Hào Môn Thế Gia Đều Chờ Xem Tôi Mất Mặt, Kết Quả Tôi Khiến Họ Không Ngẩng Đầu Nổi - Tần Nhiễm - Trình Tuyển - Chương 215: Đám kẻ liều mạng kia đang nướng thịt
Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:11:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc bầu khí khá căng thẳng.
Không ai ngờ Tần Nhiễm một câu như , ngay cả đám lính đ.á.n.h thuê cũng trầm mặc một chút, đó về phía Tần Nhiễm, chút thể tin nổi.
Đám Đội trưởng Lạc vốn tưởng Tần Nhiễm lên, là chuẩn lên xe...
Nghe thấy giọng cô, phản ứng đầu tiên của Đội trưởng Lạc và đám lính đ.á.n.h thuê đều là phụ nữ điên ?
“Tần tiểu thư, đừng nhớ thương thịt nướng nữa, những đều là lính đ.á.n.h thuê, g.i.ế.c chớp mắt !” Đội trưởng Lạc gần như chút sụp đổ nghiêng đầu.
Mấy bên cạnh đối mặt với ba mươi mấy tên lính đ.á.n.h thuê, trong lòng căng thẳng thôi, ai Tần Nhiễm đột nhiên thốt câu ?
Lính đ.á.n.h thuê đều là những kẻ liều mạng.
Huống hồ là ba mươi .
Nếu nhóm Trâu đường chủ ở đây, đối mặt với ba mươi tên lính đ.á.n.h thuê cũng khả năng đ.á.n.h một trận, nhưng bây giờ tính cả Tần Nhiễm, bọn họ mới bảy .
Chỉ bảy , bọn họ còn phân tâm bảo vệ Tần Nhiễm.
Trận đ.á.n.h căn bản khả năng thắng.
Lúc bất luận là Đội trưởng Lạc Thi Lịch Minh hoặc là Trình Mộc, mặt đều bất an, lộ vẻ kinh hãi như lâm đại địch.
Đội trưởng Lạc từ sớm lúc chiếc xe tải cỡ trung xuất hiện, bấm sáng thiết liên lạc trong tay báo cáo tình hình ở đây cho Trình Thủy.
Đội trưởng Lạc gào xong một câu, Tần Nhiễm vẫn yên tại chỗ, đám lính đ.á.n.h thuê nhúc nhích.
Đây thật sự là đến nghỉ mát ?
Mấy thuộc hạ bên cạnh Đội trưởng Lạc rút vũ khí của , bất giác c.h.ử.i thề vài tiếng đồ ngốc.
Đây là đến nghỉ mát cũng đang diễn tập!
Bọn họ thật sự gõ tỉnh phụ nữ !
“Vỉ nướng thịt?” Tên lính đ.á.n.h thuê cầm đầu phản ứng , lùi về một bước, kỳ quái lẩm bẩm một tiếng, đó về phía Tần Nhiễm, “Là tao đá, mày định làm gì?”
Vì đông , đám lính đ.á.n.h thuê đối với kết quả chuyến chút bất ngờ nào.
Hắn khoanh tay ngực, cợt nhả Tần Nhiễm.
Tần Nhiễm gật gật đầu, đó lùi về một bước: “Không cả.”
Áo phao dài, vướng víu, cô trực tiếp đưa tay kéo khóa, cởi áo phao , tùy tay ném lên chiếc xe bên cạnh.
Bên trong là một chiếc áo len quá dài.
Tần Nhiễm đưa tay, xắn tay áo len lên, động tác nhanh chậm, mắt nửa híp, thể xưng là chút lười biếng, chỉ là tơ m.á.u mang theo sâu trong đồng t.ử khiến bất giác cảm thấy lạnh sống lưng.
Xung quanh còn phản chiếu màu tuyết.
“Tần tiểu thư!” Trình Mộc từng tận mắt thấy Tần Nhiễm đ.á.n.h , nhưng đây ở trường cô từng đ.á.n.h .
Lần đ.á.n.h với Hứa Thận đó, một loạt chuyện phía , Trình Mộc còn giúp xử lý.
lúc những là những học sinh từng thấy việc đời ở trường, mà là những kẻ liều mạng quốc tế, động thủ hung ác tàn bạo.
Tuy nhiên câu tiếp theo của Trình Mộc nghẹn trong cổ họng còn kịp thốt , Tần Nhiễm động thủ .
Lính đ.á.n.h thuê thật sự coi Tần Nhiễm gì, thấy Tần Nhiễm động thủ, còn , ngay cả vũ khí cũng lấy , chỉ đưa tay bắt lấy cánh tay Tần Nhiễm.
