Lục U nghĩ, nên để cô .
khi cô mở cửa xe, Diệp Bạch cũng xuống xe từ phía bên , cô vịn cửa xe đối mặt với trong đêm tối, giọng nhỏ sợ giúp việc trong nhà thấy: "Diệp Bạch!"
Đây là nhà họ Lục, trai và chị dâu cô đều ở đây.
Lục U chuyện rõ ràng.
Diệp Bạch kiên quyết, tới… đó một chiếc áo khoác gió khoác lên vai cô, cúi đầu cô, ánh mắt còn khó hiểu hơn cả màn đêm: "Giờ , trẻ con chắc chắn ngủ , một chút ."
Lục U động đậy.
Diệp Bạch nhẹ nhàng ôm vai cô, mạnh mẽ kéo cô nhà.
Vẫn còn giúp việc ngủ.
Thấy họ , vội vàng dậy: "Cô chủ, chủ."
Gọi xong, cảm thấy .
Lục U cũng lười sửa, cô nhẹ giọng hỏi: "Con bé ngủ ?"
Người giúp việc vội vàng : "Đã ngủ ạ! Vừa dì mang bình sữa xuống lầu, là ngủ say."
Lục U gật đầu.
Cô cởi chiếc áo khoác gió vai, gì thêm với Diệp Bạch, tự lên lầu.
Diệp Bạch ánh mắt của giúp việc, theo lên. Hai cùng lên tầng hai, giọng Lục U trầm xuống: "Lát nữa đừng đ.á.n.h thức con bé."
Nói xong cô một cái.
Diệp Bạch hiểu ý cô, nếu tuân thủ quy tắc, lẽ sẽ còn cơ hội nữa.
Anh khẽ ừ một tiếng.
Dì giúp việc ngủ ở phòng ngoài, thấy tiếng động vội vàng khoác áo dậy: "Cô Lục."
Lục U nhẹ giọng bảo dì ngủ , tự dẫn Diệp Bạch phòng trẻ em, mặc dù dì giúp việc trong lòng kinh ngạc nhưng vẫn xuống…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh-nmis/chuong-1097-lat-nua-anh-dung-danh-thuc-con-be.html.]
Ánh trăng như nước, Tiểu Lục Hồi chiếc giường nhỏ màu hồng, ngủ say sưa.
Gần hai tuổi , vẫn thích đạp chăn.
May mà trời lạnh.
Lúc chiếc giường nhỏ, mặc bộ đồ liền hình bò sữa, phơi cái bụng nhỏ.
TRẦN THANH TOÀN
Dưới ánh trăng, Diệp Bạch khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại đó, như thể thấy Lục U đầu tiên… cũng như , trắng trẻo mềm mại, còn Lục U bây giờ gầy hơn thêm vài phần vẻ của phụ nữ.
Diệp Bạch kìm cúi , cách một lớp đồ ngủ liền , hôn lên bụng nhỏ của bé.
Mùi sữa trẻ con, khiến lòng mềm nhũn.
Diệp Bạch ánh mắt lúc dịu dàng đến mức nào, hối hận , hối hận vì bỏ lỡ sự trưởng thành của Tiểu Lục Hồi.
Trẻ con một tuổi, đáng yêu đến mức nào.
Tiểu Lục Hồi bình thường ngủ say, nhưng tối nay bất ngờ tỉnh dậy, bé con ư ử lật , đôi mắt đen như quả nho đối diện với mắt Diệp Bạch.
Bé con ngơ ngác .
Một lúc , bé nghiêng , đưa bàn tay nhỏ mũm mĩm sờ mặt Diệp Bạch.
Mang theo một chút tò mò.
Bàn tay nhỏ ấm áp chạm mặt Diệp Bạch, cẩn thận vuốt ve… lẽ vẫn tỉnh ngủ, bé con mơ màng gọi một tiếng "ba ba".
Mắt Diệp Bạch nóng ran, một cảm giác khó tả.
Người nhỏ bé đó dựa gần như , ôm chút phòng , mềm mại… một sinh linh nhỏ bé, cũng từng là sinh linh nhỏ bé mà bỏ rơi.
Diệp Bạch quỳ nửa , nhẹ nhàng ôm lấy.
Tiểu Lục Hồi trong mơ khúc khích vài tiếng, đó thở thở ngọt ngào, thoải mái ngủ tiếp.
Diệp Bạch nỡ đặt cô bé xuống.
Anh từ từ tựa đầu , hít lấy mùi hương bé con, như thể làm như thể bù đắp sự thiếu hụt hai năm và con cô bé xa cách…
Lục U vẫn luôn bên cạnh .