Tô Cẩn đặc biệt lái xe đến đón Tang Ngữ về nhà, để đến đón cô còn cố tình tan làm sớm.
Vẫn đang sốt ruột chờ đợi ở ngoài cổng trường.
ngay đó Tô Cẩn liền thấy bên cạnh Tang Ngữ còn một nam sinh nữa.
Bọn họ khỏi cổng trường, thậm chí cử chỉ còn thiết.
Tô Cẩn bọn họ từ xa, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c càng lúc càng bí bách, tính chiếm hữu ngừng đảo lộn trong lòng, tay siết chặt vô lăng nhưng làm cũng nén nổi sự cuộn trào trong tâm trí.
-
Tô Cẩn nghĩ đến chuyện đây chính với Tang Ngữ.
Tô Cẩn vẫn nuốt trôi cơn giận đó, vẻ mặt khôi phục sự bình tĩnh, đó xuống xe đến mặt Tang Ngữ.
Ôn Ngôn sững một chút, cảm nhận sự thù địch vô cớ từ Tô Cẩn.
Tang Ngữ cũng ngạc nhiên Tô Cẩn đột ngột đến mặt , nhất thời phản ứng kịp: "Anh? Không đặc biệt đến đón em đấy chứ?"
" ." Tô Cẩn đ.á.n.h giá Ôn Ngôn ở cách gần, "Đây là?"
Tang Ngữ hiểu tại một cảm giác chột , "À, , đây là bạn cùng trường của em."
Ôn Ngôn cũng gì thêm, phụ họa theo lời Tang Ngữ: " thế, là bạn cùng trường của Tang Ngữ, tình cờ gặp nên cùng về thôi."
Ánh mắt Tô Cẩn Tang Ngữ vẫn dịu dàng, nhưng hễ chuyển sang Ôn Ngôn là lập tức lạnh lẽo hẳn : "Được, đưa em về nhà đây."
Tang Ngữ cũng cảm nhận ánh mắt Tô Cẩn Ôn Ngôn đúng lắm, nên cũng nhắc đến chuyện bảo Tô Cẩn thuận đường chở Ôn Ngôn một đoạn.
Lúc lên xe, Tang Ngữ liền thử dò hỏi Tô Cẩn: "Anh, là tưởng em và Ôn Ngôn là quan hệ bạn trai bạn gái đấy chứ?"
Không nhắc đến chuyện thì thôi, nhắc đến sắc mặt Tô Cẩn kém trông thấy.
Tang Ngữ lập tức giải thích: "Anh, hiểu lầm thật , em chỉ là... mặc dù Ôn Ngôn thích em thật, nhưng hiện tại em cảm giác gì với cả."
Nếu là thì chắc là vẫn một chút xíu.
Lời xem Tô Cẩn khá thích , khóe miệng cứ giật giật, mà dám quá lộ liễu.
Tang Ngữ bắt gặp ý nơi khóe mắt Tô Cẩn, đó liền yên tâm tựa ghế xe, "Cấm đem chuyện kể với bố đấy, là em đ.ấ.m đấy."
Tô Cẩn thực vốn dĩ sẽ kể chuyện cho khác.
"Được."
Vừa về đến nhà Tang Ngữ nhận tin nhắn từ Ôn Ngôn, Tang Ngữ liếc một cái thầm thắc mắc tại Ôn Ngôn hỏi một câu như .
"Người hôm nay đến đón em là trai em ?"
Tang Ngữ trả lời câu hỏi của Ôn Ngôn ngay lập tức.
Mà đến phòng khách, chằm chằm cái vô cùng kỳ lạ thời gian qua, hiện tại còn đang nấu cơm trong bếp là Tô Cẩn.
Hóa đây do cô đa nghi, Tang Ngữ cũng cảm thấy mặt dạo gần đây càng ngày càng kỳ lạ.
Tô Cẩn chú ý thấy ánh mắt Tang Ngữ đang , "Sao thế?"
Tang Ngữ lắc đầu, "Không gì, em chỉ xem đang làm món gì thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hai-so-phan/chuong-14.html.]
Sau đó cô về phòng , tựa lưng giường trả lời tin nhắn của Ôn Ngôn.
Tang Ngữ: , đó là trai .
Chẳng bao lâu .
Ôn Ngôn: Ồ.
Tay Tang Ngữ gõ một tràng chữ bàn phím, cuối cùng xóa còn một chữ nào.
Cuối cùng cô vẫn hỏi một câu, hỏi Ôn Ngôn tại hỏi như .
Ôn Ngôn vòng vo: "Chỉ là đầu tiên gặp, cảm thấy ánh mắt trai em kỳ lạ, lẽ là sự cưng chiều của trai dành cho em gái chăng, chút giống như đang ghen ."
Ghen? Tại trai ghen với em gái?
Tang Ngữ hiểu lắm ý của Ôn Ngôn, chỉ suy đoán của : "Có lẽ là hiểu lầm em và đang ở bên chăng, từ nhỏ đến lớn đều thương em, chắc là ghen tị ."
Ôn Ngôn thấy Tang Ngữ nghĩ như , liền gõ mấy chữ nãy định gửi.
"Anh cảm thấy ánh mắt giống như tình địch ."
Anh đang do dự nên gửi , cuối cùng để làm Tang Ngữ nghĩ nhiều, xóa sạch những lời đó .
Hai ngày nghỉ lễ, kỳ nghỉ Quốc tế Lao động Tô Cẩn bắt đầu bận rộn hẳn lên.
Hai ngày Tang Ngữ ở nhà, chỉ buổi tối mới thể thấy động tĩnh bên cạnh.
Cô thời gian mười một rưỡi , Tô Cẩn mới về.
Đột nhiên chút tò mò, dạo Tô Cẩn đang bận rộn chuyện gì.
thường đừng quản chuyện của khác, cứ lo việc của là .
Tang Ngữ bèn nén sự tò mò trong lòng ngủ.
Sáng sớm thấy Tô Cẩn làm xong bữa sáng bày bàn, Tang Ngữ chút ngẩn ngơ.
cô vẫn ăn hết bữa sáng chuẩn .
Đến trường, Tang Ngữ tuy trực tiếp, nhưng trong lòng vẫn cứ mãi nghĩ về những đổi gần đây của Tô Cẩn.
Lúc lên lớp cứ lơ đễnh cả .
Văn Lâm lấy vai huých huých Tang Ngữ đang ngẩn ngơ, lên tiếng hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"
Tang Ngữ hồn, "Không, chỉ là đang mải nghĩ về chuyện của thôi."
Văn Lâm sợ cô bắt đầu khoe khoang những lợi ích của việc trai, lập tức lấy tay chặn : "Dừng , một nữa để ghen tị ."
nhanh đó Văn Lâm thấy Ôn Ngôn ở phía , liền một chuồn mất.
Tang Ngữ thấy Ôn Ngôn canh tòa nhà giảng đường, trong tay vẫn cầm sữa đậu nành và bánh mì như cũ.
Nhất thời cô thấy khâm phục hành vi kiên trì bỏ cuộc của .
"Cảm ơn ."
Ôn Ngôn thậm chí còn bắt đầu lấn tới.
"Tang Ngữ, nhận đồ của , em chấp nhận lấy một chút, dù chỉ là một chút xíu lòng thành của ?"