Ai ngờ, cánh tay Tần Nhiễm bắt , cánh tay bỗng nhiên truyền đến một cơn đau xé ruột xé gan!
“Rầm——”
Tên trùm lính đ.á.n.h thuê một cỗ lực lượng hung hăng đập mạnh cái cây bên cạnh!
Lúc chỉ là một đám lính đ.á.n.h thuê, ngay cả nhóm Đội trưởng Lạc cũng dám tin cảnh tượng : “Chuyện thể?!”
Tuy nhiên tình hình thực tế cũng đợi bọn họ suy nghĩ nhiều, đám lính đ.á.n.h thuê sửng sốt một chút xong, liền nhao nhao lấy vũ khí .
Tên trùm lính đ.á.n.h thuê đập cây ôm lấy cây, bò dậy, chỉ lau khóe miệng, tàn nhẫn lên tiếng: “Bắt con ranh đó cho tao!”
Hơn hai mươi tên lính đ.á.n.h thuê còn ùa lên.
Đám Đội trưởng Lạc còn kịp kinh ngạc, rơi hỗn chiến.
Vốn dĩ tưởng tượng là một trận hỗn chiến gian nan lấy ít địch nhiều.
Ai ngờ, pháp Tần Nhiễm nhanh, mỗi cú đ.ấ.m đều trúng điểm yếu của , cô du tẩu giữa một đám lính đ.á.n.h thuê, giống như mây trôi nước chảy.
Gần như tốn bao nhiêu sức lực, một đám lính đ.á.n.h thuê rạp mặt đất.
Tần Nhiễm vẫn giữa đám đông, xung quanh lác đác một đám lính đ.á.n.h thuê.
Toàn trường đều rơi sự tĩnh mịch quỷ dị.
Đám Đội trưởng Lạc cũng phản ứng kịp.
“Đội Đội Đội trưởng Lạc,” Một phía Đội trưởng Lạc cuối cùng cũng phản ứng đầu tiên, “Vừa hình như thấy thấy thấy Tần tiểu thư...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hao-mon-the-gia-deu-cho-xem-toi-mat-mat-ket-qua-toi-khien-ho-khong-ngang-dau-noi-tan-nhiem-trinh-tuyen/chuong-215-dam-ke-lieu-mang-kia-dang-nuong-thit.html.]
Người chút ngơ ngác.
Đội trưởng Lạc gì, Thi Lịch Minh cũng gì, ngay cả Trình Mộc cũng vô cùng cứng đờ tại chỗ...
Lúc , cuối cùng cũng chút hiểu , câu cần bảo vệ cô của Trình Tuyển là ý gì...
Mọi trầm mặc, Tần Nhiễm bên xe, mở cửa xe, rút một tờ giấy từ bên trong , lau tay, đến mặt tên lính đ.á.n.h thuê cầm đầu.
Cô xổm xuống, chậm rãi lau tay, nghiêng đầu, giọng khá tản mạn: “Vỉ nướng thịt của đá lật .”
Năm phút .
Nhóm Đội trưởng Lạc thấy một cảnh tượng quỷ dị.
Một đám lính đ.á.n.h thuê thoi thóp một bên, còn tên trùm lính đ.á.n.h thuê của bọn họ mặt đất, dùng nước lau sạch vỉ nướng thịt, nhóm lửa .
Đợi lửa sáng tắt, mới bắt đầu nướng thịt.
Chỉ là những miếng thịt lấy đều rơi xuống đất.
Hắn xung quanh, thấy miếng thịt sạch nào khác.
“Vị... vị tiểu thư ,” Tên trùm lính đ.á.n.h thuê lê lết cơ thể qua, vốn làm phiền Tần Nhiễm, nhưng vẫn to gan cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Lửa nhóm xong , những miếng thịt mặt đất...”
Những kẻ liều mạng lính đ.á.n.h thuê , hiểu rõ hơn ai hết việc co giãn , chỉ cần còn sống, làm gì cũng .
Càng đừng đến, thực lực của Tần Nhiễm quả thực tàn nhẫn đáng sợ.
Tần Nhiễm tựa cửa xe, cúi đầu chơi mini game điện thoại.
Nghe thấy câu , cô ngẩng ngẩng đầu, về phía Trình Mộc: “Trong rương còn thịt ?”
“Ồ,” Trình Mộc phản ứng , đó về phía , “Có, đương nhiên là , lúc đầu bếp , chuẩn nhiều.”
Cậu tay chân lóng ngóng đến cốp xe, lấy vali bên trong , lấy hộp giữ tươi từ bên trong đưa cho tên trùm lính đ.á.n.h thuê.
