Nói xong, do dự về phía cửa.
“Rầm” một tiếng, cánh cửa đóng sầm , đến mức bụi tường cũng rung rơi xuống.
Tôi dựa lưng tường, cơ thể trượt dần xuống đất. Nước mắt cuối cùng cũng vỡ òa, thấm ướt vạt áo.
Cái gọi là “trưởng thành” mà tự cho là đúng, trong mắt … trở thành bằng chứng của việc còn yêu nữa.
Tôi mở điện thoại, livestream chính thức của đội vẫn đang bật. Dù Kỷ Nhượng ở đó, nhưng các thành viên khác vẫn đang luyện tập, âm thanh nền ồn ào.
Trước mắt , vài dòng bình luận lướt qua.
(Thấy , Kỷ thần ghét cô c.h.ế.t ! Đến cãi cũng lười !)
(Đây chẳng dấu hiệu chia tay ? Vai nữ phụ sắp hết , chúc mừng!)
(Nội tâm của Kỷ thần: cuối cùng cũng thoát cái phiền toái .)
6
Tôi ôm đầu gối, bật giữa căn phòng trống trải. Tôi tin chắc… cái danh “nữ phụ” của định đoạt.
Số phận bỏ rơi đang từng bước ép sát gần.
Trận bán kết, đội giành chiến thắng với tỉ 3:1.
Kỷ Nhượng thi đấu xuất sắc, giành MVP ở hai ván.
Trong buổi phỏng vấn trận, MC hỏi :
“Hôm nay phong độ như , sự điều chỉnh đặc biệt nào ?”
Kỷ Nhượng thẳng ống kính, gương mặt cảm xúc:
“Không gì đặc biệt. Chỉ là loại bỏ những yếu tố cần thiết.”
“Yếu tố cần thiết.”
Năm chữ như một nhát búa nặng nề, giáng thẳng tim qua màn hình.
Vài ngày , Weibo chính thức của đội đăng một thông báo:
Để chuẩn cho trận chung kết sắp tới, đội đặc biệt mời một chuyên gia tâm lý hàng đầu trong nước… bác sĩ Lâm, đến hỗ trợ tâm lý trận cho các tuyển thủ.
Kèm theo là một bức ảnh chụp chung.
Kỷ Nhượng ở vị trí trung tâm. Bên cạnh là một cô gái trẻ mặc áo blouse trắng, nụ dịu dàng, trí thức.
Cô xinh , khí chất trong trẻo. Ánh mắt toát lên sự chuyên nghiệp và bao dung.
Đó chính là bác sĩ Lâm.
Là “bạch nguyệt quang” của Kỷ Nhượng, nữ chính trong những dòng bình luận .
Tôi mở phòng livestream. Bình luận vỡ òa trong khí phấn khích.
(Aaaa! Bác sĩ Lâm quá! Đứng cạnh Kỷ thần đúng là trai tài gái sắc!)
(Nhìn kìa, chuyên nghiệp chu đáo, thế mới gọi là bạn đời lý tưởng! Chứ như ả nữ phụ , chỉ gây chuyện.)
(Nữ phụ chỉ phá, còn nữ chính mới là đến để cứu Kỷ thần.)
(Nghe bác sĩ Lâm phụ trách riêng phần tâm lý cho Kỷ thần, hai còn thường xuyên ở riêng trong phòng tư vấn mấy tiếng liền đó.)
(Nữ phụ biến cho , đừng dây dưa nữa.)
Tôi những dòng chữ chói mắt , đầu ngón tay lạnh buốt.
Cuối cùng… chuyện vẫn phát triển đúng theo quỹ đạo định.
Chiều hôm đó, như một thế lực vô hình thúc đẩy, bắt taxi đến căn cứ của đội.
Tôi trong, chỉ gốc cây đa lớn phía cửa . Đó là nơi Kỷ Nhượng thường hít thở.
Tôi nép trong bóng cây, giống như một kẻ lén lút dám lộ diện. Chờ nửa tiếng, tay nắm cửa khẽ xoay.
Tôi theo phản xạ rụt sâu hơn phía cây.
Người bước là Kỷ Nhượng. Anh mặc áo phông đen, trông vẻ mệt mỏi, mắt lộ quầng thâm nhàn nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hieu-ung-may-man-la-doc-quyen/chuong-3.html.]
Ngay đó, bác sĩ Lâm cũng bước , dáng nhẹ nhàng.
7
“Kỷ Nhượng, tối qua thức khuya xem trận đấu ?”
Giọng bác sĩ Lâm dịu dàng như gió xuân, mang theo cảm giác xoa dịu lòng .
“Dây thần kinh của đang căng quá mức , cứ tiếp tục thế cơ thể sẽ chịu nổi .”
Cô đưa một viên kẹo mặt Kỷ Nhượng.
Tôi nín thở, chăm chăm tay .
Kỷ Nhượng bệnh sạch sẽ nặng, hơn nữa bao giờ tùy tiện nhận đồ từ khác.
Dù là nước do đồng đội đưa, cũng tự tay mở một chai mới.
Trước đây từng fan nữ tặng đồ uống, còn chẳng buồn liếc qua, trực tiếp vứt thùng rác.
lúc , viên kẹo đó… từ chối.
Anh đưa tay , nhận lấy viên kẹo.
“Cảm ơn.”
Giọng khẽ.
“Không gì, đó là việc nên làm.”
Bác sĩ Lâm mỉm , ánh mắt tràn đầy sự khích lệ.
“Nếu áp lực tâm lý gì, cứ tìm bất cứ lúc nào. Phòng tư vấn của luôn mở cửa cho .”
Bình luận cũng lập tức bùng nổ:
(Aaaa trời ơi chèo thuyền đến c.h.ế.t mất!)
(Nam chính mắc chứng sạch sẽ mà vì nữ chính phá lệ , ai hiểu cảm giác !!!)
(Nữ phụ rốt cuộc bao giờ mới biến mất! Tôi chỉ xem hai phát đường thôi…)
Tôi gốc cây, cảm giác như bộ m.á.u trong rút sạch.
Đầu óc trống rỗng, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc trong gió.
Anh chấp nhận cô .
Anh thật sự chấp nhận cô .
Bình luận hề sai. Cô … mới là thể chữa lành cho .
Còn , trở thành ngoài cuộc.
Tôi rời khỏi căn cứ bằng cách nào.
Về đến nhà, thẫn thờ suốt cả một đêm.
Nhìn bầu trời ngoài cửa sổ dần dần sáng lên, cuối cùng cũng đưa quyết định.
Sáng hôm , gọi điện cho Kỷ Nhượng. Chuông reo lâu mới bắt máy.
“Alo.”
Giọng khàn, xung quanh yên tĩnh, lẽ mới ngủ dậy.
“Kỷ Nhượng, chúng gặp một chút nhé. Ở quán cà phê đối diện căn cứ.”
Diệu Linh
Tôi dùng hết sức lực, cố giữ giọng thật bình tĩnh.
8
Nửa tiếng , chúng đối diện ở vị trí sát cửa sổ trong quán cà phê.
Kỷ Nhượng , gì. Chỉ lặng lẽ chờ mở lời.
Ánh mắt sâu đến mức thể đoán đang nghĩ gì.