Hào Môn Thế Gia Đều Chờ Xem Tôi Mất Mặt, Kết Quả Tôi Khiến Họ Không Ngẩng Đầu Nổi - Tần Nhiễm - Trình Tuyển - Chương 655: Thần đại lão quyển 20: Đại thần tới vớt người

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:31:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hà Thần về phía thang máy.

Phía , Quản Trì phản ứng , nhấc chân theo bản năng đuổi theo: “Em ?”

“Quản Trì.” Thấy Quản Trì định đuổi theo, Quản phu nhân vẫn luôn chú ý đến động thái của Quản Trì ở một bên trực tiếp đưa tay kéo , cho qua đó.

Tuy nhiên , Quản Trì lời Quản phu nhân như khi, trực tiếp hất tay bà , đầu cũng ngoảnh , trực tiếp đuổi theo.

Mi tâm Quản phu nhân giật giật, bà bóng lưng Quản Trì, khỏi nhíu mày: “Quản Trì!”

Quản phu nhân xưa nay quản giáo Quản Trì nghiêm ngặt, lúc khi Cù gia ý định đính hôn với Hà Thần, bà ngăn cản Quản Trì gặp mặt Hà Thần.

như Quản Như dự đoán, nếu đổi là Hà Cẩm Tâm, Quản phu nhân lẽ còn thể mặc kệ Quản Trì tranh giành với Cù gia một phen.

Lúc đó Hà Thần kết hôn Quản phu nhân để Quản Trì tiếp xúc nhiều với Hà Thần, huống hồ bây giờ Hà Thần ly hôn.

Hà phụ bây giờ dồn hết tâm trí Hà Cẩm Tâm, thấy Hà Thần như , càng thêm đau đầu: “Còn thêm phiền cái gì nữa.”

Dưới lầu.

Hà Thần thang máy xuống, Quản Trì kịp cùng thang máy với cô.

Đợi đuổi kịp thang máy bên cạnh xuống, chỉ thấy bóng lưng Hà Thần, Quản Trì thấy bóng lưng đàn ông bên cạnh cô, bước chân khựng một chút.

Chưa đợi đuổi theo, bóng dáng hai biến mất ở cổng lớn.

Quản Trì sững sờ tại chỗ lâu.

Trên xe của Tần Tu Trần.

Anh qua kính chiếu hậu một cái, Hà Thần rũ mắt, cảm xúc rõ ràng.

Hà Thần tìm Tần Nhiễm.

Tần Tu Trần hỏi nhiều, đưa cô đến Đình Lan, liền chạy show.

“Hà tiểu thư cô chứ?” Lúc đại diện gọi điện thoại bảo chạy show, đặc biệt hỏi han.

Tần Tu Trần “Ừ” một tiếng, từ từ đầu xe, đó gọi một cuộc điện thoại cho Viện trưởng Trình.

Tần Nhiễm lúc đang một bài diễn văn khai giảng cho tân sinh viên khoa Vật lý, do Viện trưởng Chu yêu cầu. Khoa Vật lý của Đại học Kinh Thành hiện tại luôn lấy Tần Nhiễm làm quảng cáo, đến mức điểm chuẩn khoa Vật lý Đại học Kinh Thành năm nay cao đến mức vô lý.

Ngoại trừ một tuyển thẳng nhờ tham gia các kỳ thi Olympic, tỷ lệ trúng tuyển của những khác chỉ vỏn vẹn 1%.

“Thần tiểu thư.” Trình Mộc mở cửa, đó bếp pha cho cô.

Tần Nhiễm đầu cũng ngẩng lên: “Tự .”

Đình Lan cũng ngoài nào, Hà Thần tránh mặt đám Trình Mộc, thẳng vấn đề hỏi: “Chức danh treo của em ở Viện Kê tra vẫn còn chứ?”

Lúc Tần Nhiễm tham gia bộ vụ án 712, Hà Thần tuy tra quá trình cụ thể, nhưng cũng Tần Nhiễm chức danh treo ở Kinh Thành.

“Còn,” Giọng cô nghiêm túc, ngón tay Tần Nhiễm gõ bàn phím, dừng việc đ.á.n.h máy , ngước mắt lên, “Chị từ từ .”

