Tôi , cứng đầu đối diện với ánh mắt của .
“Anh về , tập luyện cho .”
“Mấy ngày nay em cũng bận. Còn bánh… dạo em đang giảm cân, ăn đồ ngọt nữa.”
Kỷ Nhượng chằm chằm suốt nửa phút.
Ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
“…Được.”
Cuối cùng, thêm lời nào, rời , đóng sầm cửa .
Nhìn hộp bánh hạt dẻ đóng gói tinh xảo bàn, như mất hết sức, phịch xuống sofa.
Màn hình điện thoại sáng lên, thông báo livestream bật .
Tôi ấn , là buổi stream thường ngày của đội.
Kỷ Nhượng trở chỗ , sắc mặt u ám đến đáng sợ.
Không khí trong phòng tập nặng nề đến ngột ngạt.
Bình luận bắt đầu cuồn cuộn trôi qua.
(Cười c.h.ế.t mất, nữ phụ bắt đầu chơi trò lạt mềm buộc chặt ? Thủ đoạn rẻ tiền thật.)
(Không đến căn cứ nữa, tưởng Kỷ thần sẽ nhớ ? Chắc giờ sướng c.h.ế.t, cuối cùng cũng làm phiền nữa .)
(Kỷ thần đừng để ý cô , tập trung luyện tập ! Sắp gặp bạch nguyệt quang định mệnh của !)
(Nữ chính bạch nguyệt quang chính là xuất hiện lúc , là một bác sĩ tâm lý dịu dàng chu đáo, giống ả nữ phụ , chỉ gây chuyện khắp nơi.)
4
Tôi những dòng bình luận đó, khóe miệng khẽ cong lên một nụ chua chát.
“Lạt mềm buộc chặt” ?
Tôi chỉ đang cố giữ chút thể diện cho thôi. Không đến ngày đuổi , thua t.h.ả.m hại đến thế.
Nửa tháng đó, gần như biến mất khỏi cuộc sống của Kỷ Nhượng.
Không đến căn cứ, gọi điện.
Ngay cả WeChat cũng chỉ giữ những câu hỏi han xã giao tối thiểu.
Ban đầu, Kỷ Nhượng vẫn chủ động nhắn tin hỏi đang làm gì.
thấy luôn trả lời lạnh nhạt, tin nhắn của cũng ngày càng thưa dần.
Cho đến những ngày cuối cùng, khung chat giữa hai đứa im lặng.
Đêm trận bán kết giải mùa xuân. Trận đấu sẽ quyết định họ giành tấm vé đến giải thế giới .
Những đêm các trận đấu quan trọng như thế, đây nhất định sẽ bám lấy , kéo thức trắng đêm chơi game hoặc xem phim.
Lấy cớ là “giúp thư giãn tinh thần”, nhưng thực chỉ để thỏa mãn cảm giác chiếm hữu của chính .
, một trong phòng khách trống trải. Nhìn ngoài cửa sổ, ánh đèn vạn nhà sáng rực.
Kim đồng hồ tường chỉ đúng mười một giờ đêm. Tôi cầm điện thoại, mở khung chat với Kỷ Nhượng.
Tin nhắn gần nhất vẫn là một tuần , hỏi xem suất chiếu đầu , chỉ trả lời một câu: rảnh.
Ngón tay dừng bàn phím, gõ xóa.
Lặp lặp , nhập nhiều lời động viên, cuối cùng xóa sạch. Chỉ để ba chữ:
(Cố lên nhé.)
Tôi ấn gửi.
Nửa tiếng khi tin nhắn gửi , ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Ngay đó là tiếng đập cửa dồn dập, mạnh đến mức khung cửa cũng rung lên.
Tôi giật , vội chạy mở cửa.
Cửa mở, Kỷ Nhượng mang theo lạnh xộc thẳng .
Anh thậm chí còn kịp mặc áo khoác, chỉ mặc bộ đồng phục thi đấu mỏng.
Trán lấm tấm mồ hôi, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hieu-ung-may-man-la-doc-quyen/chuong-2.html.]
Rõ ràng là chạy một mạch tới đây.
“Anh…”
Tôi mở miệng, nắm chặt cổ tay.
Lực tay mạnh, bóp đến mức xương tớ đau nhức.
“Rốt cuộc dạo em ý gì?”
“Ý gì là ý gì?”
Diệu Linh
Tôi cố chịu cơn đau nơi cổ tay, mặt .
“Ngày mai còn thi đấu, giờ chạy đây làm gì? Mau về .”
“Tin nhắn đó của em là ý gì?”
Anh những buông tay, mà còn ép lùi sát góc tường.
Giam giữa lồng n.g.ự.c và bức tường phía .
“Trước đây dù em làm loạn thế nào, cũng chỉ nhắn đúng ba chữ khô khốc như .”
“Nửa tháng nay em như biến thành khác… rốt cuộc là ? Em …”
Anh khựng , yết hầu khẽ chuyển động.
“Em … chán ? Muốn chia tay?”
5
Nghe hai chữ “chia tay”, tim bỗng nhói lên dữ dội, như ai đó bóp chặt.
Sao thể chia tay chứ?
Tôi yêu đến mức gần như phát điên .
… thể tiếp tục ích kỷ nữa.
Những lời trong bình luận cứ lởn vởn trong đầu mỗi ngày.
Anh chứng lo âu trận, thể khác chạm .
Điều cần là một bác sĩ tâm lý thể chữa lành cho .
Chứ …một gánh nặng chỉ gây rối.
Tôi hít sâu một , khoác lên vẻ lạnh lùng.
“Kỷ Nhượng, nghĩ nhiều .”
Tôi dùng sức giật tay khỏi , xoa xoa cổ tay đỏ lên.
“Em chỉ thấy… chúng đều nên trưởng thành hơn.”
“eSports là sự nghiệp của , em giống như đây, hiểu chuyện mà ảnh hưởng đến trạng thái của nữa. Anh nên tập trung thi đấu, chứ lãng phí thời gian vì em.”
Kỷ Nhượng sững .
Anh , như thể đang một xa lạ.
“Ảnh hưởng đến trạng thái của ?”
Anh lặp lời , khóe môi cong lên một nụ tự giễu.
“Em nghĩ… em làm là đang giúp ?”
“Không ?”
Tôi c.ắ.n răng, ép đối diện với ánh mắt .
“Thực tế chứng minh , khi em làm phiền , hiệu suất luyện tập của tăng lên rõ rệt, đúng ?”
“Anh xem tỉ lệ thắng xếp hạng dạo gần đây của , cao hơn hẳn so với lúc em còn ở bên.”
Không khí trong phòng như đông cứng .
Kỷ Nhượng im lặng lâu… lâu.
Ánh mắt từ tức giận, sốt ruột, dần dần chuyển thành thất vọng.
Cuối cùng… chỉ còn lạnh lẽo.
“Được.”
Anh lùi hai bước, kéo giãn cách giữa hai . Giọng phẳng lặng, chút cảm xúc:
“Nếu em thấy như là … thì tùy em.”