"Ôm cô đòi chia tay với ngay mặt, thế mà gọi là một lòng một ? Tôi cùng trải qua bao nhiêu tháng ngày gian khó, cuối cùng vứt bỏ chút do dự. Thế cũng gọi là một lòng một ?"
Thế nhưng, dứt lời, Giang Khanh chau mày .
"Rốt cuộc chị đang giả vờ ngốc nghếch cái gì ?"
Cô bước tới, ngón tay chọc mạnh giữa trán , "Giả ngốc ? Hay cố tình lời châm chọc để kích động ? Nhan Khanh Khanh, chị hôm nay tại trói chị đến đây ."
Tôi trả lời, nhưng dường như cô cũng cần đáp , cô gái mười chín tuổi , vẻ đang trong trạng thái điên loạn.
"Bởi vì, thực những lời ở nhà chị, hề lừa chị, thực sự một vị đại sư cao tay, tìm ông xem bói, ông —— Khâu Bùi khi c.h.ế.t an giấc ngàn thu, ngày ngày túc trực bên cạnh chị."
"Nhan Khanh Khanh, chị dựa cái gì? Dựa cái gì lúc Khâu Bùi còn sống chị chiếm đoạt , bây giờ c.h.ế.t vì chị mà nhận lấy kết cục hồn xiêu phách tán, chị dựa cái gì!"
Tôi nhíu mày cô , hiểu , đầu đau dữ dội. Đặc biệt là khi thấy những lời điên rồ của cô .
Tiếng lạnh lẽo của Giang Khanh vang vọng trong nhà máy bỏ hoang, cô gái nụ ngọt ngào bức ảnh bằng lái xe , giờ phút giống như một kẻ điên.
Cô thực sự yêu Khâu Bùi. mà, ai cơ chứ.
Cô lẽ phát điên , rõ ràng lúc Khâu Bùi ôm cô , ngay mặt đòi chia tay, nhưng hôm nay qua miệng cô , biến thành Khâu Bùi từ chối cô , đó một lòng một với .
Giang Khanh lấy từ trong túi một chiếc bật lửa, hai mắt đỏ ngầu , đáy mắt tràn ngập thù hận.
"Rõ ràng là gặp Khâu Bùi , dựa mà chị xuất hiện cướp ? Chị hại c.h.ế.t Khâu Bùi, còn làm hại khi c.h.ế.t cũng siêu thoát... Nhan Khanh Khanh, cái loại như chị, đáng lẽ đày xuống mười tám tầng địa ngục..."
Không đúng. Tất cả đều đúng.
Tôi cô gái điên cuồng mặt, "Có cô nghĩ sai , Khâu Bùi c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n giao thông, thì liên quan gì đến , cùng t.a.i n.ạ.n giao thông rõ ràng là tình mới của ..."
"Câm miệng!"
Lời một nửa, tiếng quát của cô cắt ngang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/gui-nhan-gian/chuong-13.html.]
Giang Khanh lạnh lùng , đáy mắt hằn đầy tia máu, "Đừng giả ngốc nữa! Chị tưởng là Khâu Bùi , sẽ vì vài lời điên rồ của chị mà mềm lòng ?"
Cô lặng lẽ , ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
"Nhan Khanh Khanh, hỏi đại sư , nếu Khâu Bùi cứ tiếp tục nấn ná như , đến cả cơ hội đầu t.h.a.i cũng , sẽ hồn xiêu phách tán, và cách duy nhất thể cứu là —— G.i.ế.c chị. Cắt đứt sự vướng bận của cõi đời , để an tâm đầu thai."
Tuy , nhưng khi Giang Khanh , hận ý nơi đáy mắt vô cùng đậm đặc.
Tôi đau đầu như búa bổ. Không vì , những lời Giang Khanh cứ văng vẳng trong tâm trí . Sâu thẳm trong ký cut dường như một đoạn hồi ức chôn vùi, đang dần bóc tách, ngày càng rõ nét hơn.
Đầu đau như nứt .
Tôi nhắm chặt mắt, dường như một vài hình ảnh lóe lên mắt. Thế nhưng, còn rõ, Giang Khanh cắt ngang.
Cô dùng tay bóp chặt cằm , điên cuồng gầm lên. "Nhan Khanh Khanh, chị đền mạng cho Khâu Bùi ."
Vừa dứt lời, cô hất tay , dùng bật lửa châm lửa đống củi khô bỏ hoang bên cạnh. Nhiệt độ khí nháy mắt nóng rực lên vài phần.
Cố nén cơn đau buốt giữa trán, ngẩng đầu hỏi cô , "Cô làm , đáng ? Cô sợ c.h.ế.t ?"
G.i.ế.c , là đền mạng đấy.
Trong ánh lửa, Giang Khanh bỗng nhiên bật . Giọng cô nhè nhẹ,
"Cái loại như chị, sẽ bao giờ hiểu yêu Khâu Bùi đến mức nào, đừng là g.i.ế.c , cho dù làm từ đầu, bảo thế lên chiếc xe tải t.ử thần đó, cũng sẵn lòng."
Nói xong. Cô chầm chậm bước .
Cửa chính nhà máy cô khép , chỉ chừa một khe hở.
Ngọn lửa bên trong ngày càng lớn, khói đen mù mịt bốc lên. Tay chân trói, chiếc ghế làm bằng sắt, nặng vô cùng, căn bản thể nhúc nhích nửa phần, nhưng thực ... cũng hề ý định vùng vẫy.
Có lẽ cũng điên . Một kẻ xưa nay nhát gan sợ c.h.ế.t như , khoảnh khắc đối mặt với sinh tử, thế mà bỗng nhiên từ bỏ.
Thôi thì... Cứ như . Cứ như mà c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn , dường như cũng tệ lắm. Nếu cũng biến thành ma, liệu , thể ôm Khâu Bùi một cái ?