HOẮC TIÊN SINH NGOAN NGOÃN SỦNG TÔI - ÔN MẠN + HOẮC THIỆU ĐÌNH - Chương 216: Hoắc Thiệu Đình, chúng ta ly hôn đi!

Cập nhật lúc: 2026-03-11 01:17:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Mạn sinh một bé gái.

Tiểu Hoắc Tây, đầy bốn cân, sinh lồng ấp.

Vợ chồng Hoắc Chấn Đông và Lục Khiêm chỉ kịp một cái thăm Ôn Mạn. Ôn Mạn chuyển sang phòng bệnh VIP, lúc cô đang yếu, yên lặng ở đó, dường như ngủ .

Lục Khiêm tới, đặt tay cô trong chăn.

Anh gì, chỉ bên giường bệnh chăm chú Ôn Mạn, sợ cô tỉnh dậy ai chăm sóc.

……

Bên ngoài, Hoắc Minh Châu gọi điện thoại 16 tiếng đồng hồ.

Hàng trăm cuộc gọi, tất cả đều gọi cho Hoắc Thiệu Đình.

Cuối cùng cũng kết nối

Lúc Hoắc Thiệu Đình đang ở Anh, xuống máy bay thẳng đến tòa án, điện thoại di động mở.

Sau khi kết thúc vụ kiện , tòa án ở London tuyên bố tại chỗ rằng Hoắc Thiệu Đình thắng kiện. Kiều Cảnh Niên và vợ nhiều lời cảm ơn, còn mời về nhà chơi.

Hoắc Thiệu Đình lịch sự từ chối.

Khi hai bên đang giằng co, Hoắc Thiệu Đình lấy điện thoại , : “Chắc ở nhà đang giục!”

Anh mở điện thoại, nghĩ rằng như khi, sẽ thấy nhiều cuộc gọi công việc nhỡ.

Có lẽ, Ôn Mạn vẫn còn giận.

mở , điện thoại rung điên cuồng.

Anh hơn 500 cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ thành phố B.

Điện thoại của Hoắc Minh Châu gọi đến, vội vàng bắt máy: “Minh Châu, chuyện gì ?”

Giọng Hoắc Minh Châu nghẹn ngào: “Anh, mau về ! Biệt thự nổ … Chị dâu sinh non, đứa bé nhỏ… Chị dâu sinh 16 tiếng mới sinh … Huhu… Anh ơi Anh, để chị dâu một ở nhà? Anh lúc chị đưa đến bệnh viện trông như thế nào … Huhu…”

Hoắc Thiệu Đình cứng đờ.

Anh gần như mất khả năng hành động.

Lúc từ một đám phóng viên, hưng phấn phỏng vấn , ống kính cứ chĩa thẳng mặt .

Hoắc Thiệu Đình thô lỗ đẩy .

Anh nhanh chóng bước ngoài, bên ngoài tòa án một chiếc xe chuyên dụng đưa sân bay, ghế xe còn đặt một bó hoa hồng trắng, còn nghĩ sẽ mang bó hoa tặng cho Ôn Mạn.

Có lẽ cô sẽ nguôi giận.

trong lòng , giữa họ kết thúc .

Một đoạn đường, Hoắc Thiệu Đình loạng choạng!

……

Hoắc Thiệu Đình gặp Ôn Mạn, là 20 tiếng .

Ôn Mạn mặc đồ bệnh nhân, cửa phòng chăm sóc trẻ sơ sinh của bệnh viện, dán mắt tấm kính đứa bé nhỏ xíu bên trong.

Chỉ trong hai ba ngày ngắn ngủi.

gầy nhiều.

Quần áo cô rộng thùng thình, từ bên cạnh, cằm nhọn hoắt, mặt chỉ bằng bàn tay.

Rõ ràng đó, cô chăm sóc .

Giọng Hoắc Thiệu Đình khàn khàn, gọi cô một tiếng: “Ôn Mạn!”

Ôn Mạn vẫn giữ nguyên tư thế đó, bất động, nhưng cơ thể cô cứng đờ.

trở về…

thì chứ?

nên dùng bộ mặt nào để đối diện với , cô thậm chí còn nổi.

Hoắc Thiệu Đình chậm rãi tới.

Anh cởi áo khoác , khoác lên vai cô: “Mới sinh xong, sẽ để bệnh tật đấy!”

Cô gạt áo xuống.

Chiếc áo khoác đen rơi xuống đất…

Hoắc Thiệu Đình lặng lẽ nhặt lên, đó thấy đứa bé nhỏ xíu đó, một cục nhỏ nhăn nheo trong lồng ấp, cử động nhiều, sắc mặt trắng.

Giọng Ôn Mạn nhẹ: “Bác sĩ tỷ lệ sống sót đến mười phần trăm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh-klvy/chuong-216-hoac-thieu-dinh-chung-ta-ly-hon-di.html.]

Tim Hoắc Thiệu Đình đau nhói.

Anh và Ôn Mạn từng mong chờ sự đời của đứa bé bao, nhưng giờ đây nó nhỏ bé một cô độc trong lồng ấp, vòng tay , thậm chí còn sống c.h.ế.t .