“Chị gái chị bắt , nội tình cụ thể chị quyền hạn điều tra,” Hà Thần sắp xếp suy nghĩ, “Chắc là liên quan đến ông nội chị, tình hình cụ thể lát nữa chị gặp chị sẽ hỏi kỹ , chị cần em giúp đỡ.”

Hà Cẩm Tâm bình thường, ngay cả Du gia cũng dám nhúng tay , đây cũng là lý do Hà Thần tìm Tần Nhiễm.

“Chị gái chị? Chị tên gì, để em xem tình hình cụ thể.” Tần Nhiễm vội, chỉ tựa lưng ghế sô pha, nhướng mày.

Viện Kê tra bên đó, là do Phong Lâu Thành quản lý.

Hà Thần tham gia việc đổi triều đại trong nước, hiểu rõ cục diện hiện tại của Kinh Thành, nếu bảo cô phân tích tình hình quốc tế, cô còn thể một hai ba.

Hai chia hành động, Hà Thần trực tiếp rời .

“Trong gara xe, tự lấy .” Tần Nhiễm tùy tay ném cho Hà Thần một chiếc chìa khóa xe, “Cự Ngạc tặng đấy, còn lái nào, chị lấy mà dùng.”

Hà Thần lái xe đến, mắt sự vụ bề bộn, gọi xe cũng tiện, Tần Nhiễm hiểu cô.

“Được.” Hà Thần trực tiếp vẫy tay lưng.

Chiếc xe Hà Cẩm Tâm tặng cô vẫn còn ở cửa hàng 4S, lấy về.

Đợi Hà Thần , Tần Nhiễm mới dậy, dặn dò Trình Mộc: “Lái xe, đến nhà chú Phong.”

Cự Ngạc khoa trương như Tra Long, chiếc xe tặng ngoại hình quá phô trương, là chiếc Lamborghini dáng thể thao màu xanh ngọc bích, phiên bản giới hạn cầu.

cái biển xe thì chút phô trương .

Biển xe là do Trình Tuyển sai gắn lên.

Vì là xe cho Tần Nhiễm, Tần Nhiễm hiện tại bất luận là ở Viện nghiên cứu, các phương diện khác, quyền hạn đều thấp, liền xin một biển xe đặc biệt.

Vật A01111, biển xe đặc biệt của thừa kế Viện nghiên cứu Vật lý.

Không phân cao thấp với chiếc mà bản Trình Tuyển đang dùng.

Nếu là đám Hà Cẩm Tâm, liếc mắt một cái là lai lịch của biển xe , Hà Thần mấy nghiên cứu cái , lúc cũng tâm trí quan tâm, trực tiếp lái xe ngoài.

Không tìm Hà Cẩm Tâm , mà lái về khu chung cư của cô.

Về đến nhà, cô thẳng phòng ngủ của .

Đứng két sắt cạnh đầu giường, xác thực mật mã bằng đồng tử.

Sau khi két sắt mở , cô lấy từ trong đống đồ một chiếc thẻ điện thoại màu vàng kim.

Cô lắp thẻ điện thoại điện thoại của , khởi động máy.

Bên trong tuôn một đống tin nhắn.

Hà Thần cũng xem.

Dùng điện thoại đăng nhập một phần mềm, từ trong một đống đại lão tìm tìm, trực tiếp gửi một tin nhắn qua ——

【Cho một mã thông hành, gặp nghi phạm cấp B.】

Mã thông hành cần thời gian, Hà Thần rõ, gửi xong đợi đối phương gửi mã thông hành là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hao-mon-the-gia-deu-cho-xem-toi-mat-mat-ket-qua-toi-khien-ho-khong-ngang-dau-noi-tan-nhiem-trinh-tuyen/chuong-655-than-dai-lao-quyen-20-dai-than-toi-vot-nguoi.html.]

Cũng đợi trả lời, cầm điện thoại xuống lầu, gọi điện thoại của Du Huyền.

“Anh rể.” Hà Thần cầm chìa khóa xe, mở cửa xe.

