Tang Ngữ nhận đây là Ôn Ngôn đang tỏ tình gián tiếp, nếu cô đáp một câu.
Liệu đại diện cho việc quan hệ của hai bọn họ thăng cấp đến mức thể dùng từ bạn bè để giải thích nữa ?
Chỉ là cứ mãi Ôn Ngôn theo đuổi như thế , thực sự giống một đứa con gái tồi tệ cứ mãi vờn khác.
Cô chút hiểu, hiểu rốt cuộc cảm giác gì với Ôn Ngôn.
Nếu bảo là yêu thì quá nhiều, mà bảo là thiện cảm thì quá ít.
Nếu bây giờ đồng ý với Ôn Ngôn, đó thử ở bên cạnh .
Liệu thể rốt cuộc tâm tư của đối với Ôn Ngôn là như thế nào ?
Tang Ngữ do dự một lát, uống một ngụm sữa đậu nành.
“Xem biểu hiện của thế nào .”
Nói xong, Tang Ngữ liền chạy lên lầu, Ôn Ngôn chậm rãi đầu , theo bóng lưng Tang Ngữ chạy lên lầu, khóe miệng nở một nụ dịu dàng.
Cảnh tượng tình cờ khác chụp , ngay lập tức đăng lên diễn đàn trường.
Gần như chỉ trong vài giây, nụ của nam thần trường học thể sinh viên xem qua một lượt.
Dù đây cũng là đầu tiên Ôn Ngôn chụp lúc đang .
Lại còn dịu dàng đến thế.
Phía là những bình luận thảo luận xem cô gái lên lầu đó là ai.
Rất nhanh đó cũng chụp bộ quần áo Tang Ngữ đang mặc, đối chiếu một chút, giống hệt với bóng lưng trong ảnh.
Tiếp theo đó, những lời hồi đáp của những phía ngày càng trở nên thái quá.
Thậm chí bắt đầu suy đoán liệu hôm nay là kỷ niệm ngày yêu của hai họ .
Văn Lâm cũng là một thích xem bát quái và hóng hớt diễn đàn.
Cậu nhận chuyện liên tục mấy ngày liền vẫn đầu bảng hot mà hề hạ nhiệt.
Vừa mới nhấn thấy thông báo quan tâm hàng vạn tin nhắn, Văn Lâm mở liền thấy ngay bài đăng về cô bạn và nam thần của trường.
Nhìn tầng bình luận với bao nhiêu suy đoán như , Văn Lâm thực sự thấy may mắn vì đang ở ngay cạnh chính chủ.
Cậu hỏi thẳng: “A Ngữ , hôm nay với Ôn Ngôn xảy chuyện gì thế?”
Tang Ngữ vẻ mặt bình thản đầu Văn Lâm với đôi mắt đang sáng rực lên: “Chẳng chuyện gì xảy cả.”
-
Văn Lâm nhíu mày, miệng lẩm bẩm: “Không nên chứ nhỉ.”
Tang Ngữ hiểu vì : “Cái gì nên?”
Văn Lâm đưa điện thoại cho Tang Ngữ xem, Tang Ngữ thấy đều đang bàn tán chuyện của cô và Ôn Ngôn.
Nhất thời cô chút kinh ngạc, cô cầm lấy điện thoại của Văn Lâm, vẻ mặt chấn kinh từng dòng bình luận một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hai-so-phan/chuong-15.html.]
Nam thần đến mức , chắc chắn là vì ở bên Tang Ngữ .
thế, đây còn thấy cảnh nam thần vì Tang Ngữ mà cãi , chính là để bảo vệ Tang Ngữ đấy.
Còn lời của Tang Ngữ và Ôn Ngôn theo kiểu hội thoại, ngay cả quá trình tỏ tình cũng một cách đầy ý vị.
Lại còn những lời như hoa khôi Triệu Đình Tang Ngữ đè bẹp .
Những lời một cách thêu dệt, phóng đại vô cùng.
Đến mức ngay cả bản Tang Ngữ cũng sắp tin luôn .
Cô trả điện thoại cho Văn Lâm: “Đừng tin mấy thứ , là nhảm thôi.”
“Mình chỉ là nhận bữa sáng của Ôn Ngôn, đó mặc định đồng ý lời tỏ tình của thôi.”
Văn Lâm thấy lời gì thế , hình như còn bùng nổ hơn cả những chuyện thảo luận diễn đàn .
Văn Lâm kinh hãi sân tập: “Cậu đồng ý lời tỏ tình của ?”
Tang Ngữ lập tức đưa tay bịt miệng Văn Lâm : “Cậu nhỏ tiếng chút ! Mình là mặc định, chứ là đồng ý.”
Văn Lâm gạt tay Tang Ngữ , cố ý hạ thấp giọng xuống: “Thế thì chẳng cũng coi như là mặc định đồng ý ?”
Cô lắc đầu: “Nói thật cũng cảm giác đối với Ôn Ngôn là thế nào, chỉ là khi thấy thì một chút vui sướng.”
Đôi mắt Văn Lâm quan sát Tang Ngữ, cuối cùng cũng gặp chỗ mà Tang Ngữ hiểu.
Cậu giống như một tri thức uyên bác đó giải thích: “Thích mà, chính là thấy đó sẽ thấy vui, thấy xao động, cũng sẽ ở bên đó, thu hút sự chú ý của đó, cũng sẽ nghĩ xem đó cần cái gì, và cũng tiếp xúc với những khác.”
Những điều nếu thực sự bảo là , thì đối với Ôn Ngôn cô đúng là từng nghĩ tới.
Đặc biệt là lúc Ôn Ngôn kịch liệt bảo vệ mà từ chối Triệu Đình, lúc đó cô nghĩ xem nên cảm ơn thế nào, cũng một chút xao động.
Cũng ở bên loại như Triệu Đình, thấy Ôn Ngôn với cũng thấy vui, thấy khác bàn tán về và Ôn Ngôn, trong lòng cũng thầm mỉm .
Còn về chuyện ở bên ?
Tang Ngữ cũng từng nghĩ tới, chỉ là vì mục đích khác.
Văn Lâm Tang Ngữ cứ ngẩn , gọi mấy tiếng cô mới hồn .
“Đang nghĩ gì thế?”
Tang Ngữ nhếch môi: “Chẳng đang nghĩ về những lời của .”
Văn Lâm dáng vẻ của Tang Ngữ, trông cực kỳ giống như đang tình cảm làm cho khốn đốn.
“Cậu thật sự cảm giác với Ôn Ngôn đấy chứ?”
Chưa đợi Tang Ngữ mở miệng trả lời, thấy Ôn Ngôn xuất hiện ở sân tập từ lúc nào.
Cô chắc Ôn Ngôn rốt cuộc thấy , cũng đang sợ hãi Ôn Ngôn thấy chủ đề hai họ bàn tán .
Tay để ở phía , hình như đang giấu thứ gì đó.
Không lâu Ôn Ngôn đưa bàn tay đang giấu lưng , tay cầm một bó hoa hồng.