Anh ôm lấy vai Ôn Mạn: “Anh sẽ…”

Ôn Mạn tát mạnh mặt một cái, bộ lồng n.g.ự.c cô bốc cháy vì giận dữ: “Anh sẽ cái gì? Sẽ tìm cách cứu con bé ? Hoắc Thiệu Đình từ sớm?”

Anh chịu đựng cái tát .

Anh thà Ôn Mạn đ.á.n.h , mắng

Ôn Mạn khi tát xong thì gì nữa, cô bất động chằm chằm tiểu Hoắc Tây, vì mỗi ngày cô chỉ nửa tiếng, thời gian còn bác sĩ cho xem.

Hoắc Tây…

Cô thậm chí còn nguyện dùng mạng sống của để đổi lấy mạng sống của con bé.

Hoắc Thiệu Đình một nữa quấn áo khoác quanh cô, Ôn Mạn gỡ , ôm chặt lấy cô.

“Ôn Mạn! Đừng động đậy!”

Anh cũng như cô, ánh mắt chằm chằm đứa bé đó.

Tiểu Hoắc Tây trông xinh .

Giống Ôn Mạn, lông mày nhạt, thanh tú.

Ôn Mạn ôm, thể lực cô bằng , nhưng cô nghĩ nên rõ với : “Hoắc Thiệu Đình, mãi mãi là khi em cần , mặt, đều bận chuyện của Kiều An! Máu gấu trúc, vụ kiện ly hôn… Rốt cuộc là cô thể rời xa , kết thúc hảo mối tình đầu của hai ? mối quan hệ của hai , nên để con của em chịu đựng… Anh đặt em lên hàng đầu, lúc đầu dựa cùng em sống trọn đời?”

Cô bình tĩnh những lời .

Hoắc Thiệu Đình như thấy tiếng lăng trì.

Ôn Mạn hề kích động, cô làm ầm ĩ, cô cũng làm ầm ĩ với .

Cô vẫn bình tĩnh với : “Anh yêu em, em yêu thì chứ? Em trái tim mạnh mẽ đến mức nào mới thể ở bên nữa? Nếu em tiếp tục ở bên , đó là với chính em, và cũng với đứa bé !”

“Hoắc Thiệu Đình, cứ như !”

“Chuyện ly hôn, đợi con bé khỏe hơn , bây giờ em tâm trí để chuyện đó với !”

……

Hoắc Thiệu Đình ôm cô, như ôm một khối băng.

Lúc , rèm cửa sổ tấm kính hạ xuống.

Ôn Mạn thấy con nữa.

đối mặt với : “Vì Hoắc Tây, chúng thể tránh khỏi việc gặp mặt, nhưng Hoắc Thiệu Đình, đừng những lời tình cảm sướt mướt đó để làm em ghê tởm nữa!”

Sắc mặt Hoắc Thiệu Đình trắng bệch như tờ giấy.

lúc , Lục Khiêm tới.

Anh cầm áo khoác tay, thấy Ôn Mạn vội vàng khoác lên cho cô, “Tìm em mãi! Sao mặc ít thế , cảm lạnh thì ?”

Ôn Mạn lặng lẽ theo .

Từ đầu đến cuối, Lục Khiêm đều như thấy Hoắc Thiệu Đình, Hoắc Thiệu Đình vội vàng gọi một tiếng: “Cậu!”

Bước chân Lục Khiêm dừng .

Anh , khuôn mặt vốn nho nhã hiện lên nụ giả tạo, một câu g.i.ế.c dao: “Tôi tưởng chỉ nhận chú Kiều!”

Nói xong, ôm Ôn Mạn rời .

Hoắc Thiệu Đình nguyên tại chỗ, chậm rãi nắm chặt ngón tay, nếu hỏi điều hối hận nhất trong đời là gì, đó chính là bỏ Ôn Mạn, Anh.

Người nhà họ Hoắc tới.

Trước mặt vợ con, Hoắc Chấn Đông vung tay tát mạnh mặt con trai hai cái.

Ông đỏ mắt: “Đồ chó!”

Bà Hoắc rưng rưng nước mắt, ngăn , kết quả Hoắc Chấn Đông đẩy .

Trong bệnh viện đông qua , Hoắc Chấn Đông màng thể diện, cởi giày đ.á.n.h mạnh con trai độc nhất: “Mày lúc đó vợ mày nguy hiểm đến mức nào ? Cô gọi điện thoại cho mày thì tắt máy, nếu gọi điện thoại cho Lục Khiêm, chúng cũng chỗ đó nổ, kết quả cuối cùng thể là cả và con đều mất mạng, còn dì của cô giúp việc trong nhà, đều thương nặng, mày ở ? Mày là đàn ông trong nhà, mày c.h.ế.t tiệt ở ? Mày Ôn Mạn sinh con cho mày 16 tiếng đồng hồ, cô mạo hiểm tính mạng để sinh cho mày, đồ chó… Hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”

Bà Hoắc ngăn nữa.

Hoắc Minh Châu cũng bên cạnh, cô nức nở: “Anh, nếu yêu chị dâu thì hãy trả tự do cho chị !”

Hoắc Thiệu Đình sững sờ.

Anh yêu Ôn Mạn ?

Anh yêu cô, chắc chắn yêu cô, nhưng bỏ rơi cô.

Ôn Mạn bây giờ… cần nữa!

Loading...