Đầu dây bên , Du Huyền đến bệnh viện, đang bàn bạc công việc với Hà phụ, nhận điện thoại của Hà Thần, đưa tay day day mi tâm, mới mấy ngày, mọc râu lởm chởm, giọng vô cùng mệt mỏi: “Tiểu Thần.”

“Anh thời gian ? Tối nay em đưa thăm chị.” Hà Thần bình tĩnh mở miệng.

tình cảm của chị gái và rể , Hà Cẩm Tâm hiện tại xảy chuyện, Du Huyền thấy cô , thể xác định sự bình an của cô , chắc chắn ăn ngủ yên.

“Thăm chị em?” Nghe thấy lời của Hà Thần, Du Huyền sửng sốt, chuyển sang mừng rỡ, đôi mắt ảm đạm lóe lên tia sáng: “Tiểu Thần, em thể cho gặp chị em ?”

Hà Thần xuống thang máy, đến cạnh xe, bấm công tắc chìa khóa, mở cửa xe.

“Lại là Tiểu Thần?” Trong bệnh viện, sợ xảy chuyện gì, Hà phụ cùng Du Huyền ngoài thấy lời của Du Huyền, liền đầu dây bên là ai, trực tiếp mở miệng, “Du Huyền, đừng hùa theo nó làm bậy!”

Sau đó hướng về phía điện thoại của Du Huyền, mệt mỏi : “Hà Thần, chúng bây giờ đang nghiêm túc điều tra chuyện của chị mày, mày thể đừng phá rối ? Mày phân biệt mức độ nghiêm trọng của sự việc ?”

Hà Thần mặc kệ Hà phụ, thẳng: “Tám giờ tối.”

Cô cúp điện thoại.

“Du Huyền, con đừng Tiểu Thần nó phá rối.” Hà phụ Du Huyền cúp điện thoại, khỏi day day mi tâm, kìm nén sự tức giận, “Nó bà nội nó và nó chiều hư .”

Du Huyền lắc đầu: “Không , lát nữa con xem thử, bây giờ cũng cách nào khác.”

Hà Cẩm Tâm xảy chuyện, ngay cả cha cũng tham gia, huống hồ là những khác.

Du Huyền và nhà họ Hà hiện tại, thực sự là cô lập nơi nương tựa, ai cũng sợ vì nhúng tay mà liên lụy đến bản kéo xuống nước.

“Con...” Hà phụ thở dài.

Vừa định gì đó, đột nhiên, cuối hành lang xuất hiện mười mấy mặc thường phục, thẳng về phía Du Huyền và đám Hà phụ, lấy thẻ ngành của , mở miệng: “Hiện tại một vụ án cần các vị phối hợp, mời theo chúng một chuyến.”

Nửa giờ .

Đội hình sự, phòng thẩm vấn.

Du Huyền, Hà phụ, Hà mẫu, thư ký của Hà Cẩm Tâm đều ở cùng .

Nếu đến thẩm vấn bọn họ thì còn đỡ, đằng ai thẩm vấn bọn họ.

Khóe miệng Hà mẫu mấp máy, trực tiếp về phía Du Huyền: “Tiểu Huyền, chúng còn thể ngoài ?”

Du Huyền lớp kính một chiều, dựa tường, cả đều rã rời, , ngay cả một câu an ủi cũng , sợ bắt, sợ là khi bắt, còn ai điều tra vụ án của Hà Cẩm Tâm nữa?

Nhìn dáng vẻ của , trái tim Hà phụ và Hà mẫu lập tức rơi xuống đáy vực.

Một giờ , cửa sắt mở .

Bốn trong phòng thẩm vấn ngẩng đầu lên, liền thấy Du phụ.

“Đội trưởng Hách, thật sự làm phiền .” Du phụ bọn họ, mà lịch sự lời cảm ơn với đàn ông bên cạnh.

Đội trưởng Hách chắp tay lưng, nhạt nhẽo gật đầu: “Năm phút.”

“Được, cảm ơn Đội trưởng Hách.” Du phụ nở nụ chút nịnh nọt tiễn Đội trưởng Hách ngoài.

