3
Thế là huề, chẳng ai . Nha bẩm báo, Bùi Chương gặp .
Về nhanh thật đấy.
"Ngươi bảo đến Thanh Phong Lâu đợi , tới ngay."
Tiêu Hoài khoanh tay tựa cửa, theo hướng nha rời đầy ẩn ý: "Cái gã đó quan tâm nàng thật đấy, về kinh tới thăm ngay. Đi sớm về sớm, đừng quên đòi một phần tiền mừng cưới."
"Chàng cùng ?"
Hắn vụt cái sát bên cạnh , mắt sáng rực: "Nàng chịu dắt theo?"
Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Lộc Phát Phát, nhớ ấn theo dõi nha, vì mình lên truyện full mới tằng tằng tăng á :)))
Ta tò mò biểu cảm ngạc nhiên vui sướng của : "Nếu chịu, âm thầm bám theo ?"
Tiêu Hoài thản nhiên lắc đầu, : "Nếu nàng rõ cho , tự nhiên sẽ theo dõi. Nếu nàng gì, nhất định thăm dò một phen."
Ta búng trán : "Đi thôi, một cách đường đường chính chính."
Vừa bước phòng nhã gian của tửu lầu, Bùi Chương tay xông tới đ.á.n.h Tiêu Hoài. Quen bốn năm năm, đây là đầu tiên thấy giận đến mức động thủ.
Tiêu Hoài chỉ phòng thủ tấn công. Thấy định xông lên can ngăn, liền dùng một chiêu chế trụ đối thủ đang thịnh nộ xuống đất. Đợi Bùi Chương khôi phục lý trí, Tiêu Hoài mới bình thản buông tay.
"Đánh cũng vô ích, mà ngươi cũng đ.á.n.h . Tiết kiệm sức lực , nàng thành với ."
Bùi Chương lồm cồm bò dậy từ mặt đất, động tác tuy chút nhếch nhác nhưng vẫn mang vẻ phong trần thanh nhã. Hắn siết chặt lấy bả vai , ánh mắt lo âu căng thẳng xoáy mắt .
"Nhạn Nhạn, nhất định là cậy quyền ép , cưỡng cưới vợ khác. Nàng ép buộc, đúng ?"
"Nói chuyện thì cứ , đừng động tay động chân!" Tiêu Hoài lầm bầm gạt phăng cánh tay Bùi Chương , chắn ngay mặt .
Bùi Chương cực lực kiềm chế nộ hỏa: "Ta chạm thê t.ử của , liên quan gì đến kẻ ngoại nhân như Tiêu thế t.ử ngươi?"
"Thê t.ử của ngươi?" Tiêu Hoài nhạo đầy khinh bỉ.
Hắn lập tức lấy từ trong n.g.ự.c một cái túi vải xẹp lép, từ túi vải lấy một cái túi gấm, từ túi gấm giũ một cái khăn tay gói kỹ càng. Hắn cẩn thận mở lớp khăn tay, khoe "báu vật" bên trong.
"Nhìn cho kỹ, đây là hôn thư, mới là trượng phu danh chính ngôn thuận của nàng , ngươi với nàng chỉ hòa ly thư thôi."
Bùi Chương dời ánh mắt u ám khỏi tờ hôn thư.
"Ta từng tờ hòa ly thư nào cả, đương nhiên cũng công nhận tờ hôn thư . Chuyện riêng của vợ chồng , đến lượt Tiêu thế t.ử nhúng tay ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/giau-giem-phu-quan-sau-khi-hoa-ly/3.html.]
"Nếu ngươi thấy hòa ly thư," Ta lên tiếng, " thì về nhà tìm ngươi , bà giữ một bản đấy."
Ta bảo Tiêu Hoài lánh mặt, để chuyện riêng với Bùi Chương.
"Không ai ép buộc cả, tự nguyện gả cho Tiêu Hoài."
Hắn đột ngột ôm chầm lấy , giọng điệu hèn mọn đến tưởng nổi: "Ta cho nàng nhiều thư nhà, ngày ngày mong ngóng nàng hồi âm, nhưng một chữ cũng chẳng đợi . Xin , là , ngày đó nên cãi với nàng. Nhạn Nhạn, sai , chúng về nhà thôi, nàng phạt thế nào cũng ."
Ta mất kiên nhẫn đẩy .
"Bùi Chương, ngươi đừng tự lừa dối nữa. Ta cần ngươi, càng về cái nhà họ Bùi đó."
"Chỉ vì ?"
"Xem ngươi rõ quá còn gì, lúc chỉ là đang giả mù thôi."
Gương mặt cay đắng của Bùi Chương nặn một nụ ôn nhu, sức dỗ dành : "Chúng dọn ngoài ở, ở thật xa là chứ gì?"
"Ta từng đề nghị dọn ở riêng, lúc đó ngươi chỉ trích thế nào, quên ?"
Cái bộ dạng khúm núm phục tùng của thực sự khiến thấy hư ngụy nực . Ta mặt , bằng nửa con mắt.
"Ngươi đó là bất hiếu, đời sẽ đ.â.m lưng chúng . Ta là phận con dâu, lý nên hầu hạ chồng. Đã chồng còn 'khoan dung', chẳng bao giờ khắt khe bắt phục dịch bên cạnh, nên thể bỏ mặc bà ."
"Ta sẽ gánh chịu tiếng , chỉ cần chúng ——"
"Hòa ly !" Ta cắt ngang lời , "Chấp nhận thực tế , ngươi chỉ là tiền phu của thôi."
Bùi Chương thu vẻ nịnh nọt, ánh mắt hận oán đăm đăm, đôi mắt ngân ngấn nước.
"Nàng bảo chấp nhận thế nào đây? Chẳng qua chỉ vắng một chuyến, thê t.ử biến thành vợ khác. Đêm qua nghĩ đến sáng nay đoàn tụ, vui mừng đến mất ngủ cả đêm.
Trong xe ngựa vẫn còn hai hòm lớn quà tặng dành cho nàng, ngày đêm mong nhớ, nghĩ rằng khi nàng nhận lấy chúng sẽ tha thứ cho lầm của , sẽ mỉm với . Kết quả về đến nhà, chẳng còn gì nữa, nàng bảo chấp nhận thế nào?"
Ta lạnh lùng dời mắt chỗ khác.
"Chấp nhận là chuyện của bản ngươi, chẳng liên quan gì đến ."
"Có nàng sớm lòng đổi !" Bùi Chương đột nhiên kích động khiến giật .
Ta mệt mỏi thở dài một tiếng: "Chỉ lòng thì e là coi thường , là cứ m.a.n.g t.h.a.i chủng t.ử của gian phu ."