Hào Môn Thế Gia Đều Chờ Xem Tôi Mất Mặt, Kết Quả Tôi Khiến Họ Không Ngẩng Đầu Nổi - Tần Nhiễm - Trình Tuyển - Chương 696: Minh Nguyệt Nhập Quân Tâm: Tôi muốn nói chuyện với cậu một chút

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:33:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nghe Đội trưởng Hách cháu và Tiểu Lục đều ở trong giới .” Dương lên tiếng, quét mắt xung quanh một vòng, thấy Lục Chiếu Ảnh.

Nhờ mối quan hệ của Dương Phi, kinh tế tổng thể của nhà họ Dương thu hẹp, đều do đại diện mà Dương Phi thuê tiếp quản.

Ông đột nhiên nhắc đến Lục Chiếu Ảnh, Phan Minh Nguyệt cũng trầm mặc một chút, gì.

Những khác chú ý tới phản ứng của Phan Minh Nguyệt.

Giang khoa trưởng đối với việc Phan Minh Nguyệt quen vị Dương cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn thể chấp nhận , với mấy Lâm Cẩm Hiên: “Vào trong .”

Nguyễn Hạo thu cằm, hỏi gì đó, nhưng cũng dám hỏi nhiều, liền theo Giang khoa trưởng trong.

Chỉ nhỏ giọng bên tai Lâm Cẩm Hiên: “Vừa vị Dương gọi đó là gì, thấy ?”

Lâm Cẩm Hiên liếc một cái, chỉ đáp hai chữ: “Minh Nguyệt.”

Nguyễn Hạo sững tại chỗ một lúc, đó lẩm bẩm một câu: “Cái tên quen quen.”

Cả nhóm theo Dương phòng bao.

“Phong Lâu Thành hai tháng từng tìm , nhưng chuyện lớn,” Dương lão nhận lời, ông , chấm đỏ đ.á.n.h dấu máy tính của Phan Minh Nguyệt, khựng một chút: “Cháu gần như tìm ?”

“Ngô Đồng công quán.” Phan Minh Nguyệt về phía Dương lão , “Chú ai giam lỏng, cháu dám quá chắc chắn.”

Người của Xứ 1 đương nhiên là dám g.i.ế.c Phong Lâu Thành, trừ phi bọn họ thể đảm bảo qua mặt Trình Tuyển, tạo một vụ t.a.i n.ạ.n ai thể tìm chân tướng, nếu bộ Xứ 1 thể sẽ lật tung.

Chỉ thể vô hiệu hóa quyền lực của Phong Lâu Thành từ từ chuyển giao quyền lực.

Mấy con cáo già chơi mấy trò trơn tru.

“Xứ 1 của quốc tế, mạng lưới tình báo trong tay bọn họ mạnh, đừng đối đầu trực diện với bọn họ, e là hành tung của mấy các cháu sớm trong tay thám t.ử của bọn họ .” Đây là một trong những lý do ông bảo khách sạn đóng cửa, ông Phan Minh Nguyệt thể tra một thứ, chỉ lên tiếng, nhắc nhở vài câu, “Phong Lâu Thành cho cháu tham gia chuyện chắc chắn lý do của ông , cháu nhớ, Kê tra quan là một công việc nguy hiểm.”

Phan Minh Nguyệt một cái: “Không ai rõ điều hơn cháu.”

Mấy trò chuyện một chuyện, bộ quá trình Phong Từ và đám Giang khoa trưởng gì, đến mười phút.

Nguyễn Hạo vốn luôn nhiều, khoác vai một trong đó, hất cằm về phía Phan Minh Nguyệt, hạ thấp giọng: “Cô quen của các ?”

Giang khoa trưởng cũng sang bên .

“Cậu Phan Minh Nguyệt?” Người đó thấy Nguyễn Hạo và bọn Phan Minh Nguyệt quen , cũng giấu giếm, thẳng thắn lên tiếng, “Đây là đại thần của khoa Chính pháp Kinh Đại đấy, ngựa ô của giải vô địch tranh biện thế giới năm ngoái, học trò cưng của Viện trưởng khoa Chính pháp Kinh Đại, hình như lúc cô làm thực tập sinh ở Viện Kê tra thăng liền ba cấp?”

Giang khoa trưởng cuối cùng cũng lên tiếng: “Không thăng liền ba cấp.”

Ngừng một chút, ông : “Bây giờ thể là bốn cấp .”

“Ngô Đồng công quán,” Giang khoa trưởng cũng đợi phản ứng của mấy Phong Từ, trực tiếp , trầm giọng : “Theo như Dương , nhất cử nhất động của chúng thể đều trong tầm mắt của đối phương, nhưng Viện trưởng Phong ở thì dễ làm hơn nhiều .”

