Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm năm cuộc chiến đẫm m.á.u hòn đảo biệt lập.
Dinh thự Lục gia giờ đây còn khí u ám, lạnh lẽo của một hào môn đầy âm mưu. Nó trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm, nơi mà mỗi centimet vuông đều bảo vệ bởi hệ thống an ninh tối tân nhất do chính tay Tô Diệp thiết kế.
Trong thư phòng rộng lớn, ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên những giá sách cao ngất. Lục Trạch đang chiếc ghế bành bọc da thủ công, đôi mắt sắc lẹm lướt qua những bản kế hoạch thôn tính thị trường quốc tế. Dù thời gian trôi qua, khí chất vương giả và sự tàn nhẫn của một tổng tài giới ngầm vẫn hề giảm bớt, nhưng đôi lông mày rậm của bỗng chốc giãn khi thấy tiếng bước chân quen thuộc.
Tô Diệp bước , diện chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh màu đen, để lộ bờ vai trắng ngần và vết sẹo cũ – giờ đây che phủ khéo léo bởi một hình xăm đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực, kiêu sa.
"Vẫn ngủ , Lục tổng?" – Cô thỏ thẻ, giọng nỉ non như rót mật tai .
Lục Trạch lời nào, thô bạo kéo cô sà lòng . Sự đụng chạm da thịt nóng bỏng ngay lập tức khiến thở của trở nên dồn dập. Anh vùi đầu hõm cổ thơm mùi hương đặc trưng của cô, nụ hôn ngấu nghiến rơi xuống làn da mịn màng như một lời khẳng định quyền sở hữu vĩnh viễn.
"Em xâm nhập hệ thống của Bộ Quốc phòng chỉ để tìm một công thức làm bánh ?" – Anh khàn giọng, bàn tay thô ráp tự chủ mà mơn trớn dọc theo đùi cô, khiến Tô Diệp khẽ rùng , tiếng rên nỉ non kìm nén trong cổ họng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/goi-ten-em-trong-dem/ngoai-truyen-vuong-quoc-trong-bong-toi.html.]
"Em chỉ tạo bất ngờ cho thôi mà..." – Cô xoay , đôi chân trần quấn chặt lấy thắt lưng , đôi bàn tay nhỏ bé của thiên tài giờ đây chỉ dùng để vuốt ve gương mặt góc cạnh của đàn ông cô yêu.
Bất cứ nơi nào, dù là trong thư phòng uy nghiêm giữa những cuộc họp căng thẳng của thế giới ngầm, chỉ cần sự hiện diện của cô, Lục Trạch hóa thành một con thú hoang khao khát thuần hóa. Anh bế bổng cô lên bàn làm việc, gạt phăng những tập hồ sơ nghìn tỷ sang một bên.
"Cả thế giới đều sợ , nhưng chỉ phục tùng một em," – Anh thì thầm, nụ hôn nồng nàn vị chiếm hữu rơi xuống môi cô.
Trong bóng tối của vương quốc mà họ cùng xây dựng từ m.á.u và nước mắt, sự cuồng nhiệt vẫn bao giờ nguội tắt. Họ quấn lấy , da thịt chạm giữa những tiếng thở dốc nồng nàn. Lục Trạch bao giờ để cô rời xa quá một tầm tay, và Tô Diệp cũng bao giờ thoát khỏi cái lồng vàng ấm áp .
Họ là hai mảnh ghép hảo của bóng tối: một kẻ cầm kiếm bảo vệ, một kẻ dùng trí tuệ cai trị.
"Lục Trạch... em yêu ," – Tô Diệp thì thầm giữa những nụ hôn ngấu nghiến.
"Em là mạng sống của , Diệp nhi."
Dưới ánh trăng khuyết bên ngoài cửa sổ, hai bóng hòa làm một. Cuộc đời họ thể bắt đầu bằng thù hận, nhưng sẽ kết thúc bằng sự chiếm hữu vĩnh hằng, nơi mà mỗi nhịp tim, mỗi thở đều thuộc về đối phương.