Phản ứng theo bản năng của là ôm chặt lấy Tang Ngữ, đó chắn mặt cô, chẳng màng đến việc chiếc xe đ.â.m trúng .
Lúc đó Tang Ngữ chỉ cảm thấy một bao bọc chặt chẽ, ngay đó chỉ cảm nhận đang ôm loạng choạng một cái rõ mạnh, nếu cô đỡ lấy , Tống Chấp Lễ căn bản vững nổi.
Tang Ngữ nhíu chặt mày, trong đầu chỉ đưa Tống Chấp Lễ đến bệnh viện ngay.
Cô vết thương chân Tống Chấp Lễ, trong lòng ít nhiều vẫn thấy khó chịu.
Dù cũng thương vì , nếu tỏ quá mức thờ ơ thì thấy bản tàn nhẫn quá.
cũng may cố hết sức bẻ lái, Tống Chấp Lễ chỉ xe sượt qua mắt cá chân làm chảy máu, chân cán qua một chút.
Nếu khi còn nghiêm trọng hơn.
Cô mủi lòng hỏi bác sĩ: "Vết thương ở chân của sẽ để di chứng gì chứ?"
Bác sĩ lắc đầu: "Không , chỉ là cần nghỉ ngơi nhiều hơn trong mấy ngày tới."
"Mấy ngày cố gắng hạn chế ."
Tang Ngữ gật đầu: "Vâng ạ."
Ông bà Tang thấy Tống Chấp Lễ chống nạng trở về thì lo lắng thôi.
"Chuyện gì thế ?"
Tang Ngữ kể đầu đuôi sự việc cho họ , bà Tang vội vàng bảo cô đỡ Tống Chấp Lễ xuống cẩn thận.
Tiện thể bà cũng quên mắng Tang Ngữ một trận vì tội chú ý an .
Tống Chấp Lễ vì chấn thương ở chân nên xin nghỉ vài ngày ở nhà nghỉ ngơi.
Đợi đến khi vết thương lành hẳn mới công ty làm.
Hôm nay Tang Ngữ cũng ở nhà.
Lúc đang ở bàn ăn, Tống Chấp Lễ nhận điện thoại từ công ty gọi tới.
Nói là quyết định ngay xem ký hợp đồng đó .
Lúc mới nhớ tập tài liệu mang về nhà .
Đang định dậy lấy thì bà Tang đột nhiên hỏi: "Con định lấy tài liệu ?"
Tống Chấp Lễ gật đầu.
Bà Tang sang với Tang Ngữ bên cạnh: "A Ngữ, con lấy giúp trai con ."
Tống Chấp Lễ làm dám làm phiền Tang Ngữ, định tự thử cố gắng lấy một chút.
Không ngờ Tang Ngữ từ chối, cô dậy hỏi luôn để tài liệu ở .
Tống Chấp Lễ trả lời một cách khó tin: "Chắc là trong ngăn kéo bàn làm việc đấy."
Ngay đó Tang Ngữ chạy phòng Tống Chấp Lễ để lấy.
Có lẽ thấy cô lâu mà , Tống Chấp Lễ định tự xem .
Lúc giúp Tống Chấp Lễ lấy đồ, Tang Ngữ thấy một cuốn lịch đang dùng để ghi chép bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hai-so-phan/chuong-20.html.]
cuốn lịch chỉ đúng một năm khiến trong lòng cô cảm thấy một sự bất an mãnh liệt.
Cô kìm mà lật thời gian về trang đầu tiên, mốc thời gian đó, cô ngẫm nghĩ một lát.
Đột nhiên cô nhớ , ngày dường như chính là ngày Tô Cẩn biến thành Tống Chấp Lễ.
Tống Chấp Lễ đang ghi chép cái gì ?
Hay là đang đếm ngược?
Tại chỉ thời gian một năm?
Chỉ cần nghĩ tới chuyện đếm ngược, Tang Ngữ liền thấy tim đập nhanh, theo đó là một nỗi hoảng loạn dâng lên từ đáy lòng.
lúc Tống Chấp Lễ bước phòng, thấy Tang Ngữ đang cầm cuốn lịch đếm ngược sự sống của tay.
Anh lập tức chạy nhào tới định giật cuốn lịch từ tay cô.
Tang Ngữ thấy Tống Chấp Lễ vội vàng chạy tới giật cuốn lịch như , lập tức cảm thấy kỳ lạ.
Cô nhanh chóng giấu cuốn lịch lưng .
Tống Chấp Lễ mím môi, khuyên nhủ Tang Ngữ trả cuốn lịch cho .
Tang Ngữ nghiêng đầu hỏi Tống Chấp Lễ: "Tại cuốn lịch chỉ một năm?"
Tống Chấp Lễ khựng , đó giải thích: "Thì chỉ thấy cuốn lịch một năm nên mua đại thôi."
"Mua đại?" Tang Ngữ biểu cảm của Tống Chấp Lễ, cũng đang dối, "Thật ?"
Tống Chấp Lễ gật đầu, lặp nữa: "Thật mà."
Tang Ngữ nửa tin nửa ngờ trả cuốn lịch cho Tống Chấp Lễ, nhưng chỉ dựa câu của thì vẫn đủ để xua tan nỗi nghi ngờ trong lòng cô.
Chỉ là ngoài mặt cô giả vờ tin lời, trả cuốn lịch cho .
Sau đó Tang Ngữ trở về vẻ mặt thù hằn với như , bước khỏi phòng.
Bà Tang đang ăn cơm bên ngoài thấy Tang Ngữ , tay vẫn cầm tài liệu Tống Chấp Lễ cần, liền hỏi: "Con lấy tài liệu giúp con ?"
Tang Ngữ nhún vai: "Anh tự , thì cứ để tự lấy thôi ."
Bà Tang chỉ lườm Tang Ngữ mà còn cảm thấy dạo thái độ của cô đối với Tống Chấp Lễ tệ: "Mấy ngày nay con làm thế, trai con thương ở chân, lấy giúp cái tài liệu thì ?"
Nếu vì Tống Chấp Lễ thương ở chân, Tang Ngữ đoán còn chẳng thèm bước chân phòng một nào.
Tang Ngữ đáp lời, cúi đầu ăn cơm.
Đợi đến khi Tống Chấp Lễ tới nơi, thấy bà Tang đang dạy bảo, vội vàng can ngăn: "Mẹ ơi , con sợ A Ngữ tìm thấy nên mới phòng xem thử, kết quả đúng là thật."
Bà Tang thấy Tống Chấp Lễ thế thì cũng tiếp chuyện đó nữa.
Chỉ hỏi : "Thật là, thương nghỉ ở nhà mà vẫn bận bịu công việc, chẳng cho bản nghỉ ngơi gì cả."
Tống Chấp Lễ tập tài liệu tay: "Chịu thôi , tập tài liệu hôm nay nhất định xử lý xong, nếu mấy ngày nay con coi như công cốc."
Bà Tang Tống Chấp Lễ bắt đầu xem tài liệu, mâm cơm bàn: "Hay là ăn cơm xong hẵng xem? Lát nữa thức ăn nguội hết bây giờ."
Tống Chấp Lễ kịp trả lời thì thấy Tang Ngữ ở đằng : "Nếu thể ăn cơm xong mới xem thì chẳng cần mang đây ."