Tôi khuấy ly cà phê nguội mặt. Hít sâu một , câu mà luyện tập vô trong lòng.
“Kỷ Nhượng, chúng … tạm thời tách một thời gian nhé. Để cả hai bình tĩnh .”
Động tác khuấy cà phê của bỗng khựng . Chiếc thìa bạc chạm thành cốc sứ, phát một tiếng “ting” trong trẻo.
Anh ngẩng đầu, chằm chằm . Ánh mắt sắc lạnh như xuyên thấu.
“Em gì?”
Giọng thấp, mang theo cảm giác nguy hiểm khó tả.
“Em … chúng chia tay .”
Tôi dám mắt , chỉ thể chằm chằm vân gỗ mặt bàn.
“Anh sắp thi đấu chung kết , em tiếp tục trở thành gánh nặng của .”
“Bác sĩ Lâm chuyên nghiệp, cô thể giúp điều chỉnh trạng thái.”
“Còn em… em chỉ làm rối thêm. Khoảng thời gian em cũng nghĩ kỹ , lẽ chúng … thật sự hợp.”
“Đó là lời thật lòng của em?”
Hơi thở của Kỷ Nhượng trở nên nặng nề, lồng n.g.ự.c phập phồng rõ rệt.
Tôi c.ắ.n môi, gật đầu thật mạnh.
“Ừ.”
Tôi hề rằng, ngay lúc … hai bàn tay đặt gầm bàn của Kỷ Nhượng siết chặt đến trắng bệch.
“…Được thôi.”
Anh nghiến răng, ép hai chữ.
Tôi ngẩng phắt đầu lên, sững sờ .
Kỷ Nhượng dậy, từ cao xuống .
Ánh mắt lạnh lẽo, còn chút nhiệt độ.
“Nếu em tách như … chiều em.”
Nói xong, , sải bước rời khỏi quán.
Động tác đẩy cửa kính của mạnh, chuông gió treo cửa rung lên loảng xoảng.
Bóng lưng dứt khoát mà cứng nhắc, như thể dùng hết sức lực mới đầu .
Tôi nguyên tại chỗ, theo cho đến khi khuất hẳn ở góc phố.
Bình luận vui như mở hội:
(Ôi trời! Nữ phụ cuối cùng cũng điều ! Chủ động rút lui!)
(Kỷ thần chắc thở phào nhẹ nhõm , cuối cùng cũng thể phát triển với bạch nguyệt quang.)
(Chờ chia tay xong, Kỷ thần vô địch, cưới bạch nguyệt quang, lên đỉnh cuộc đời!)
Tôi tắt điện thoại, vùi mặt lòng bàn tay.
Mọi thứ… kết thúc .
Vai diễn của cũng hạ màn.
tại … đau đến ?
9
Chiều ngày diễn trận chung kết. Bầu trời thành phố u ám, mây đen giăng kín,
như sắp đổ mưa. Không khí mang theo cảm giác nặng nề, ngột ngạt.
Tôi nhét nốt bộ quần áo cuối cùng vali, kéo khóa .
Trên bàn là tấm vé máy bay nước ngoài, chuyến bay lúc tám giờ tối.
Sau khi đăng một bài tạm biệt vòng bạn bè, quyết định rời khỏi thành phố , rời khỏi nơi .
Tôi nghĩ… nhiệm vụ của thành .
Không còn làm vướng bận, bác sĩ Lâm ở bên, Kỷ Nhượng chắc chắn sẽ thắng trận , giành lấy chiếc cúp vô địch mà hằng khao khát.
Từ nay về , con đường rộng mở của , còn … con đường riêng của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hieu-ung-may-man-la-doc-quyen/chuong-4.html.]
Tôi kéo vali, bắt taxi sân bay.
Một tiếng , trong phòng chờ, thẫn thờ bảng điện t.ử hiển thị thông tin chuyến bay.