Tên trùm lính đ.á.n.h thuê vô cùng chân thành một câu “Cảm ơn”.
Sau đó cầm thịt nướng vỉ nướng.
Đầu bếp còn chu đáo chuẩn nhiều gia vị, chai chai lọ lọ bày một đống.
Vừa đá lật, chỉ bên ngoài dính chút tro bụi, lau sạch là .
Tên trùm lính đ.á.n.h thuê liền hỏi Tần Nhiễm, khẩu vị gì.
Tần Nhiễm đầu cũng ngẩng, cô bấm điện thoại, khá mạn bất kinh tâm lên tiếng: “Cho nhiều cay một chút.”
“Được.” Tên trùm lính đ.á.n.h thuê gật đầu, đó cầm một đống chai lọ lên xem một cái, tìm kiếm ký hiệu ớt trong đó.
Bên cạnh đám , đám Đội trưởng Lạc đều thể huyền ảo thấy, đám kẻ liều mạng bên vỉ nướng thịt, nơm nớp lo sợ nướng thịt.
Thái độ cung kính còn vô cùng lễ phép.
“Vừa , những tên lính đ.á.n.h thuê đến, Tần tiểu thư đang nướng thịt, thực là thật sự nướng thịt nhỉ...” Một bên cạnh Đội trưởng Lạc lẩm bẩm lên tiếng, “Những đ.á.n.h cô , cô căn bản coi đám lính đ.á.n.h thuê là đối thủ, cho nên mới yên tâm thoải mái nướng thịt...”
“Đội trưởng Lạc, , Tần tiểu thư đ.á.n.h là theo đường lối nào ?” Có cẩn thận từng li từng tí lên tiếng.
Hung hãn như tàn nhẫn như , bọn họ mà cũng thấy đau cho đám lính đ.á.n.h thuê .
Đội trưởng Lạc híp mắt, hồi lâu , mới lên tiếng, giọng trầm xuống: “Còn giống kẻ liều mạng hơn cả lính đ.á.n.h thuê...”
“Cho nên?” Thi Lịch Minh sửng sốt, dường như dự cảm, khiếp sợ về phía Đội trưởng Lạc.
Ánh mắt Đội trưởng Lạc lệch , Tần Nhiễm, trong ánh mắt thêm sự tôn kính: “Giống kẻ liều mạng hơn cả lính đ.á.n.h thuê, chỉ từng thấy ở lôi đài sinh t.ử của đấu trường giác đấu.”
Mấy bên cạnh đều gì nữa.
Người của phân đường, các tư kỳ chức, nhưng một điểm chung, đều sùng bái vũ lực sùng bái cao thủ.
Lúc , ánh mắt về phía Tần Nhiễm đều đổi.
Người trong trang viên đều từng đến đấu trường giác đấu, đ.á.n.h đều là trận bình thường, nhưng dám đ.á.n.h lôi đài sinh tử, mấy .
Sợ c.h.ế.t, là lẽ thường tình của con .
Đội trưởng Lạc vẫn đang hướng Tần Nhiễm, điện thoại trong túi liền vang lên, gấp táo bạo.
Anh lấy điện thoại xem, gọi cho là Trâu đường chủ đường khác với bọn họ.
“Đội trưởng Lạc, tình hình các bây giờ thế nào ?” Trâu đường chủ lúc vẫn đang xe, giọng khá nôn nóng, “Chúng qua đường 26, thấy của gia tộc Maas, sợ đây là một mưu kế, các đừng về phía nữa, bây giờ tìm các ! Có tin tức truyền đến, xổm các là mấy chục tên lính đ.á.n.h thuê, những đó tay tàn nhẫn, bọn chúng xổm thì là vấn đề hàng hóa lấy nữa !”
Nghe những lời nôn nóng của Trâu đường chủ, Đội trưởng Lạc mặt cảm xúc tên trùm lính đ.á.n.h thuê đang nướng thịt, khựng , đó lên tiếng: “Không cần .”
Trâu đường chủ giọng điệu của đúng: “Sao ?”
Đội trưởng Lạc nhạt nhẽo lên tiếng: “Chúng gặp lính đ.á.n.h thuê .”
“Cái gì?!” Trâu đường chủ ở đầu dây bên ánh mắt căng thẳng, giọng cũng căng thẳng theo, “Các mau chạy ! Cố gắng kiên trì một chút, chúng đến ngay! Bọn chúng bao vây các ? Tình hình bây giờ thế nào?”
“À,” Đội trưởng Lạc ngẩng ngẩng đầu, “Bọn họ đang nướng thịt.”