Hào Môn Thế Gia Đều Chờ Xem Tôi Mất Mặt, Kết Quả Tôi Khiến Họ Không Ngẩng Đầu Nổi - Tần Nhiễm - Trình Tuyển - Chương 668: Minh Nguyệt Nhập Quân Tâm: Sinh viên mới tốt nghiệp mà ai cũng lo lắng - Minh Nguyệt
Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:32:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phan Minh Nguyệt trực tiếp về ký túc xá.
Cô là sinh viên khoa Chính pháp, nam nữ chia đôi, bạn cùng phòng và cô đều học cùng một lớp, hai bản địa, cô và một khác là ngoại tỉnh.
Phan Minh Nguyệt ít , bình thường đang học thì là đang đường học, là một đóa hoa cao ngạo của khoa Chính pháp.
Có lẽ vì lời dặn dò của cố vấn học tập, chuyện Phan Minh Nguyệt là trẻ mồ côi đều ngầm hiểu, cho nên bạn cùng phòng và sinh viên cùng lớp đều khá chăm sóc cô.
Bốn bạn cùng phòng chung sống thể là đặc biệt , dù Phan Minh Nguyệt một ngày ngoài lúc ngủ, phần lớn thời gian đều ở thư viện, nếu thì làm thêm, nhưng quan hệ cũng coi như qua .
Lúc Phan Minh Nguyệt bước , ba bạn cùng phòng đều ở đó.
“Minh Nguyệt, tìm chỗ thực tập ?” Thấy Phan Minh Nguyệt về, một nữ sinh tóc dài cô.
Ba bạn cùng phòng của Phan Minh Nguyệt, một thi đỗ nghiên cứu sinh của trường, hai còn cũng tìm chỗ thực tập.
Người bạn cùng phòng lên tiếng chính là thi đỗ nghiên cứu sinh, cũng là bản địa Kinh Thành, Giang Ức Phàm, quan hệ nhất với Phan Minh Nguyệt trong ký túc xá.
Sắp đến mùa nghiệp, ba trong ký túc xá đều khá lo lắng cho Phan Minh Nguyệt.
“Minh Nguyệt, thi thẳng lên cao học?” Cô bạn tóc ngắn Phan Minh Nguyệt, tiếc nuối lên tiếng: “Các giáo sư khoa chúng đều thích như , thành tích các mặt của đều biểu hiện vô cùng xuất sắc.”
Giang Ức Phàm liếc cô bạn tóc ngắn một cái, ngắt lời cô : “Cậu đừng nữa.”
Phan Minh Nguyệt là tài nữ đếm đầu ngón tay của khoa Chính pháp, tất cả , bao gồm cả các giáo sư đều tưởng rằng cô sẽ thi cao học.
Thậm chí việc cô xin bảo lưu lên cao học cũng hề khó khăn.
Ai ngờ, cô xin bảo lưu, cũng thi cao học, lúc danh sách đưa xuống, tất cả đều rớt tròng kính.
nghĩ kỹ , cũng khó hiểu lắm, dù cảnh gia đình cô chắc cho phép cô tiếp tục học lên.
Qua lời nhắc nhở của Giang Ức Phàm, cô bạn tóc ngắn cũng nhớ điểm , lập tức ngậm miệng, sắc mặt đổi, nhắc chuyện đau lòng của Phan Minh Nguyệt nữa.
Ba bạn cùng phòng mặc dù nhỏ hơn Phan Minh Nguyệt một tuổi, nhưng đều coi cô như em gái mà đối xử, bình thường thể chăm sóc thì chăm sóc nhiều hơn một chút.
“Cố vấn học tập liên hệ cho tớ một cơ hội thực tập,” Phan Minh Nguyệt máy tính của , vẫn luôn yên lặng bạn cùng phòng chuyện, cho đến khi đến đây, cô mới ngẩng đầu lên, dường như mỉm : “Nhân viên phòng ban của Viện Kê tra.”
Khoa Chính pháp Kinh Đại mỗi năm đều một suất thực tập ở Viện Kê tra, chuyện sinh viên khoa Chính pháp đều .
Nghe Phan Minh Nguyệt như , ba bạn cùng phòng hề hâm mộ ghen tị hận, ngược còn lo lắng trùng trùng.
“Chuyện gì ? Năm nay để ? Những năm đều là các nghiên cứu sinh tiến sĩ ?” Giang Ức Phàm nhíu chặt mày: “Cố vấn học tập bọn họ đang nghĩ gì ?”