Xung quanh là dòng vội vã, loa phát thanh vang lên giọng nữ đều đều thông báo lịch bay.
Đột nhiên, vai ai đó vỗ mạnh một cái.
10
Tôi đầu , thấy một con trai mập mạp, mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển.
Cậu là tuyển thủ hỗ trợ của đội Kỷ Nhượng, cũng là bạn nhất của .
Trên vẫn mặc nguyên đồng phục thi đấu, n.g.ự.c còn đeo thẻ dự giải.
“Chị dâu! Chị… chị thật sự định ?!”
Cậu chống hai tay lên đầu gối, thở dốc từng . Mồ hôi chảy ròng ròng xuống mặt.
“Sao ở đây? Trận đấu đang diễn ?”
Tôi kinh ngạc bật dậy, đầu óc rối tung.
“Còn thi cái gì nữa!”
Cậu sốt ruột đến mức dậm chân.
“Anh Nhượng điên ! Đang đ.á.n.h giữa chừng, tự dưng bỏ ngoài!”
“Anh ?”
Tim thắt , một dự cảm bất an dâng lên.
“Anh đến nhà chị tìm chị! Không thấy chị, thấy bài đăng vòng bạn bè nên bảo em đến sân bay chặn chị ! Anh đang đường tới đây!”
Cậu móc từ trong áo một cuốn sổ màu đen, nhét thẳng tay .
“Chị dâu, em giữa hai rốt cuộc xảy chuyện gì.”
“ Nhượng… chị đấy, bình thường lạnh lùng thế nào, chuyện gì cũng giấu trong lòng.”
“Cuốn sổ suốt ba năm, từng cho ai xem. Trong điện thoại, bảo em mang đến cho chị, còn một câu…”
“‘Đưa cho cô xem, bảo cô xem xong hãy .’”
Tôi ngây , cuốn sổ trong tay.
Đó là một cuốn nhật ký sờn mép, bìa trơn chữ.
Tôi lật trang đầu tiên.
Trên đó là nét chữ mạnh mẽ, cứng cáp của Kỷ Nhượng.
(Ngày 12 tháng 4 năm 2024. Trời nắng.)
(Hôm nay gặp một cô gái phiền. Cô cứ kéo gắp thú.)
(Tôi thích tiếp xúc với khác, khác chạm quần áo cũng thấy khó chịu.)
( phát hiện, khi cô nắm tay , cảm giác buồn nôn đó. Thật kỳ lạ.)
Tôi lật sang trang .
(Ngày 5 tháng 8 năm 2025. Trời mưa.)
(Ngày mai là chung kết mùa xuân. Tôi căng thẳng đến mức cả đêm ngủ . Nửa đêm cô chạy tới gõ cửa, nhất định h,ô,n một cái, là cho “hiệu ứng may mắn”.)
(Cô thật trẻ con. khi cô hôn, thần kinh căng thẳng của kỳ diệu mà thả lỏng. Đêm đó, ngủ sâu.)
(Ngày 10 tháng 1 năm 2025. Trời tuyết.)
(Dạo cô phàn nàn thời gian ở bên. Tôi lơ là cô , nhưng nhất định giành chức vô địch đó. Tôi dùng chiếc nhẫn quán quân để cầu hôn cô .)
(Cô nổi giận rút dây mạng của , giả vờ tức giận, nhưng trong lòng chút vui. Cô làm ầm lên, chứng tỏ cô quan tâm đến . Chỉ cần cô còn ở bên, sợ gì cả.)
(Ngày 2 tháng 3 năm 2026. Trời âm u.)
(Cô đổi . Không còn bám lấy , còn với , ngay cả bánh mua cũng ăn.)
(Cô ảnh hưởng đến . cô , khi cô ở đây… thậm chí cầm chuột cũng vững.)
Diệu Linh
Nước mắt rơi từng giọt lớn xuống trang giấy, làm nhòe cả nét mực.