“Có , thử là thôi.”
Nói xong, Giang Dư rút điện thoại , bấm gọi một cuộc.
Rất nhanh đó, một đàn ông trung niên bước , phía ông còn theo một gã béo trung niên trông vô cùng nhờn nhợt.
Khi Lily thấy gã béo trung niên , sắc mặt lập tức đổi.
Cô như con bướm hoa, từ quầy chạy vọt , trực tiếp lao lòng gã béo.
Giọng ngọt đến mức phát ngấy: “Ba nuôi~ ba làm chủ cho con đó, đuổi con!”
Vừa , Lily dùng ngón tay với bộ móng làm cầu kỳ, chút khách khí chỉ thẳng Giang Dư.
Mải mách lẻo, mong ba nuôi giúp trút giận, Lily nhận rằng đàn ông béo cô gọi là ba nuôi lúc đang mồ hôi đầm đìa, dáng vẻ chỉ hận thể lập tức phủi sạch quan hệ với cô .
Ánh mắt Giang Dư lướt qua gã béo trung niên và Lily, dừng đàn ông trung niên còn .
“Chào quản lý.”
Người đàn ông trung niên lập tức bước tới bên Giang Dư: “Thưa Giang tiểu thư, cô dặn dò gì ạ?”
Thấy quản lý trung tâm thương mại đối xử với Giang Dư vô cùng cung kính, mồ hôi lạnh trán gã béo trung niên túa càng dữ dội hơn.
Ấy mà Lily vẫn điều, vẫn đang cố làm nũng với gã béo, mong ông giúp lấy thể diện.
Giang Dư bộ dạng của Lily, híp mắt sang quản lý: “Anh quản lý, vì hình ảnh của trung tâm thương mại, nên sa thải kiểu nhân viên như thế ?”
Giang Dư chút khách khí đưa tay chỉ về phía hai đang bên , trong đó bao gồm cả gã béo trung niên.
Lúc gã béo thể bình tĩnh nổi nữa, ông đẩy Lily sang một bên, mặt mũi đầy nụ lấy lòng tiến đến mặt Giang Dư.
“Giang tiểu thư, cô đuổi Lily thì cứ việc đuổi, nhưng cô thể nương tay cho ? Nhà già, con nhỏ…”
“Trung tâm thương mại sẽ sa thải bất kỳ vô tội nào , ông yên tâm. Quản lý, thấy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hao-mon-ngot-sung-pho-tien-sinh-cung-chieu-vo-yeu/chuong-57-goi-quan-ly-den.html.]
Quản lý trung tâm thương mại gật đầu, lập tức hiểu ý Giang Dư.
Ông , Lily đang bệt đất, giọng lạnh lùng: “Cô sa thải .”
Lily dám tin Giang Dư một cái, sang quản lý trung tâm thương mại, cuối cùng ánh mắt dừng gã béo trung niên.
“Ba nuôi… ba giúp con một câu ! Chẳng ba là quản lý trung tâm thương mại ?!”
Khuôn mặt mỡ màng của gã béo giật mạnh một cái, ông chột liếc sắc mặt của quản lý, tiến lên tát thẳng Lily một cái.
“Nói nhảm cái gì! Mau thu dọn đồ đạc cút cho tao!”
Lily dám tin ôm lấy mặt , đôi mắt kẻ đậm phấn mắt trợn trừng gã béo trung niên.
“Vương Đại Phú! Ông dám đ.á.n.h ?! Đồ béo c.h.ế.t tiệt, ông dám đ.á.n.h bà đây !”
Nghe thấy cái tên , Giang Dư suýt nữa thì bật thành tiếng. Vương Đại Phú Lily mắng mặt bao nhiêu như , cũng cảm thấy vô cùng mất mặt.
Lập tức ông giơ tay định cho Lily thêm một bạt tai nữa, nhưng rõ ràng Lily loại chịu nhịn nhục.
Thấy bàn tay của Vương Đại Phú sắp quật xuống mặt , cô nghiêng né sang một bên, tát thẳng cái mặt bánh bao của ông một cái.
“Hay lắm Vương Đại Phú, ông dám lừa ! Nói cái gì mà quản lý trung tâm thương mại, đúng là tin lời quỷ của ông!”
Vương Đại Phú đánh, thấy Lily nhắc đến chuyện giả mạo quản lý, lập tức chột dám cãi nữa.
“Là cô tự hiểu lầm, giờ trách làm gì! Phó quản lý thì là quản lý ?”
Giang Dư kinh ngạc thôi, thật, hóa Lily cũng là… nạn nhân.
Hóa cái gọi là “ba nuôi quản lý” trong miệng cô , chỉ là phó quản lý trung tâm thương mại thôi ?
Giang Dư chẳng chút đồng cảm nào với hai . Lily vì leo bám lên Vương Đại Phú - cái danh “quản lý” …
Chẳng gọi một tiếng “ba nuôi”, hai tiếng “ba nuôi” đó ? Biết chừng hai lưng còn những giao dịch bẩn thỉu gì khác.