Hai trăm năm .
Khi ôm đống lông hồ ly của xuống chợ núi đổi bạc, hắt cho một gáo nước lạnh.
Lão ông bày sập c.h.ử.i bới :
“Trong thôn mới gặp nạn lụt, nếu ngươi lương thực quần áo thì còn bán mấy đồng!”
“Lông hồ ly thì ai thèm chứ? Đem bán cho đám quý nhân lo ăn mặc !”
Chạy vạy qua mấy sạp hàng đều kết quả.
Ta đành về nhà.
Trên con đường núi về nhà, gặp một bé bên lề đường.
Toàn ướt sũng, hai mắt nhắm nghiền, môi tái nhợt.
Đang là đầu xuân, nếu bỏ mặc ở đây, e rằng sẽ c.h.ế.t cóng.
Ta hạ quyết tâm, vặt thêm thật nhiều lông hồ ly, niệm một câu quyết, cùng với đống lông trong tay kết thành một chiếc chăn mỏng đắp lên , chui lòng , dùng nhiệt khiến cơ thể dần ấm trở .
Đợi đến khi sắc mặt bé hồng hào lên, liền chạy về nhà gọi .
Kết quả khi và Lục ca chạy tới nơi, đường núi còn một bóng , chỉ còn một chiếc vảy đen sẫm, lấp lánh kim quang.
Lục ca c.ắ.n thử một cái: “Cái là vàng ròng đấy!”
Số tiền đổi từ chiếc vảy đó chỉ đủ cho Xích Thần tu tiên, mà còn đem hồ ly động trang hoàng một phen.
Ta há to miệng, bừng tỉnh đại ngộ:
“Hóa ngài chính là bé đó!”
Bắc Huyền :
“Ngày hạ phàm để bắt con ác giao gây nạn lụt, cẩn thận giao long làm thương, cho nên mới ngất xỉu đường núi.”
Không ngờ duyên phận như .
Thế chẳng là cứu mạng ân nhân của Bắc Huyền ?
mà...
Ta: “Sao ngài kim lân chứ?”
Bắc Huyền: “Trong tên của chữ Huyền, ngươi thử nghĩ kỹ xem?”
Ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu :
“Hiểu ! Ngoài ngài còn linh sủng khác đúng ? Ở ?”
Bắc Huyền: “......”
Bắc Huyền: “Không khác, chỉ một ngươi.”
Tin là, là cứu mạng ân nhân của Bắc Huyền.
Tin là, thể nảy sinh tâm tư g.i.ế.c Bắc Huyền nữa.
Bắc Huyền mỗi ngày đều đổi thực đơn làm đủ món ngon cho , mỗi ăn một món, sự áy náy trong lòng tăng thêm một phân.
lúc , nhận lông hồ ly truyền âm của đại tỷ.
Đại tỷ: “A Ly , sắp đến năm mới , vẫn làm thịt Bắc Huyền ?”
Ta: “...... Tỷ đừng quản, nhịp độ của riêng .”
Đại tỷ: “Nhịp độ gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/go-bat-goi-ho/chuong-6.html.]
Ta: “Chính là kế hoạch của riêng , sẽ mê hoặc ngài , đợi ngài yêu đến c.h.ế.t sống , mới làm thịt ngài .”
Đại tỷ: “...... Đừng để đến lúc sắp động phòng với , vẫn còn là kế hoạch riêng đấy nhé. Rốt cuộc xảy chuyện gì ?”
Ta đành thừa nhận: “Ta hôn miệng ngài .”
Đại tỷ: “Thế thì quá , hiện tại đang làm cho thần hồn điên đảo ?”
Cũng hòm hòm đấy, nhấp một ngụm rượu hoa đào do chính tay Bắc Huyền ủ, ăn một miếng canh thịt rắn do chính tay Bắc Huyền nấu.
Ta lau miệng, ợ một cái :
“...... mà, kế hoạch biến.”
“Biến thế nào?”
“Hình như ngài sắp cưới khác .”
Đại tỷ ở đầu dây bên sững sờ mất mấy giây: “Hả?”
Ta hu hu hu: “Đại tỷ, tỷ bảo hồ ly tinh chúng ai gặp cũng yêu mà!! Bắc Huyền căn bản yêu chút nào hết!”
Mấy ngày gần đây, trong phủ Thiên Tôn cũng chăng đèn kết hoa, treo nến đỏ chữ hỷ đỏ rực, nụ mặt Bắc Huyền cũng ngày càng rạng rỡ.
Ta hỏi Bắc Huyền:
“Đây là đang làm gì ? Ngài sắp thành ?”
Bắc Huyền mà đáp.
Quả nhiên là sắp thành .
Trong lòng dâng lên từng đợt chua xót khó tả.
Ta nhớ tới Xích Thần từng với , Bắc Huyền và Dao Quang thượng tiên vốn minh ước hôn nhân.
Ta một lời nào, rời khỏi mặt Bắc Huyền.
Bắc Huyền kỳ lạ kéo :
“Sao ngươi hỏi kết hôn với ai?”
Ta tức giận đầu c.ắ.n ngài một cái:
“Ta !”
Sau đó vụt chạy mất.
Hai ngày đó, bỏ nhà .
Một mặt lảng vảng mục đích thiên cung, một mặt thầm phỉ nhổ chính .
Ta tới đây để g.i.ế.c Bắc Huyền, thích ngài .
Ừm.
Ta thích ngài .
Đến khi ngẩng đầu lên, tới cung điện của Dao Quang thượng tiên, bên trong truyền đến giọng của Bắc Huyền:
Bắc Huyền đưa một chiếc hộp tay Dao Quang thượng tiên, lên tiếng ôn hòa lễ độ:
“Những lễ vật thành kính ý, xin Dao Quang thượng tiên hãy nhận lấy.”
Ta thể nhẫn nhịn thêm nữa, cơ thể hành động nhanh hơn não bộ, một con hồ ly lao thẳng trong cửa.
Bắc Huyền .
Dao Quang thượng tiên .
Cả hai đều ngẩn .