Hưởng Hưởng chán bắt đầu chuyển sang giận dỗi.
"Bố ơi, nếu tại bố quá vô dụng thì thể về Bắc Kinh đón Tết cùng chúng ."
Hạ Tân Nam im lặng hồi lâu hỏi: "Con và bố sống cùng ?"
Thằng bé cúi đầu, khẽ "" một tiếng.
Nó thở dài, chẳng trong lòng đang trăn trở điều gì.
Hạ Tân Nam hiếm khi kiên nhẫn giải thích với con.
"Bố và xa , một nguyên nhân là như con đấy, bố quá vô dụng, đủ dũng cảm. Còn một nguyên nhân nữa là ông nội và bà nội thích . Tuy giờ bố ích hơn , nhưng ông bà vẫn thích , nếu cùng chúng về ăn Tết, sẽ chịu uất ức đấy."
Hưởng Hưởng nhăn mặt: "Làm để ông nội với bà nội thích ạ?"
"Muốn ? Để bố bảo cho mà ."
Thế là, tối đầu tiên khi về Bắc Kinh.
Hưởng Hưởng ôm gối sang phòng ông bà nội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hoi-am/chuong-6.html.]
Thằng bé ngủ ở giữa hai , hết thở ngắn than dài trằn trọc băn khoăn.
Hai ông bà bèn hỏi thằng bé làm thế.
Hưởng Hưởng nhăn nhó: "Bà nội ơi, tại các bạn khác chỉ một bố, mà con tận hai bố ạ?"
Hai cụ hiểu thằng bé đang gì, cau mày ngơ ngác.
Hưởng Hưởng thở dài một tiếng.
"Bố nắm tay một chú, còn ôm nữa, bố bảo con cũng gọi chú là bố."
"Bố còn ở bên chú mãi mãi."
Câu thốt , hai ông bà kinh hãi đến mức tài nào chợp mắt nổi.
Họ trằn trọc suốt cả đêm dài.
Sáng hôm , với đôi mắt thâm quầng.
Hai trong phòng khách, mắt to mắt nhỏ Hạ Tân Nam hỏi: "Hưởng Hưởng cái chú là ý gì?"
Hạ Tân Nam mặt đổi sắc ăn sáng đáp: "À, hả, là bạn trai nhỏ con mới quen."
"Để hôm nào con bảo qua chào hỏi, chúc Tết hai nhé."
Bố Hạ tức đến tối sầm mặt mày, ngã lăn bất tỉnh.
Hạ Tân Nam bố đang "ngất xỉu" vì tức giận, bất lực thở dài.
"Bố ơi, thôi diễn , bố khỏe như trâu ."
Bố Hạ tức đến mức mắng c.h.ử.i liên hồi: "Cái đồ nghịch tử, đúng là đồ nghịch t.ử mà!"
Hạ Tân Nam cũng chẳng thèm để ý đến ông.
Hạ phu nhân hối hận thôi, cứ thế sang mắng chồng: "Lúc ... ai bảo các ông thích xen chuyện của khác, chê bai cái cái nọ, giờ thì , rước thêm một đứa 'con trai' nữa về, nhà họ Hạ đúng là 'rạng danh dòng tộc' đấy!"
11
Đêm giao thừa, tối đó gọi điện cho bố xong.
Thì cuộc gọi video của Hưởng Hưởng tới.
Thằng bé vui vẻ khoe với về những chiếc sủi cảo tự tay gói.
Vừa tắt cuộc gọi video thì chuông cửa reo.
Tôi dậy qua mắt mèo, cứ ngỡ là Chu Chu và Tiểu Tiểu, ngờ ngoài là Hạ Tân Nam.
Tôi ngơ ngác mở cửa, chẳng thèm khách sáo mà bước thẳng nhà.
Tôi đờ tại chỗ, ngẩn hỏi: "Không đang ở Bắc Kinh ?"
Anh nhếch môi : "Anh đến đón Tết cùng em đây."
Tôi kịp phản ứng gì.
Chỉ lạt lẽo "ồ" một tiếng.
Anh đặt những món ăn nóng hổi lên bàn.
Rồi tự nhiên tới tủ rượu mở một chai.
Tôi cái dáng vẻ như chủ nhà của làm cho tức : "Anh cũng chẳng khách sáo chút nào nhỉ."
Anh mở rượu : "Con cũng đẻ , còn khách sáo cái gì. Không nể tình cũ thì cũng thương hại bay từ Bắc Kinh xa xôi đến đây để đón Tết cùng em chứ."
Tôi "tặc lưỡi" một cái: "Sao hồi nhận da mặt dày thế nhỉ?"