Tầm quan trọng của Viện Kê tra ở quốc gia đều , một suất thực tập đại diện chỉ là suất thực tập, mà còn là sự cạnh tranh giữa mấy trường đại học, mấy phe phái, trong vô nghiên cứu sinh tiến sĩ, để Phan Minh Nguyệt một sinh viên mới nghiệp làm gì?
những lời Giang Ức Phàm các cô cũng sẽ nhiều như mặt Phan Minh Nguyệt, chỉ từng bắt đầu an ủi Phan Minh Nguyệt.
“Không , Minh Nguyệt, chỉ là tích lũy một phần kinh nghiệm thôi, cứ thả lỏng tâm trạng, đợi đến khi thực sự năng lực , là thể trực tiếp thi đó.”
“ Minh Nguyệt, cùng lắm thì đến lúc đó về đây, đến công ty bọn tớ làm cố vấn pháp luật.” Thiếu nữ tóc ngắn vỗ n.g.ự.c lên tiếng.
Thiếu nữ tóc ngắn là một bản địa khác trong ký túc xá của Phan Minh Nguyệt, bố làm ăn chút thành tựu, cũng coi như là một phú nhị đại, như cũng vấn đề gì.
Phan Minh Nguyệt mở máy tính, đang vẽ thứ cần nộp cho cố vấn học tập.
Nghe , mỉm với ba bạn cùng phòng: “Yên tâm.”
Yên tâm?
Giang Ức Phàm thể yên tâm ? Cô lo lắng trùng trùng chỗ của , như điều suy nghĩ.
Bốn giờ chiều, Phan Minh Nguyệt nộp bản vẽ tuyên truyền cuối cùng cho cố vấn học tập, xem giờ điện thoại, mới cầm sách, đạp xe đạp đến quán cà phê.
Có lẽ ở gần Tần Nhiễm quá lâu, phần lớn những thiết với Tần Nhiễm đều nhiễm cái thói canh giờ sát nút của Tần Nhiễm.
Tiếng chuông gió ở cửa quán cà phê vang lên.
Phan Minh Nguyệt vén rèm cửa bước , liếc mắt một cái thấy Phong phu nhân đang ở góc sảnh lớn.
Sau đàm phán với Phong phu nhân , Phan Minh Nguyệt lâu gặp Phong phu nhân .
Dường như thấy tiếng chuông gió, Phong phu nhân về phía cửa, thấy Phan Minh Nguyệt cầm sách bước , cả bàn tay bà đều siết chặt.
“Phong phu nhân.” Phan Minh Nguyệt bước tới, nhạt nhẽo gật đầu với Phong phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hao-mon-the-gia-deu-cho-xem-toi-mat-mat-ket-qua-toi-khien-ho-khong-ngang-dau-noi-tan-nhiem-trinh-tuyen/chuong-668-minh-nguyet-nhap-quan-tam-sinh-vien-moi-tot-nghiep-ma-ai-cung-lo-lang-minh-nguyet.html.]
Hai năm trôi qua, Phan Minh Nguyệt gần như đổi gì, đeo kính gọng đen, da trắng, điểm đổi duy nhất là cô trông vẻ khí chất hơn.
Phong phu nhân dùng chiếc thìa nhỏ khuấy cà phê, đợi cô tới, lòng bàn tay đều siết chặt.
“Hôm nay tìm cô đến là vì chuyện gì, chắc cô cũng .” Phong phu nhân gác thìa lên mép cốc, rút một tờ giấy ăn bên tay, tao nhã lau sạch những dấu vết bên tay, mới tiếp tục lên tiếng: “Phong Từ về .”
Phan Minh Nguyệt , hàng mi tròng kính run rẩy.
Cô đương nhiên , lúc cô về trường, thấy Phong Từ ở cổng, cô tránh mặt , trường từ một cổng khác.
Kể từ chuyện hai năm , cô từ chối gặp Phong Từ.
Cô gặp Phong Từ, Tần Nhiễm và Tống Luật Đình đều sẽ khoanh tay , Phong Từ vì nhiều nguyên nhân, hai năm nay đều thể gặp Phan Minh Nguyệt.
Sau vì chuyện làm ăn, Phong Từ thể rời xa Kinh Thành.
Anh dù cũng là một doanh nhân, trách nhiệm với nhân viên của , thể tùy hứng như , mãi đến gần đây mới định , thời gian về Kinh Thành.
Hai năm nay dùng những cách khác để tìm Phan Minh Nguyệt, nhưng đều vô dụng.
Những chuyện , Phan Minh Nguyệt nhiều.
