Những kẻ thể kìm nén bản tính của một cách triệt để, vì tài nguyên mà sẵn sàng quỳ lạy nịnh bợ phụ nữ...
Đều là những kẻ cực kỳ tàn độc.
Kẻ coi là con , thì cũng sẽ coi khác gì.
Một cô gái bố nâng niu như trứng mỏng như , thể thắng nổi một Tạ Quân Trạch lớn lên trong vũng bùn, thấu hiểu sự hiểm ác của lòng ?
Lúc xảy tai nạn, tài xế lái xe là ông chú họ xa của Tạ Quân Trạch.
Tôi thương nặng hôn mê, mà ông chú chỉ trầy xước chút da thịt.
Mọi việc t.a.i n.ạ.n đều do Tạ Quân Trạch xử lý. Anh điều hướng cảnh sát coi đây là một vụ ngoài ý , ông chú cũng bảo lãnh ngoài và vẫn tiếp tục ở nhà họ Tiền làm tài xế.
Nằm giường bệnh, cẩn thận nhớ những đang làm việc cho nhà họ Tiền.
Hết bà cô họ vì tìm việc nên đến nhờ Tạ Quân Trạch giúp đỡ, đến ông chú bà thím vì đ.á.n.h bạc thua sạch tiền mà tìm đến xin cứu trợ.
Trong phòng cho làm còn em họ thành tích bình thường, nhưng nhờ mà đến thành phố A học trường quý tộc.
Còn những làm cũ gắn bó lâu năm với nhà họ Tiền, nếu đuổi vì tội tay chân sạch sẽ, thì cũng vì lý do mơ hồ nào đó khiến Tạ Quân Trạch hài lòng mà sa thải.
Trong ngoài biệt thự nhà họ Tiền, dần dần đều bằng của Tạ Quân Trạch.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhấn mạnh nút màu đỏ cạnh giường bệnh.
"Sao thế An An?"
Tạ Quân Trạch vội vã chạy , "Em thấy chỗ nào khỏe ?"
Bố cũng theo sát phía , ở bên giường bệnh.
Tạ Quân Trạch bày vẻ mặt lo lắng, nắm lấy tay , ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và thâm tình.
Bị chằm chằm, cả nổi hết da gà.
Mấy chữ màu đỏ 【Hung thủ tai nạn】 đỉnh đầu đ.â.m mắt khiến đau đớn đến mức rơi lệ.
Tạ Quân Trạch lúc so với ác quỷ ăn thịt thì khác gì ?
"Con chuyện riêng với bố ".
Giọng khàn đặc, cố rặn từng chữ từ kẽ răng.
"Có chuyện gì mà thể ?" Tạ Quân Trạch khẽ , giọng điệu đầy chiều chuộng, "Ông xã đang ở đây mà".
"Ra ngoài ." Sắc mặt sa sầm, bất kỳ sự thương lượng nào.
Gương mặt Tạ Quân Trạch thoáng cứng đờ nhưng nhanh chóng khôi phục , còn ân cần giúp đắp chăn mới rời khỏi phòng bệnh.
Sau khi xác nhận cửa phòng khóa chặt.
Tôi từng chữ một, cực kỳ nghiêm túc:
"Bố, , con nghi ngờ vụ t.a.i n.ạ.n liên quan đến Tạ Quân Trạch".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/gio-lanh-thoi-tan/chuong-3.html.]
Sau khi xuất viện, lấy cớ dưỡng bệnh để chuyển đến sống tại trang viên nhà họ Tiền ở vùng ngoại ô.
Tôi lấy lý do vụ t.a.i n.ạ.n để bóng ma tâm lý mà mới bộ dàn xe trong gara.
Căn biệt thự lưng chừng núi tĩnh mịch và thanh bình, cách xa sự ồn ào náo nhiệt của thành phố.
Tôi nửa chiếc ghế bành ngoài ban công thong thả ăn yến.
Nhìn hai chiếc xe một đen một trắng từ từ tới theo đường mòn quanh núi.
Tạ Quân Trạch bước xuống từ chiếc xe đen.
Kiều Gia Oánh bước xuống từ chiếc xe trắng, lẳng lặng theo lưng .
Cả hai trò chuyện, giao tiếp bằng mắt, càng bất kỳ cử động mật nào.
Họ luôn giữ một cách xã giao hợp lý.
Trông giống hệt như hai lạ quen .
Vốn là thanh mai trúc mã, hai bọn họ cũng từng thiết.
Chỉ vì một câu than vãn ghen tuông của mà từ đó về , mặt họ bao giờ hành động nào quá giới hạn nữa.
Lúc đó là vì chuyện gì nhỉ?
Hình như là khi và Tạ Quân Trạch sắp đính hôn.
Anh đón nhiều họ hàng bạn bè từ quê lên.
Trong đó Kiều Gia Oánh mặc một chiếc váy liền màu trắng.
Cô tết hai b.í.m tóc đuôi tôm, khi thấy Tạ Quân Trạch, đôi mắt cô ngập tràn ý , trông như một bông hoa nhài trắng thanh khiết.
Cô mật xáp gần bên cạnh : "Anh Trạch, nửa năm gặp, nhớ em ?"
Tạ Quân Trạch xoa đầu cô .
"Anh tất nhiên là nhớ em , đồ ngốc , xe mệt ?"
Nói đoạn, thản nhiên đón lấy vali của Kiều Gia Oánh, vặn nắp chai nước khoáng đưa tận tay cho cô .
Khung cảnh náo nhiệt vô cùng, nhà của Tạ Quân Trạch dùng giọng địa phương quen thuộc để tán gẫu chuyện gia đình.
ánh mắt cứ hút một Kiều Gia Oánh yếu đuối xinh , trong lòng như một tảng đá chặn ngang.
Tạ Quân Trạch xưa nay vốn ôn hòa lạnh lùng, với ai cũng khách sáo chừng mực, từng thấy đối xử đặc biệt với cô gái nào khác ngoài như .
Sau khi trở về, hiếm khi nổi trận lôi đình với Tạ Quân Trạch.
Bao nhiêu sự bất mãn và ghen tuông trào hết, thậm chí còn đẩy cuộc cãi vã lên thành mức độ " chung thủy".
Tạ Quân Trạch cuối cùng đành bất lực bày tỏ.
"Nếu em thích, qua với cô nữa là chứ gì.