Bởi vì đó vốn dĩ là do giả vờ mà thôi. Tôi thầm phản bác một câu trong lòng.
"Người ?"
Động tác của chú khựng , khi nữa, trong mắt bỗng hiện lên vài phần cảm xúc thâm trầm mà thể hiểu.
" ."
Tôi gật đầu vẻ đầy nghiêm túc, ngón tay dời lên , chạm xương cánh bướm nhô tuyệt lưng chú.
Thực dáng của Nghiêm Tri Uyên chuẩn, thuộc kiểu mặc đồ thì gầy nhưng cởi đồ thì săn chắc, đường nét khung xương cũng .
Tôi đang định tiếp tục khám phá thì cơ thể bỗng nhẹ bẫng, cả chú bế bổng lên.
"Một cô bé nhẹ bẫng thế mà suốt ngày chỉ nghĩ gì ?"
Chú phòng khách, đặt xuống chiếc sofa mềm mại, cúi ghé sát . Ánh mắt chú nghiêm nghị, chóp mũi gần như chạm chóp mũi .
"Ngoan ngoãn yên đây."
Nói xong, chú thẳng dậy, trở bếp nấu cơm.
Tôi sofa, cảm thấy chút thất bại nên gửi tin nhắn cho Khương Dục: "Nếu một đàn ông dù trêu chọc thế nào cũng dứt khoát từ chối , thì rốt cuộc là tại ?"
Khương Dục là đàn chị khóa của . Suốt những năm ở trường, chị trải qua mấy mối tình gây chấn động. Sau chị nghiệp rời , trong trường vẫn còn ít nam sinh khóa khóa tương tư khôn nguôi.
"Đàn ông?" Khương Dục trả lời nhanh, "Hoặc là quá yêu em, hoặc là ... làm ăn gì ."
Tôi nhất thời ngẩn tại chỗ.
Từ "Yêu", đối với và Nghiêm Tri Uyên mà , quá mức nặng nề. Sợi dây liên kết mỏng manh giữa chúng , dù thế nào nữa cũng gánh vác nổi.
Vậy thì, là do chú ... ?
6
Làm theo đủ cách mà Khương Dục chỉ dạy, cố gắng quyến rũ Nghiêm Tri Uyên thêm nhiều nữa, nhưng nào cũng chú dứt khoát đẩy .
Cuối tuần đó, Nghiêm Tri Uyên đang xử lý công việc trong phòng sách, rảnh rỗi việc gì làm, sofa chơi game.
Thua liền ba ván, tâm trạng cực kỳ tệ hại, thế là chạy lôi kéo tay áo chú : "Nghiêm Tri Uyên, bồi cháu chơi game , cháu chơi một thua t.h.ả.m quá."
"Chơi game?"
Ánh mắt chú lướt qua màn hình điện thoại của , giọng điệu bất lực: "Tôi chơi, nếu cháu chơi cùng , sẽ còn thua t.h.ả.m hơn đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/giao-kieu/chuong-8.html.]
"Chơi cùng chú, cháu quan tâm thắng thua nữa."
Tôi chú với đôi mắt sáng rực, cố ý hạ giọng mềm mỏng, nũng nịu: "Chú Nghiêm, đến chơi với cháu mà..."
Nghiêm Tri Uyên đột nhiên ho khụ một tiếng, rút tay áo khỏi tay .
"Ra ngoài đợi , gọi chơi cùng cháu."
Tôi sofa đợi năm phút, bỗng nhiên một gửi yêu cầu kết bạn WeChat, phần lời nhắn là: Huyền Sách top server, gánh em lên hạng.
"?"
Tôi đồng ý kết bạn, gửi qua một dấu hỏi chấm, dứt khoát trả lời: "Vào game ."
Thế là vị "Huyền Sách top server" thực sự dắt "đồ sát" khắp bản đồ suốt hai tiếng đồng hồ.
Sau khi thắng tám ván liên tiếp, cuối cùng cũng nhịn mà hỏi : "Anh và Nghiêm Tri Uyên rốt cuộc quan hệ gì?"
"Nghiêm Tri Uyên?" Anh khựng một chút, "Em đang đến Nghiêm tổng ? Tôi là thực tập sinh ở công ty . Anh nhắn trong nhóm công ty rằng, ai thể gánh 'bạn nhỏ' nhà lên hạng, tháng tiền thưởng hiệu suất sẽ tăng gấp đôi."
Tôi ngẩn : "Vậy tiền thưởng hiệu suất của các là bao nhiêu?"
Vị "ông trùm rừng" còn vô cùng kiêu ngạo bỗng nhiên trở nên ngại ngùng: "Thực cũng chẳng bao nhiêu... nhưng vài trăm tệ thì chắc chắn là ."
Có lẽ nhờ sức mạnh của đồng tiền, vị "ông trùm" vô cùng dễ gần, thấy thành tích 2-8 của cũng hề mắng mỏ, ngược còn kiên nhẫn an ủi: "Không , cứ từ từ thôi, ai ngay từ đầu chơi cả."
Cứ như , và một buổi chiều leo hạng vui vẻ, phòng khách vang vọng tiếng .
Sau khi thoát game, chạy đến đẩy cửa phòng sách, kết quả là Nghiêm Tri Uyên đang ở bên trong quần áo.
Nghe thấy tiếng động, chú xoay , phần kịp cài cúc áo sơ mi cứ thế phơi bày mặt . Những đường nét cơ bắp mượt mà ở n.g.ự.c và bụng ánh đèn sáng rực của phòng sách tỏa một làn da trắng bóng như ngọc.
Tôi theo bản năng nuốt nước bọt, ánh mắt chạm ngay đôi mắt đang như của Nghiêm Tri Uyên: "Lâm Kiều Kiều."
"Đói ?"
Tôi chẳng kịp suy nghĩ mà đáp : "Đói thì chú cũng cho cháu ăn ..."
Lời thốt , đàn ông mặt bỗng nhiên kéo vạt áo , nghiêng , những ngón tay thon dài cài từng chiếc cúc một. Ánh sáng chiếu nghiêng từ một bên, làm cho đường nét khuôn mặt chú càng thêm mê .
Tôi chú đầy vẻ tủi : "Chú làm gì ? Nghiêm Tri Uyên, chẳng lẽ cháu còn thể cưỡng ép động thủ với chú ——"
"Được , là sợ chính sẽ cưỡng ép động thủ với cháu, ?"
Giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con.
Nghiêm Tri Uyên bước khỏi phòng sách, về phía cửa chính: "Kiều Kiều, việc ngoài một lát, cháu cứ ở nhà một một lúc, để——"