Lúc Tô Tình thanh thiết kiếm rách nát trong tay mà kinh ngạc đến há hốc mồm. Chuyện là ? Vì hôm nay cô lợi hại đến ? Ngay cả những thứ cũng học ư?
Đột nhiên, cô sờ lên bụng . Chẳng lẽ… là do t.h.a.i cầu? , chính là t.h.a.i cầu! Nó Tô Tình nhanh chóng học những thứ , đưa nó xuống núi.
Những năng lực học kiếm đều là công lao của t.h.a.i cầu. Nếu nó, dù Tô Tình thiên phú đến cũng thể đạt tới mức độ . Điều vượt xa phạm trù thiên phú, khoa trương đến mức thể tưởng tượng nổi, ngay cả siêu thiên tài e rằng cũng làm .
“Chưởng môn, nha đầu trông cứ như tà , hơn nữa cô chỉ đang mô phỏng, học tinh túy, tác dụng thực tế cũng lớn.”
Các trưởng lão dạy Tô Tình nữa, sang với chưởng môn Thục Sơn. chưởng môn nghĩ như . Học chiêu , nắm cái hình, từ từ lĩnh ngộ tinh túy , cũng .
Với thiên phú như , Tô Tình học kiếm chắc chắn nhanh hơn khác — , là học bất cứ thứ gì cũng nhanh hơn. Đây gần như là năng lực học tập vô địch thiên hạ. Phương pháp học bằng cách mô phỏng cũng là vô dụng.
Những ngày tiếp theo, Tô Tình tiến bộ như thần. Các trưởng lão đoán sai: cách học của cô hề vô ích, ngược còn cực kỳ hiệu quả.
cô thiên phú cao, khi học “hình”, việc lĩnh ngộ tinh túy diễn cực nhanh. Có những cảnh giới, khoảnh khắc ngộ thể là một năm, mười năm, trăm năm, nhưng cũng thể chỉ là một giây, mười giây.
Đó chính là cái gọi là tinh túy. Còn căn cơ, chiêu thức cơ bản, kiếm pháp nền tảng — đó mới là những thứ chăm chỉ khổ luyện, thể lười biếng nhảy cóc .
Thế nhưng Tô Tình học tất cả những thứ đó trong nháy mắt, hơn nữa dựa thiên phú và ngộ tính của bản , tinh túy cũng lĩnh ngộ nhanh. Hai phương diện cộng khiến Tô Tình trưởng thành với tốc độ thể thấy bằng mắt thường. Tốc độ khiến chưởng môn và các trưởng lão Thục Sơn đều mà tim đập thình thịch.
Với tốc độ trưởng thành như , e rằng chẳng mấy chốc Tô Tình sẽ vượt qua cả bọn họ. Không khỏi khiến cảm thán: đây chính là kỳ tài vạn năm khó gặp ư? Đây chính là thiên tài kiếm đạo thiên phú nghịch thiên ?
Rốt cuộc là chuyện gì, chỉ Tô Tình mới . Ban đầu cô còn tìm cách lấy t.h.a.i cầu , nhưng về từ bỏ ý định . Thứ quả thực giống như ân huệ trời ban, cô nỡ vứt ?
Thế nhưng ông trời dường như cũng mãi về phía Tô Tình. Cho tới đêm đó, cô mới bộ mặt thật của t.h.a.i cầu đáng sợ đến mức nào.
Đêm , trăng tròn! Mà Tô Tình thì ngủ say từ lâu, để ý tới vầng trăng treo cao bầu trời, tròn như một cái mâm. cô thậm chí còn quên mất chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hoa-van-quy-di/chuong-1821-dem-trang-tron.html.]
Nửa đêm, Tô Tình đang ngủ bỗng cảm thấy bụng căng đau, mồ hôi túa , như thể thứ gì đó đang ngọ nguậy trong bụng cô.
Tô Tình mở mắt , vội vàng ôm bụng rên rỉ khe khẽ. cô nghĩ nhiều, cầm giấy lao ngoài chạy như bay về phía nhà vệ sinh. Vì còn mơ mơ màng màng, cô chỉ cho rằng là đau bụng, hề nghĩ tới t.h.a.i cầu.
Nhà vệ sinh xa, vì nam nữ khác biệt nên chưởng môn Thục Sơn xây riêng cho cô một cái. Thế nhưng cơn đau quá dữ dội, Tô Tình hai bước thì thể tiếp, quỳ xuống đất lăn lộn. Lúc cô mới , đau bụng thế vệ sinh là giải quyết .
lúc đó, Tô Tình chợt phát hiện bầu trời gì đó , liền ngẩng đầu lên, lập tức sợ đến giật . Mặt trăng tròn như cái đĩa ngọc. cô chợt nhớ t.h.a.i cầu sẽ g.i.ế.c lúc , trong lòng lập tức hoảng hốt.
đau quá, cô căn bản làm gì. Bụng như sắp nứt toác , dường như thứ gì đó lao ngoài. Tô Tình đau đến thở nổi, cũng thể cử động, cuối cùng mồ hôi đầm đìa ngất , bất tỉnh nhân sự.
Không bao lâu , Tô Tình cuối cùng cũng tỉnh . Lúc cô cảm thấy bụng nhẹ nhõm hơn nhiều, còn đau nữa. Sờ lên bụng thì cũng thấy trướng.
cô vội vàng gắng gượng bò dậy, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Toàn ướt đẫm mồ hôi, xung quanh âm phong từng cơn thổi tới. cô dụi đôi mắt mơ hồ quanh bốn phía.
Cách đó xa, đột nhiên một bé đang xổm. Cậu bé nhỏ, lưng về phía Tô Tình, xổm theo tư thế như loài vật, ngẩng đầu lên mặt trăng. Trên dính đầy chất nhầy, trông cực kỳ ghê tởm.
“Ngươi là ai?” Tô Tình bé, tự véo một cái để chắc chắn đang mơ, từng bước một tiến gần. Thục Sơn vốn trẻ con, hơn nữa đứa bé còn mặc quần áo, nửa đêm xổm ở đây, thật sự quá quái dị.
Dù Tô Tình gọi thế nào, bé cũng , đáp , chỉ lưng đó.
Cuối cùng Tô Tình cũng tới phía bé, gọi một tiếng nữa nhưng vẫn hồi đáp. Âm phong càng lúc càng lớn, bé im như khúc gỗ, hề nhúc nhích.
Lúc Tô Tình vỗ nhẹ lên vai , hiệu cho chuyện.
bé vẫn để ý tới cô. Lúc Tô Tình là tà, liền lùi mấy bước, định quan tâm nữa, vì cô căn bản rốt cuộc xảy chuyện gì.
Thế nhưng lùi , đột nhiên “oa” một tiếng, bé lao thẳng về phía cô.