Hồi Âm - Chương 1: Chống lưng
Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:19:54
Lượt xem: 44
Năm hai mươi lăm tuổi, sinh con cho thái t.ử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh.
Vì phận tương xứng, và tương lai, thế nên nhận tiền cùng tài nguyên của nhà họ Hạ để dứt khoát chia tay.
Năm năm , tại phim trường, trong lúc đang nghỉ ngơi giữa các cảnh .
Một đứa nhỏ ngoại hình giống Hạ Tân Nam tìm gặp .
Thằng bé bĩu môi, trông đáng thương vẻ bướng bỉnh.
"Bố cháu là Hạ Tân Nam," nó , "Cô chính là của cháu."
Tôi nó, chỉ khẽ "ừ" một tiếng thật khẽ.
Thằng bé vội vã lôi từ trong ba lô một xấp tiền mặt lớn.
Trong mắt nó là tất cả sự cầu khẩn: "Cháu thuê cô một ngày, đến dự họp phụ cho cháu ạ?"
1
Nhìn đứa trẻ đang ôm xấp tiền tay, bỗng ngẩn trong chốc lát.
Tôi mím môi, nhẹ nhàng đẩy xấp tiền về phía nó.
"Cô lấy tiền của cháu ."
Vừa , vành mắt thằng bé đỏ hoe, nó cúi gầm mặt, giọng nhỏ dần.
"Bà nội cô thích tiền, nên cháu để dành lâu, lâu mới dám đến tìm cô."
"Các bạn ở trường mẫu giáo đều cháu là đứa trẻ hoang ... Lần nào cháu cũng cãi là , cháu còn là ngôi nổi tiếng nữa."
" các bạn cứ bảo cháu là kẻ dối."
"Dù cô cần cháu nữa, nhưng cháu hề dối."
"Vậy mà chẳng ai tin cháu cả..."
Thằng bé lẳng lặng cúi đầu, bả vai nhỏ bé run lên bần bật theo từng tiếng nấc, nó đưa tay áo quệt ngang dòng nước mắt.
Tôi xổm xuống, nâng lấy gương mặt nhỏ nhắn lau những giọt nước mắt lem nhem.
"Cô lấy tiền, nhưng cô sẽ với cháu."
Thằng bé đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực.
Trong sự ngỡ ngàng là niềm hạnh phúc thể che giấu.
Nó lập tức lao lòng , ôm chầm lấy .
Cái đầu nhỏ tròn vo vùi cổ , đột nhiên òa nức nở.
Tiếng như thể nó chịu đựng một nỗi uất ức thấu tận trời xanh.
Tôi nhẹ nhàng vỗ về lưng, giúp nó bình tĩnh .
Đến khi đủ , nó mới ngước .
Gương mặt nó đỏ bừng, ánh mắt chút lảng tránh, nó ngượng ngùng mặt chỗ khác lí nhí giải thích.
"Cháu đứa trẻ nhè , cháu là nam nhi đại trượng phu mà."
"Chỉ là... lúc nãy cháu kìm lòng thôi."
Nhìn dáng vẻ đó của nó, bật lắc đầu: "Không , cô chê cháu ."
Thằng bé mỉm , nắm lấy tay nhiệt tình tự giới thiệu về :
"Cháu tên là Hạ Tư Hằng, tên ở nhà là Hưởng Hưởng, cô cứ gọi cháu là Hưởng Hưởng nhé."
Tôi , đưa tay vuốt lọn tóc mái cho nó: "Cô ."
Nó gật đầu, đôi mắt tròn xoe lấp lánh: "Cô tên cháu ạ?"
Tôi gật đầu nữa, khẳng định chắc chắn: "Ừ, cô ."
Cái tên Tư Hằng là do bố của Hạ Tân Nam đặt, còn cái tên Hưởng Hưởng là do chính đặt cho nó.
Làm thể cho ?
2
Vừa , dắt tay thằng bé lên xe RV của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hoi-am/chuong-1-chong-lung.html.]
Hai trợ lý xe là Chu Chu và Tiểu Tiểu thấy dắt về một đứa trẻ xinh xắn thì mắt sáng rực lên.
"Chị Ni, chị bắt cóc đứa nhỏ ở về mà đáng yêu thế?"
Tôi bóp nhẹ tay Hưởng Hưởng, thản nhiên đáp: "Con trai chị đấy."
Câu dứt, nụ mặt hai đứa nó cứng đờ , đó là một phen hốt hoảng.
