Lục Ương Ương thẫn thờ khóm hoa. Cô thể mường tượng cảnh sắc rực rỡ khi xuân sang, lúc hoa nở rộ khắp khu vườn .
cô khẽ thở dài, buông một câu đầy nuối tiếc và tự giễu: "Chúng ... làm gì còn ?"
Nhìn góc mặt nhợt nhạt của cô, Cố Ngôn Việt thấy lòng thắt vì xót xa, chỉ gật đầu thật mạnh như để tự trấn an.
"Sẽ mà, Ương Ương. Chúng nhất định sẽ bên thêm nhiều, nhiều năm nữa."
Lục Ương Ương cúi đầu, ánh mắt dán chặt mũi giày của Cố Ngôn Việt hỏi .
"Anh thừa chẳng còn sống bao lâu. Còn nữa, bố c.h.ế.t như thế nào, quên sạch ?"
"Vậy nên, sẽ chuyện chúng bên nhiều năm . Cố Ngôn Việt, giữa hai bây giờ chỉ còn nợ m.á.u và hận thù thôi."
Cô thốt từng lời chậm rãi bằng chất giọng bình thản đến lạ lùng, cứ như thể đang kể một câu chuyện phiếm liên quan đến .
sự bình thản tựa như ngàn cân đá tảng, đè nặng lên trái tim Cố Ngôn Việt.
Anh siết chặt đôi vai gầy guộc của Lục Ương Ương, đôi mắt cô dần đỏ hoe, Anh mới nghẹn ngào thốt lên bằng giọng van nài.
"Ương Ương, chúng đừng oán hận thêm nữa ? Nếu thật sự đến lúc giữ nổi em, thì hãy đưa cùng, dù là xuống mười tám tầng địa ngục cũng cam lòng."
Nước mắt dâng đầy trong hốc mắt Lục Ương Ương, nhưng cô vẫn bướng bỉnh ngăn cho chúng rơi xuống.
"Cố Ngôn Việt, kiếp thế là đủ , kiếp đừng gặp nữa. Tôi thực sự... cần cùng nữa ."
Cơn mưa dầm dề kéo dài suốt cả đêm, tiếng nước xối xả dứt.
Kể từ tranh cãi vui hôm đó, Cố Ngôn Việt vội vã rời , ba ngày Anh ghé về nhà.
Lục Ương Ương thẫn thờ qua cửa sổ, ánh mắt vô định chợt dừng ở phía cổng biệt thự. Có một dáng đang quỳ rạp ở đó từ lúc nào .
Đó là một phụ nữ, một chân của ả co quắp đầy dị dạng, mặt đất chỗ ả quỳ vẫn còn loang lổ những vệt m.á.u mưa rửa trôi.
Hình ảnh t.h.ả.m hại quỳ gối giữa màn mưa trắng xóa khiến cô chợt nhớ về chính năm xưa, cũng từng quỳ lạy đầy nhục nhã mặt Quan An An tại căn biệt thự ven biển .
Dì Ngô lưng cũng thấy. Nghĩ đến kết cục của ả hồ ly tinh , bà giấu nổi vẻ hả hê trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hoa-tra-no-ro/chuong-16.html.]
"Tiểu thư, cuối cùng thì cô cũng trút giận !"
" là ông trời mắt, con bé làng chài đó tù đ.á.n.h cho gãy chân, mặt cũng hủy , giờ chỉ là một đứa tàn phế xí thôi!"
"Bắt nó quỳ ở đây chuộc tội là còn nhẹ đấy!"
Dì Ngô nhẹ nhàng xoa bóp vai cho Lục Ương Ương, thao thao bất tuyệt với vẻ đắc ý.
Nghe thấy câu "con bé làng chài", Lục Ương Ương cau mày, ngờ vực hỏi : "Con bé làng chài? Ý dì là Quan An An ?"
Dì Ngô khẩy: "Chứ còn ai đây nữa, Cố tống ả tù từ một năm !"
Lục Ương Ương sững sờ. Người mà năm đó Cố Ngôn Việt nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, thể kết thúc trong tù tội dễ dàng như ?
Dì Ngô như suy nghĩ của cô, bà bĩu môi thêm: "Thư ký kể lúc đó Cố nổi trận lôi đình, trừng phạt ít , là để đòi công bằng cho cô."
" theo thấy, đối xử với cô tàn nhẫn như thế, giờ làm mấy chuyện thì ý nghĩa gì ?"
Lục Ương Ương sớm còn là cô gái ngây thơ của mười năm về . Thứ tình cảm muộn màng của , đối với cô giờ đây chỉ là con tròn trĩnh.
"Lấy cho con ít thuốc, con xuống xem cô thế nào."
Cô kẻ thánh mẫu bao dung, nhưng xét cho cùng, những việc Quan An An làm năm xưa nếu sự ngầm cho phép của Cố Ngôn Việt thì cũng chẳng thể thành.
Đứng mái hiên, qua làn mưa lất phất, Lục Ương Ương thấy đàn bà đang phủ phục đất, khắp là bùn đất trộn lẫn vết thương.
Nếu vì đôi mắt vẫn còn nét quen thuộc, cô khó lòng tin nổi kẻ t.h.ả.m hại là một Quan An An từng hống hách, diễu võ giương oai mặt .
Dì Ngô bên cạnh vẫn thấy đủ hả lòng hả : "Tiểu thư xem, đúng là tự làm tự chịu mà. Ngày xưa ỷ thế Cố cưng chiều mà hết đến khác hãm hại cô, giờ thì quả báo nhãn tiền!"
Lục Ương Ương khẽ thở dài, lắc đầu: "Trước đây cũng từng yêu cô sâu đậm, nhưng một khi tình cảm hết, kết cục cũng chẳng khác gì thế thôi."
Nhìn Quan An An bây giờ, cô như thấy hình bóng của chính trong quá khứ.
Khi mưa dứt, Lục Ương Ương định gọi dì Ngô cùng cổng.
Bất ngờ, một tiếng còi xe vang lên chói tai ngay cổng biệt thự, tiếp đó là tiếng phanh xe gắt đến rợn .
Lục Ương Ương theo phản xạ kéo dì Ngô nấp cây cột lớn ở hành lang.