Chỉ là đột nhiên Phong phu nhân nhắc , trong lòng cô khó tránh khỏi run lên một cái.
“Rất đơn giản, hy vọng cô gặp nó, coi như là nhà chúng tài trợ cho cô bao nhiêu năm nay, sự báo đáp duy nhất cô thể làm cho chúng .” Phong phu nhân Phan Minh Nguyệt, từ chỗ Phong Lâu Thành chuyện của Phan Minh Nguyệt, bà đối với Phan Minh Nguyệt còn nhiều ý kiến như nữa.
cản trở việc bà thích Phan Minh Nguyệt, đặc biệt là bà còn một chuyện khác, điều càng khiến bà thấy vướng víu.
Phan Minh Nguyệt mím môi, cô ngẩng đầu lên, về phía Phong phu nhân, hồi lâu , mới đặt chiếc cốc vẫn luôn nắm trong tay xuống: “Được.”
Cô kéo ghế , lên, đồng thời cầm lấy cuốn sách đặt bên cạnh.
Thấy Phan Minh Nguyệt điều như , Phong phu nhân thở phào nhẹ nhõm, cô : “Cô đây là định thi cao học ?”
Kỳ thi đại học năm đó của Phan Minh Nguyệt, phía Tần Nhiễm, phía Từ Diêu Quang, Phan Minh Nguyệt hề nổi bật.
“Thực tập.” Phan Minh Nguyệt nhạt nhẽo lên tiếng.
Phong phu nhân liền hỏi nhiều nữa.
Sinh viên Kinh Đại phần lớn là thể học lên thì học lên, ngoại trừ một bộ phận thành tích quá nổi bật, thi lên mới thực tập.
Phong phu nhân xong, cũng chú ý nữa.
Không Phan Minh Nguyệt, Phong Từ chỉ bớt một vết nhơ, mà còn thể cưới một vợ ích cho sự nghiệp của , một công đôi việc.
Bên ngoài.
Trên đỉnh đầu gần như còn chút ánh nắng nào, Phan Minh Nguyệt cảm thấy mắt mờ mịt.
Cô bộ trở thư viện, nhà vệ sinh, tìm một buồng đóng kín bước , từ trong túi áo khoác tê mộc móc một lọ t.h.u.ố.c màu trắng nhãn mác, đổ hai viên, cũng cần nước, trực tiếp nuốt xuống.
Buổi tối, nhà họ Giang.
“Không , bộ phận của ba là trực tiếp làm việc đối ngoại, thể tùy tiện tuyển thực tập sinh,” Giang phụ trực tiếp ngắt lời Giang Ức Phàm: “Gần đây nhà họ Lục sẽ bàn giao một vụ án với chúng , càng thể qua loa.”
“Con , nhưng ba , bộ phận của ba cũng lâu lắm tuyển mới ? Minh Nguyệt tuyệt đối tuyệt đối sẽ gây rắc rối cho ba .” Giang Ức Phàm chắp hai tay , làm vẻ cầu xin: “Để ở bộ phận khác, con càng yên tâm.”
Giang phụ bảo Giang Ức Phàm cút .
đây là cô con gái cưng chiều nhất nhà bọn họ, ông chỉ thể đè nén ý định đ.á.n.h xuống.
Cấp bên cạnh càng nhỏ giọng khuyên nhủ ông: “Giang bộ trưởng, đừng tức giận, đây chính là con gái ngài, ruột thịt đấy, ruột thịt đấy, ngài mà đ.á.n.h cô , ngài sẽ tiêu đời đấy!”
Nghe , Giang bộ trưởng nở nụ méo mó: “Được, ba đồng ý với con, để con bé đến bộ phận của ba.”
Vốn định kháng chiến trường kỳ Giang Ức Phàm thấy câu , vội vàng ngẩng đầu, vui mừng : “Ba, ba thực sự quá tuyệt vời ! Tin con ba tuyệt đối sẽ hối hận , Minh Nguyệt sẽ khiến ba bằng con mắt khác, làm cho thành tích của ba tăng lên nửa điểm!”
Giang phụ: “…”
Rốt cuộc ông sinh một cái bánh bao ngốc nghếch gì thế ?
Giang phụ thông tin sai nộp lên liền thấy cay mắt, mà Giang Ức Phàm bảo ông nhận là nghiên cứu sinh cũng là tiến sĩ, mà là một sinh viên mới nghiệp…
Đừng là tăng nửa điểm, gây rắc rối cho ông là lắm …
Đây là thuần túy thấy ông sống quá ?!