Tiếng s.ú.n.g nổ đùng đoàng lúc 4 giờ 53 chiều.
Ngay đó, cả toà nhà như nổ tung. Tôi tiếng bước chân dồn dập hành lang, tiếng la hét thất thanh, tiếng nổ ầm ầm xa.
Tôi trèo khỏi ban công. Chỗ giam mấy cô bạn cũng dễ tìm. Trước đó còn canh gác, giờ chạy tán loạn hết . Chỗ khá hẻo lánh, nên đến gần, tiếng gọi í ới.
Tay run b.ắ.n lên khi mở khoá. Khoá mở, cửa phòng ai đó đẩy bật . Tôi loạng choạng suýt ngã.
Lưu Mỹ, cô bạn ăn mặc nhất lớp ngày xưa, giờ quần áo tả tơi, mặt mũi lem luốc đến nỗi suýt nhận .
“Lục…”
Cô mở miệng, kịp gọi tên , thì phía tiếng nổ ầm ầm. Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt hoảng loạn của cô . Tiếng hét chói tai làm ù tai.
Tôi nhét khẩu s.ú.n.g lục đang giắt bên hông tay cô , hét lên:
“Cậu dẫn họ , theo con đường núi , cứ thẳng là .”
“Đừng đầu , mau lên.”
Tôi đẩy cô một cái. Cô gật đầu lia lịa. Bỗng nhiên, như sực nhớ điều gì, cô hỏi :
“Vậy… còn …?”
Tôi cô vài giây, , chạy về phía toà nhà đang cháy rực.
Hôm đó, Đường Nhất bảo tay xử một tên tay sai.
Tôi cứ thấy sai sai. Một làm nội gián, leo lên vị trí cao như , thể nào từng g.i.ế.c ai.
Anh lúc nào cũng ung dung, nhưng bao giờ thấy thẫn thờ như .
Hôm qua, bảo sẽ đợi ở ngoài. Vậy mà bảo kể cho cái kết của cuốn tiểu thuyết.
Anh cứ như là… như là sẽ bao giờ cái kết đó nữa.
Ánh lửa đỏ rực ngập trời, lấy khăn ướt che mũi miệng. Chẳng còn ai ở đây cả. Xà nhà gỗ cháy sém, rơi xuống suýt trúng . Cái nóng bỏng rát của mấy tia lửa b.ắ.n , như chẳng cảm thấy gì.
Sảnh bài lúc nào cũng đông nghẹt, giờ tan hoang. Mấy con chip rải rác bàn, chẳng ai thèm nhặt.
Tôi leo lên cầu thang. Bỗng dưng, chân mất thăng bằng. Hình như xà nhà cháy gãy, làm cả cầu thang sập xuống.
Giữa ánh lửa ngùn ngụt, thở gấp gáp. Lúc rơi xuống, tim như nhảy khỏi lồng ngực.
cổ tay bỗng ai đó nắm chặt.
Cảm giác như lâu lắm thấy gương mặt .
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y , từ từ kéo lên. Giữa tiếng đổ vỡ loảng xoảng, giọng vẫn rõ mồn một.
“Khinh Khinh.”
“Em đúng là, hư quá.”
“Đáng lẽ nhốt em , giao cho đồng nghiệp ở ngoài xử lý.”
“Đáng lẽ nên tìm em, để em quên .”
“Đáng lẽ ngay từ đầu, nên…”
“Đường Nhất.” Giữa biển lửa ngút trời, mới nhận giọng khàn đặc.
“Sao tự tử?”
“…”
Trong im lặng, nắm tay chạy xuyên qua mấy căn phòng, nhưng đường nào cũng chặn.
Hôm qua như , rõ ràng là sống nữa.
Giữa gian ồn ào, lúc chuyện, thấy yên tĩnh đến lạ.
“Liên quan gì đến em?” Anh mất kiên nhẫn.
Chạy mệt , cũng tìm lối . Chắc cả hai đều mệt, bèn phịch xuống. Tường cũng nóng bỏng rát.
“Hôm đó, rốt cuộc g.i.ế.c ai?”
“…”
Anh mặt . Tôi cảm giác như cả thế kỷ trôi qua.
Cuối cùng cũng lên tiếng.
“Hồi ở trường cảnh sát, với nó ở cùng phòng.”
Anh cũng xuống cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/giua-tam-bao-lua/chuong-4.html.]
Giọng mơ hồ, như thể thể nắm bắt .
“Tụi từng cùng gỡ bom, cùng chặn bắt hàng ngàn cân ma tuý.”
“Lý do chọn và nó cùng làm nội gián là vì tụi phối hợp ăn ý.”
“ hôm đó, vì một sơ suất của nội gián… tụi lộ.”
“Bị lộ là c.h.ế.t. Để c.h.ế.t, để chứng minh trong sạch, để nhiệm vụ của tụi thể tiếp tục…”
“Nó… tự sát.”
“Trước mặt . Để giả vờ như g.i.ế.c nó, tự tay xử lý cái xác của nó.”
“…”
Vậy là hôm đó, c.h.ế.t một tên tay sai.
Đó là bạn học của , đồng đội của .
…
Có lẽ tại nóng quá.
Nên gần như cảm nhận ấm từ bên cạnh.
Tôi từ từ nắm lấy tay , mười ngón tay đan .
“Đường Nhất, quan trọng với hy sinh, nhưng bảo vệ .”
“Không , nếu , em sẽ ở với .”
Ánh lửa mắt như càng lúc càng gần. Tôi thấy… ngạt thở.
“Khinh Khinh, em còn gia đình, em nên…”
“Em gia đình. Bị bán lên núi làm vợ lão già, cũng chả khác gì bến đỗ tương lai, nên em mới theo .”
Đôi mắt đen của phản chiếu ánh lửa bập bùng trời.
“Mẹ em, khi sinh con trai thì quan tâm đến em nữa.”
“Trước khi em du lịch nghiệp, sắp xếp hôn sự cho em, em gả cho con trai một nhà giàu mới nổi trong làng.”
“Vậy nên…” Tôi vuốt ve ngón tay .
“Ít thì theo , cũng trai.”
“…”
Tôi thấy… buồn ngủ.
nóng quá, thấy khó chịu.
Tôi dựa vai . Vai cứng ngắc.
“Đường Nhất, ngủ .”
“Biết ngủ một giấc, chuyện sẽ .”
…
Tôi mơ một giấc mơ.
Trong mơ, con gái của .
Tôi sinh trong gia đình trọng nam khinh nữ đó.
Tôi em trai cướp mất tất cả, cũng cô đơn một .
Tôi ở bên Đường Nhất.
…
Tiếng động gì đó làm tỉnh giấc.
Tôi thấy ánh lửa, thấy mấy cành cây chằng chịt.
“Khinh Khinh, tỉnh dậy, cố lên chút nữa.”
Tôi thấy ho chuyện với .
Tôi ôm chặt cổ . Anh cõng . Lửa l.i.ế.m quanh chúng .
cá cược đúng .
Anh nỡ để c.h.ế.t.
Tôi mà.