“Anh chỉ một yêu cầu.” – Anh cắt lời, đôi mắt sâu thẳm thẳng . – “Tôi hy vọng, sản phẩm đầu tiên của Vân Cẩm… sẽ là một chiếc sườn xám may riêng cho em.”
Tim khẽ lỡ một nhịp.
Tôi theo bản năng tránh ánh mắt , khẽ gật đầu:“Được.”
Có sự hậu thuẫn của Tịch Ngôn—cả về vốn lẫn quan hệ—studio Vân Cẩm nhanh chóng bước giai đoạn phát triển vượt tốc.
Chúng thuê trọn một căn nhà ba tầng trong khu phố cổ, cải tạo thành gian tích hợp: nghiên cứu, thiết kế, sản xuất và trưng bày.
Giáo sư Chu dẫn dắt nhóm kỹ thuật vượt qua nhiều khó khăn, còn phụ trách phần thiết kế và vận hành thương hiệu.
Chúng bận rộn đến mức chân chạm đất, nhưng mỗi ngày đều tràn ngập hy vọng.
Trong thời gian đó, Trần Húc tiếp tục tìm đến quấy rối vài .
Anh như kẻ điên, chầu chực nhà , studio, chặn đường như một tên bám đuôi bệnh hoạn.
Có , xông thẳng gara, chắn ngay đầu xe , trông như phát điên.
“Lâm Vãn! Tại em chịu giúp ? Dù chúng cũng từng là vợ chồng! Em cứ thế c.h.ế.t mà cứu ?”
“Trần Húc, kiếp chúng là vợ chồng. Kiếp thì .” – Tôi hạ kính xe, lạnh lùng – “Và kiếp , c.h.ế.t mà cứu… là .”
“Cô đem tiền cho thằng mặt trắng đó đúng ?! Cái tên Tịch Ngôn ! Tôi thấy hai ở cùng ! Lâm Vãn, đúng là đàn bà lẳng lơ, lăng loàn!”
Anh bắt đầu văng tục chửi bới chút kiêng nể.
Tôi chẳng buồn đôi co, lập tức gọi cho Tịch Ngôn.
Tôi bảo vệ sĩ của mặt—vì hiểu, với loại như Trần Húc, dùng vũ lực chỉ khiến càng diễn sâu hơn, càng đóng vai “nạn nhân” để kiếm sự thương hại.
Tôi chỉ nhờ Tịch Ngôn điều tra giúp một việc.
Cúp máy xong, Trần Húc đang vẫn còn gào thét đầu xe, chậm rãi mở miệng:
“Trần Húc, … thật sự bệnh ?”
Anh khựng , câm lặng.
“Cô… ý gì?”
“Tôi , vẫn khỏe mạnh, mỗi ngày còn xuống công viên chơi mạt chược. Mà tiền lừa họ hàng bạn bè—cỡ mười mấy triệu đó—hình như chẳng dùng để chữa bệnh gì cả, đúng ?”
Sắc mặt Trần Húc lập tức trắng bệch.
“Cô… cô bậy gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/giay-ket-hon/9.html.]
“Tôi bậy ?” – Tôi rút điện thoại, mở một đoạn ghi âm.
Bên trong vang lên đoạn trò chuyện giữa Trần Húc và một bạn:
“Anh Húc, đúng là đỉnh thật. Dám lấy chuyện bệnh lừa tiền .”
“Hết cách . Cũng tiền mà sống chứ. Mà thật, bà già đó cũng nên góp chút sức cho chứ.”
Vừa dứt câu, Trần Húc lập tức hoảng loạn.
“Cô… cô lấy cái ở ?!”
“Tôi khuyên … cầm đống tiền đó, dắt bố , rời khỏi Nam Thành.”
Tôi thẳng mắt .
“Nếu , dám chắc… đoạn ghi âm lọt tay mấy chủ nợ của .”
Anh sợ đến mặt trắng như tờ giấy, vấp ngã chạy trối c.h.ế.t.
Tôi , trong lòng hề lấy một chút thương hại.
Đây chính là Trần Húc.
Ích kỷ đến tận xương tủy, đến ruột cũng tha.
Tôi từng nghĩ, đến đây là kết thúc .
đ.á.n.h giá quá thấp… sự đê tiện của lòng .
9.
Nửa tháng , ngay khi studio Vân Cẩm chuẩn tổ chức buổi mắt sản phẩm đầu tiên—một loạt “phốt” về bất ngờ lan truyền khắp mạng xã hội.
“Bóc trần quá khứ đen tối của Lâm Vãn— sáng lập ‘Vân Cẩm’: Bỏ chồng sắp cưới vì tiền, trèo cao nhờ đại gia!”
“Bí ẩn đằng tấm vé 40 triệu: May mắn giao dịch bẩn thỉu?”
“Đào sâu chuyện nữ thiết kế ‘leo lên bằng đàn ông’ và hai đàn ông lưng cô .”
Bài sống động, biến thành một đàn bà độc ác, ham giàu chê nghèo, thủ đoạn đủ đường để trèo cao.
Trong bài, Trần Húc trở thành “ trai si tình ruồng bỏ thương tiếc”, còn Tịch Ngôn thì gán mác là “kim chủ si mê sắc , lợi dụng đến còn mảnh giáp”.