Mẹ Tôn Vũ tức đến run rẩy, thực sự sợ bà chịu đựng nổi mà ngất xỉu mất.
Mặt Tôn Vũ tái mét.
Anh ngẩng đầu , gào lên trong sự sụp đổ: "Dương Thanh Dã, chẳng qua là công khai chia tay cô, cô cần làm cho cả thiên hạ chuyện ?"
Tôi còn kịp gì, kinh ngạc kêu lên: "Anh chia tay con gái ? Anh, một gã đàn ông "Ba phút" còn làm , sinh nổi con thì lấy tư cách gì mà đòi chia tay con gái ?!"
Mẹ Tôn Vũ run rẩy chỉ tay : "Bà bậy bạ gì đó? Tôi sẽ kiện bà tội phỉ báng!"
Mẹ bình tĩnh : "Được thôi, trùng hợp quá, cũng đang kiện mấy tội lừa đảo, kiện tội lừa hôn!"
Mẹ Tôn Vũ lập tức xìu xuống.
Đàm Húc dẫn và ăn, cực kỳ nịnh nọt.
Mẹ hài lòng với Đàm Húc, nhưng bà vẫn cẩn thận, đòi xem giấy phép kinh doanh của phòng khám nha khoa.
Kết quả là, Đàm Húc chỉ mang đến giấy phép kinh doanh của phòng khám nha khoa, mà còn đưa cả giấy phép kinh doanh của tiệm tráng miệng, và cả giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất của hai nơi .
Hoá hai cơ sở kinh doanh do thuê!
Tôi cũng bất ngờ.
Mẹ chút choáng váng, bà cảm thấy trúng độc đắc .
Tôi giữ ở chỗ vài ngày, dẫn dạo phố mua quần áo.
Đàm Húc cùng chúng , luôn trả tiền, nhưng ngăn . Bữa ăn để trả , nếu cho thanh toán thêm chút nào nữa, chắc sẽ trầm cảm mất.
Sau khi về quê, hỏi Đàm Húc: "Khi nào đưa em về mắt bố ?"
Dù gặp là do bất ngờ, nhưng cũng coi như gặp gia đình .
Tôi yêu ai cũng nhắm đến chuyện kết hôn, nông thôn chúng quen cưới xin nhanh gọn.
ngờ, Đàm Húc do dự.
Anh ngập ngừng một lát.
Lòng lạnh hẳn , thầm nghĩ đúng là quá khổ, hết đến khác gặp gã đàn ông tồi.
Mặt lập tức sầm , vỗ tay cái bốp, định đ.á.n.h cho một trận để tế sống mối tình c.h.ế.t yểu của .
Anh ngay, vội vàng giữ chặt lấy tay , kêu lớn: "Em giải thích !"
Tôi cho một cơ hội.
Anh : "Không đưa em về mắt, mà là gia đình , họ luôn cưới một bác sĩ. Anh sợ họ hài lòng với em, khiến em khó chịu."
Tôi vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh: "Vậy nếu gia đình đồng ý, sẽ cưới em ?"
Anh đáp: "Làm gì chuyện đó, là loại đấy ? Anh sẽ là dẫn đầu chống đối họ.
Gia đình Đàm Húc vẫn luôn đang hẹn hò.
Anh đưa về, là bạn gái, bố và bà của đều kinh ngạc.
Ông bà ngoại và ông nội của qua đời, nếu , sẽ thêm ba nữa kinh ngạc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/giet-chet-thang-em-cua-han/chuong-5.html.]
Đàm Húc đoán chuẩn, họ quả nhiên hài lòng về , vì bác sĩ, thậm chí còn chẳng y tá.
Tôi mang theo những đất sét do nặn làm quà tặng họ.
Điều càng khiến họ hài lòng hơn.
Hóa còn chẳng nổi một công việc đàng hoàng.
Trong mắt họ, mở tiệm tráng miệng cũng coi là công việc nghiêm túc.
Tuy nhiên, thích thì thích, nhưng gia đình họ vẫn khá giữ lễ nghĩa, làm khó , còn chuẩn cả một bàn đầy món ngon, chỉ điều là lì xì.
Xem , họ vẫn giãy giụa cuối.
Trong mắt họ, Đàm Húc là kiểu ngoan ngoãn, thỉnh thoảng nổi loạn chút xíu, nhưng chắc chắn vẫn lời khuyên bảo của bố .
Giống như Đàm Húc làm bác sĩ, cuối cùng chẳng vẫn lời gia đình, học y và mở phòng khám đấy thôi?
Ăn cơm xong, chúng ghế sofa uống trò chuyện.
Trà cũng là ngon, vì thích mà bắt uống nước lọc.
Buổi chuyện hôm nay cũng khá ngượng nghịu, mấy chủ đề chung.
Đàm Húc lẽ khuấy động khí, đột nhiên : "Thực khi nghiệp, con ngoài học làm bánh ngọt hai năm, còn mở một tiệm tráng miệng. Phòng khám nha khoa thì con thuê quản lý, còn bản con thì cả ngày làm bánh, bán bánh ở tiệm tráng miệng.”
"Bà nội, cái bánh kem lớn sinh nhật bà chính là do con tự tay làm, hồi đó bà còn khen ngon lắm cơ mà..."
Như một tiếng sét ngang tai.
Tôi thể thấy rõ, sắc mặt bố và bà nội Đàm Húc lập tức đổi. Đầu tiên là ngơ ngác, đó là kinh ngạc và phẫn nộ.
Mẹ hiểu tại liếc một cái.
Tôi vội vàng phủi sạch quan hệ: "Không liên quan đến cháu, lúc cháu quen , bán bánh ngọt ."
Bố tức đến nỗi mặt đỏ như gấc, tiện tay chộp ngay chiếc ghế đất lên định đ.á.n.h .
"Cái thằng hỗn xược , mày luôn lừa dối bọn tao! Xem hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày !"
Bố thì đuổi, Đàm Húc thì chạy.
Mẹ cũng đang bực, bên cạnh còn thổi gió thêm củi: "Đánh mặt nó, cho nó chừa cái tội dựa mặt mà lừa gạt con gái nhà !"
Bà còn tranh thủ với một câu: "Nó , dối trá chớp mắt, ngay cả bố cũng lừa, cháu đừng để nó lừa đấy."
Tôi: "..."
Bà nội xót cháu, định chạy can, nhưng giữ chặt ghế sofa.
Tình hình chiến sự khá là căng thẳng.
bố vẫn tóm .
Cho đến khi vô tình va món quà mang đến.
Cả hộp quà "choang" một tiếng rơi xuống đất, phát âm thanh vỡ tan giòn giã.
Đàm Húc nhanh chóng chiếm thế chủ động, nhặt hộp quà lên, mở nắp thấy các tượng đất sét đều vỡ tan, lập tức đau lòng với bố: "Bố quá đáng , bố , Thanh Dã vì làm những món quà cho mà thức trắng mấy đêm liền đấy."