Đợi Đội trưởng Hách ngoài xong, ông ba Hà phụ, trực tiếp về phía Du Huyền, nụ mặt vụt tắt: “Tao bảo mày đừng đào sâu chuyện , bây giờ bắt đây, toại nguyện chứ?”

Du Huyền lắc đầu: “Bố, bố con , vụ án của Cẩm Tâm...”

“Tao điều tra nữa, nếu mày ngoài, thì ly hôn với Hà Cẩm Tâm, ngày mai nước ngoài, tao sẽ nộp đơn xin cấp . Nếu , tao coi như đứa con trai như mày.” Du phụ trực tiếp đưa lựa chọn.

Vụ án của Hà Cẩm Tâm chuyện nhỏ, nửa điểm cơ hội vãn hồi.

Du phụ lựa chọn như cũng là điều dễ hiểu.

Hà phụ lời của Du phụ, liền thật sự còn cách nào nữa , trái tim ông lạnh từ đầu đến chân.

Thân hình loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã xuống đất, cũng may thư ký của Hà Cẩm Tâm đỡ lấy.

đầu óc ông vẫn còn tỉnh táo, hít sâu một : “Du Huyền, con ly hôn với Cẩm Tâm , nếu nó ở đây, cũng sẽ liên lụy đến con, tiền đồ của con rộng mở, thể nhà chúng làm lỡ dở .”

Du Huyền chỉ về phía cha , hồi lâu , bình tĩnh mở miệng: “Hai năm Kinh Thành đổi quyền lực, bố tràn ngập nguy cơ, nếu Cẩm Tâm, bố còn thể vững vị trí hiện tại ? Nếu bố , bố cứ coi như đứa con trai như con.”

Du phụ mím môi Du Huyền, tức giận đến mức run rẩy: “Không thể lý. Nếu như , mày cứ ở mãi trong , mày tưởng phòng thẩm vấn , còn thể tùy tiện ngoài ?!”

Ông trực tiếp rời .

Người càng quyền cao chức trọng, hành sự càng cẩn trọng.

Du phụ hiện tại đang trong thời kỳ thăng chức, sẽ vì Hà Cẩm Tâm mà mạo hiểm.

Cửa “rầm” một tiếng đóng .

“Tiểu Huyền,” Hà mẫu ngơ ngác chiếc ghế duy nhất bên trong, “Bố con là thật ?”

“Nơi là Đội hình sự,” Du Huyền sức để chuyện, thư ký của Hà Cẩm Tâm khổ giải thích với Hà mẫu, “Phòng thẩm vấn cấp bậc cao nhất của Viện Kê tra, vụ án của Hà viện trưởng điều tra rõ ràng, chúng thể ngoài , cho dù Du giúp chúng nộp báo cáo lên, cũng mất hai tuần.”

Hai tuần , Hà Cẩm Tâm e là định tội .

“Mẹ con bé vẫn còn ở bệnh viện tỉnh, Cẩm Tâm còn ở bên trong đợi chúng ...” Hà mẫu chiếc ghế đẩu duy nhất, lẩm bẩm mở miệng.

Hai mươi phút .

Cửa mở .

Bốn trong phòng thẩm vấn đều thất hồn lạc phách, tâm trạng chìm xuống đáy vực, tưởng là đến thẩm vấn bọn họ , mang theo sự bi thương cùng cảm giác bất lực ngẩng đầu lên.

Người bước là hai .

Đi phía chính là vị Đội trưởng Hách , Du phụ vô cùng cung kính với , Du Huyền và đám Hà phụ còn quen vị đội trưởng .

Người phía là một phụ nữ mặc váy.

Khoan ...

“Tiểu Thần?” Nhìn rõ khuôn mặt phụ nữ đó, Hà phụ thất kinh, “Vút” một cái bật dậy, “Sao mày cũng bắt đây ! Tao bảo mày đừng xen chuyện cơ mà! Đồng chí cảnh sát, nó căn bản chuyện ...”

“Hà tiểu thư, đây là tìm ?” Đội trưởng Hách liếc đám Hà phụ một cái, đó nghiêng , vô cùng lễ phép với Hà Thần.

Loading...