Ôn Mạn cứng đờ.
Dì Nguyễn mặt tái nhợt một nữa: "Bố con ở trong đó tự t.ử ! Người bây giờ cấp cứu nhưng tình hình tệ! Ôn Mạn, dì cầu xin con nghĩ cách để dì gặp ông ! Sức khỏe ông vốn , cú sốc quá lớn!"
Dì Nguyễn ôm mặt nức nở.
Lòng Ôn Mạn rối bời, cô tin cha mạnh mẽ như núi tự tử, rõ ràng hôm đó gặp ông vẫn còn khỏe mạnh! Cô lập tức gọi điện cho Khương Minh, cầu xin làm thủ tục để họ gặp Ôn Bá Ngôn.
Khương Minh cũng nhận tin tức, đang định bàn bạc với Ôn Mạn, mời Ôn Mạn đến văn phòng chuyện.
Ôn Mạn an ủi dì Nguyễn, hai ăn sáng đến văn phòng.
Luật sư Khương sắc mặt nghiêm trọng.
Anh mặt hai con Ôn Mạn gọi mấy cuộc điện thoại, cuối cùng đặt điện thoại xuống lắc đầu: "Người nhưng thể bảo lãnh, vẫn ở trong đó điều trị."
Vì mối quan hệ với Khương Duệ, Khương Minh khéo léo thêm vài câu: "Ôn Mạn, vụ án của bố con liên quan đến tập đoàn Cố thị, con... tìm tổng giám đốc Cố, xem còn chỗ nào ?"
Tổng giám đốc Cố... Cố Trường Khanh!
Ôn Mạn đau khổ nhắm mắt , cô lẽ đoán là do Cố Trường Khanh tay! Anh làm nhiều chuyện thương thiên hại lý như , ngoài mục đích ép cô bên .
, cô làm thể ?
Nếu Ôn Mạn cô làm tiểu tam của khác, bố cô ngoài cũng sẽ tức đến hộc máu! cô chịu khuất phục, bố làm , dì Nguyễn làm ? Chẳng lẽ thật sự tan cửa nát nhà ?
Ôn Mạn bất động.
Luật sư Khương chút đau lòng, đưa cho Ôn Mạn một cốc nước ấm, khẽ : "Hay là con chuyện với Thiệu Đình, Khương Duệ dạo hai đứa gần..."
Trái tim Ôn Mạn như kim châm.
Cơn đau đó, dai dẳng, dày đặc...
Luật sư Khương là từng trải, tiếp tục ôn hòa : "Thiệu Đình cũng là vô tình như , mấy hôm còn ở chỗ lấy..."
Anh đột nhiên nhớ đến lời dặn dò của Hoắc Thiệu Đình, liền .
— Vạn nhất Thiệu Đình đổi ý, chẳng làm cô gái thất vọng ?
Ôn Mạn lời khuyên của , cô gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh/chuong-35-bi-don-vao-duong-cung.html.]
Khi ngoài, cô cầm điện thoại, do dự nên gọi cho Hoắc Thiệu Đình , nhưng tối qua cô từ chối , bây giờ cô gọi điện cầu xin , còn để ý đến ?
Ôn Mạn chắc chắn.
vì chuyện của bố, cô vẫn lấy hết dũng khí gọi điện... Điện thoại thông, Hoắc Thiệu Đình tắt máy.
Ôn Mạn chút tuyệt vọng, cô gần như dám đối mặt với dì Nguyễn.
Dì Nguyễn, dì Nguyễn... ?
Ôn Mạn nghĩ dì Nguyễn vệ sinh, tìm khắp nơi nhưng thấy.
Trong lòng cô bắt đầu bất an, gọi điện thoại cho dì Nguyễn: "Nghe máy... máy..."
Điện thoại đổ chuông, nhưng ai máy.
Ôn Mạn đột nhiên nhớ điều gì đó, cô nhanh chóng chạy đến thang máy, điên cuồng nhấn nút thang máy... Khi cô trong thang máy kín mít, cô run rẩy.
Dì Nguyễn... đừng làm chuyện dại dột!
Đừng...
Ôn Mạn cuối cùng vẫn chậm một bước, khi cô đến văn phòng tổng giám đốc Cố thị, bên trong tan hoang.
Cố Trường Khanh ôm bụng dựa bàn làm việc bằng gỗ gụ, m.á.u ngừng chảy từ kẽ ngón tay.
Cảnh tượng kinh hoàng!
Dì Nguyễn nắm chặt một con d.a.o gọt hoa quả trong tay, cả như ma ám ngừng chuyện nhưng rõ gì!
Ôn Mạn run rẩy gọi một tiếng: "Dì Nguyễn!"
Dì Nguyễn mắt chằm chằm, lẩm bẩm : "Tôi g.i.ế.c Cố Trường Khanh, sẽ làm hại Bá Ngôn nữa, cũng sẽ làm hại con nữa... Ôn Mạn, dì sớm hợp với con."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Ôn Mạn mặt đầy nước mắt.
Cô tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy dì Nguyễn, nghẹn ngào : "Dì Nguyễn, đừng sợ... con ở đây!"
Cố Trường Khanh ôm vết thương, m.á.u ngừng chảy xuống.
Thư ký định sơ cứu cho , nhưng đẩy thư ký , từng chữ từng câu hỏi Ôn Mạn: "Cô thấy chảy m.á.u ? Ôn Mạn, sống c.h.ế.t cô cũng quan tâm nữa, đúng ?"