"Cái gì cơ? Trời đất ơi, chị ai chụp đấy chứ!"
"Chuyện mà lộ là tiêu đời luôn đó chị ơi!"
Hưởng Hưởng thấy im lặng gì.
Thằng bé lo lắng rụt rè kéo vạt áo : "Cháu làm phiền cô đúng ạ?"
Nghe nó , gương mặt đang lo sốt vó của hai cô trợ lý bỗng chốc lộ vẻ tự trách.
Tôi mỉm , xoa xoa cái đầu nhỏ mềm mại của nó: "Hưởng Hưởng hề phiền phức chút nào."
Chu Chu và Tiểu Tiểu cũng vội vàng xua tay: " đúng, các dì bậy thôi, bé đừng để ý nha."
Hưởng Hưởng hai cô trợ lý, đó nó đặt chiếc ba lô nhỏ xuống.
Nó quỳ xuống sàn xe, lôi hết đồ đạc trong túi .
Nào là đồ ngủ, một chiếc ô hoạt hình màu vàng, bình nước, thậm chí cả bàn chải đ.á.n.h răng cá nhân và xấp tiền mặt lúc nãy, tất cả xếp gọn gàng sàn.
Hóa nó chuẩn vô cùng kỹ lưỡng mới dám đến tìm .
Xếp xong, nó vùi đầu đống đồ trong ba lô.
Nó lấy hai thanh phô mai đưa cho Chu Chu và Tiểu Tiểu.
Ánh mắt nó ngọt ngào hai : "Các chị ơi, mời các chị ăn ạ."
Hai cô trợ lý thấy cảnh thì tim như tan chảy, vội vàng đổi giọng ngọt ngào cảm ơn.
"Ôi! Bé ngoan quá mất."
"Dì là thích ăn phô mai nhất luôn đó!"
Hưởng Hưởng liền thẹn thùng , lôi thêm mấy thanh nữa từ trong túi .
"Vậy Hưởng Hưởng cho các chị hết chỗ luôn."
Sau khi kết thúc công việc, đưa Hưởng Hưởng về khách sạn.
Hỏi kỹ mới chuyện kinh thiên động địa thằng bé làm.
Sáng sớm tinh mơ, thằng bé một đeo ba lô, bắt taxi từ Thượng Xuân để đến tận Hoành Điếm.
Ông tài xế ban đầu định báo cảnh sát, nhưng vì Hưởng Hưởng đưa cho quá nhiều tiền nên ông mới đồng ý nhận cuốc xe .
Hưởng Hưởng thực đến từ buổi sáng, nhưng thấy đang bận nên nó cứ lẳng lặng cùng đám đông hâm mộ để chờ tan làm.
Nó đợi như thế cho đến tận buổi tối.
Đợi đến khi fan tản hết, nó mới dám len lén cửa xe RV chờ gặp .
Thằng bé xúc từng miếng cơm thật lớn, chắc là nó đói lả .
Nhìn dáng vẻ , lòng xót xa thấu, gì đó nhưng cổ họng cứ nghẹn đắng .
Tôi thể tưởng tượng nổi một đứa trẻ lấy gan lớn đến thế, dám một bắt taxi từ Thượng Xuân đến Hoành Điếm.
Suốt ba bốn tiếng đồng hồ xe, chẳng nó lo lắng và bất an đến nhường nào.
Giọng run run: "Lỡ như cháu lạc thì ?"
Miệng Hưởng Hưởng vẫn đầy cơm, nó đưa tay chỉ chỉ chiếc đồng hồ thông minh cổ tay , giọng mơ hồ rõ.
Nó ngước lên : "Không lạc ạ! Lúc lên xe cháu dùng đồng hồ chụp biển xe gửi cho Tiểu Mỹ ."
"Với cháu vẫn luôn gọi điện thoại cho Tiểu Mỹ suốt dọc đường mà."
Không những thế, sợ đồng hồ hết pin, nó còn mang theo cả sạc dự phòng nữa.
Thằng bé về chuyện càng thản nhiên bao nhiêu, lòng càng đau xót bấy nhiêu.
Kế hoạch tỉ mỉ như , chắc hẳn nó chuẩn cho việc đến tìm từ lâu .
Nó tự hào ngẩng cao đầu, liến thoắng giới thiệu về bạn của :
"Tiểu Mỹ là bạn cùng bàn của cháu ở trường, bọn cháu là bạn nhất của , lớn lên cháu sẽ lấy làm vợ!"