Anh : “Lâm Vãn, cô soi gương ? Nhìn cái bộ dạng như ma của cô , ai mà phát ngấy. Mau ký , đừng cản trở bắt đầu cuộc sống mới.”
Hôm nay, quỳ xuống là .
“Tôi hỏi , Trần Húc— còn nhớ cái ngày đuổi khỏi nhà ?” – Tôi lạnh giọng hỏi.
Anh sững .
“Hôm đó trời cũng mưa như hôm nay. Tôi một xu dính túi, nơi nào để . Tôi gọi cho , . Gọi cho , bà mắng là đồ xui xẻo.”
“Tôi đường cùng tìm đến bố —họ đuổi , làm nhục họ.”
“Tôi cả đêm chân cầu vượt, suýt chút nữa c.h.ế.t cóng.”
Mỗi một câu , sắc mặt Trần Húc trắng thêm một phần.
“Vãn Vãn… chuyện đó qua … Hay là… chúng bắt đầu từ đầu ?” – Anh còn đang cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng.
“Bắt đầu ?”
Tôi bật , lạnh lùng đá một cú.
“Anh xứng ?”
Tôi bỏ , thèm .
Phía vang lên tiếng gào t.h.ả.m thiết của —nhưng với , đó là bản nhạc êm tai nhất từng .
Trở studio, giáo sư Chu đang chuyện với một trai trẻ.
Anh mặc một bộ vest cắt may chỉnh chu, dáng cao ráo, khí chất nho nhã.
Thấy bước , dậy, mỉm nhẹ nhàng.
“Chào cô Lâm, là Tịch Ngôn.”
Tịch Ngôn.
Cái tên … nhớ rõ.
Kiếp , là nhà đầu tư nổi danh nhất Nam Thành—mát tay, nhạy bén, đầu tư công ty nào là công ty đó thành công rực rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/giay-ket-hon/8.html.]
Có một công ty công nghệ vô danh rót vốn, trở thành doanh nghiệp trị giá nghìn tỷ.
Tôi còn nhớ, từng quan tâm đến văn hoá truyền thống—thậm chí từng chi tiền khổng lồ để tài trợ một dự án thêu tay đang bờ tuyệt chủng.
xuất hiện ở đây?
Giáo sư Chu mỉm giải thích:
“Vãn Vãn, đây là Tịch. Anh về kế hoạch Vân Cẩm của chúng nên hứng thú, bàn về việc đầu tư.”
8.
Sự xuất hiện của Tịch Ngôn là một bất ngờ đầy niềm vui.
Không chỉ tỏ vô cùng tâm huyết với dự án “Vân Cẩm”, còn đưa nhiều đề xuất mang tính xây dựng về hướng thương mại hóa.
“Việc phục hưng thủ công truyền thống thể chỉ trong viện bảo tàng— để nó bước cuộc sống của giới trẻ.”
“Chúng thể hợp tác với các nhà thiết kế độc lập để mắt các bộ sưu tập giới hạn. Hoặc liên kết với các khách sạn cao cấp, hội sở riêng để thiết kế nội thất dệt may độc quyền.”
Cách nghĩ… trùng khớp với .
Chúng trò chuyện suốt cả một buổi chiều—từ kỹ thuật dệt Tống Cẩm đến chiến lược xây dựng thương hiệu trong tương lai.
Tôi phát hiện , chỉ giỏi kinh doanh, mà còn hiểu về nghệ thuật.
Nói chuyện với … là một loại cảm giác dễ chịu.
Cuối cùng, Tịch Ngôn dậy, chìa tay về phía :
“Cô Lâm, khâm phục tài năng và bản lĩnh của cô.
Tôi quyết định sẽ đầu tư cá nhân studio Vân Cẩm tiền 50 triệu, lấy 30% cổ phần.
Cô thấy ?”
Tôi sững .
Năm mươi triệu, mà chỉ lấy ba mươi phần trăm cổ phần.
Gần như là tặng .
“Anh Tịch… chuyện …” – Tôi ngập ngừng.