“Ông mạng lưới tình báo của đối phương mạnh, bọn họ ở thế bất bại, chúng chẳng động ?” Nguyễn Hạo hiểu lắm về những thứ , chỉ nhíu mày, “Bọn họ thật sự lợi hại như ?”

“Rất lợi hại, của cục quốc tế luôn từ thủ đoạn nào,” Giang khoa trưởng lo lắng, “Nếu như…”

Bất luận là cục quốc tế vụ án liên quan đến Phong Lâu Thành, Phong Từ, Nguyễn Hạo và Lâm Cẩm Hiên ba ở thế bất lực, hề khoa trương mà , bộ quá trình Phan Minh Nguyệt và Dương gì, bọn họ đều chút hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hao-mon-the-gia-deu-cho-xem-toi-mat-mat-ket-qua-toi-khien-ho-khong-ngang-dau-noi-tan-nhiem-trinh-tuyen/chuong-696-minh-nguyet-nhap-quan-tam-toi-muon-noi-chuyen-voi-cau-mot-chut.html.]

“Nếu như cái gì?” Nguyễn Hạo đến bên cửa sổ một cái, nhớ chuyện bọn họ suýt bắt núi, “Lẽ nào chúng thật sự luôn giám sát?”

“Nếu như chúng thể tin tức giám sát chúng …” Giang khoa trưởng lên tiếng, “Vậy chúng thể tương kế tựu kế.”

“Ông thế chẳng bằng thừa .” Nguyễn Hạo gãi đầu, “Các đều đối phương từ thủ đoạn nào, lợi hại, chúng ngay cả chú Phong còn tìm thấy, huống hồ bọn họ…”

Phan Minh Nguyệt tiễn Dương ngoài cửa.

Vừa , thấy lời , cô chỉ đến bên bàn, mở email nhận lúc , lướt qua, xác định vấn đề gì, liền xoay máy tính , cho Giang khoa trưởng xem ——

“Là mấy ?”

Giang khoa trưởng, đám Phong Từ , bộ đều máy tính của Phan Minh Nguyệt.

Là một tệp tài liệu.

Hàng cùng đ.á.n.h dấu năm , trong nước, cũng nước ngoài.

Dưới mỗi đều tên.

Góc cùng bên , là logo của 129.

Phan Minh Nguyệt sớm theo dõi cô, chắc là khi cô vô tình cứu Phong Từ, nên sai điều tra chuyện của Phong Lâu Thành, đồng thời tra mấy .

Có những nhân vật mấu chốt , Giang khoa trưởng và Phong Lâu Thành cơ bản ở thế bất bại, Xứ 1 tuyệt đối dám hành động thiếu suy nghĩ, tiếp theo chính là sự phản công của Phong Lâu Thành.

Phan Minh Nguyệt đang suy nghĩ, điện thoại của cô vang lên một tiếng, chính là Lục Chiếu Ảnh.

Biểu cảm luôn bình tĩnh của cô đổi một chút, điện thoại.

“Em đang ở ?” Giọng Lục Chiếu Ảnh ở đầu dây bên dường như gấp gáp, chắc là đang thở dốc.

“Tôi đang ở Kinh Thành, sắp về .” Phan Minh Nguyệt nhỏ giọng một câu.

Lục Chiếu Ảnh tựa tường, bên ngoài, cả thả lỏng: “Không .”

Phan Minh Nguyệt cúp điện thoại, liền đưa máy tính cho Giang khoa trưởng, dường như chút vội vã: “Tôi về thành phố lân cận đây.”

xong, nhắn tin bảo La Khiêm dắt ch.ó về, ngoài.

Phong Từ vẫn luôn thấy biểu cảm của Phan Minh Nguyệt, vốn luôn thuộc tuýp lạnh lùng chậm chạp, hai tay siết chặt cuối cùng vẫn theo.

Có thể khiến Phong Từ như , trong trí nhớ của Nguyễn Hạo hình như chỉ một , đầu, về phía Lâm Cẩm Hiên: “Người đó là…”

Lâm Cẩm Hiên bóng lưng Phan Minh Nguyệt: “Bạn gái cũ của Phong Từ.”

“Đệt,” Nguyễn Hạo suýt chút nữa thở nổi, “Chính là phụ nữ cố tình gây sự ở quán bar đây báo cảnh sát suýt hại c.h.ế.t Song Ninh đó ?”

Lâm Cẩm Hiên lắc đầu: “Tôi cảm thấy… lẽ là cố tình gây sự.”

Anh cầm điện thoại lên, gửi cho Tần Nhiễm một tin nhắn ——

[Về chuyện của Phan Minh Nguyệt, chúng thể chuyện một chút ?]

Loading...