Tần Thành Phong vẻ thật sự sợ “tên bệnh kiều giả làm gay” như sẽ làm chuyện quá khích.
Cho nên luôn giữ cách thích hợp với nữ sinh.
Đấy, Phó Doanh Doanh tiến gần.
Anh liền để lộ dấu vết mà lùi một bước.
Trên mặt hề chút rung động nam nữ nào.
Chỉ là vẻ nghiêm túc xử lý công việc.
Tôi chằm chằm bọn họ một lúc lâu, cho đến khi Lâm Gia Hà lên tiếng hỏi :
“Chung Nhiên, cô thật sự thích giáo sư Tần ?”
Tôi trợn mắt: “Liên quan gì đến .”
Lâm Gia Hà “hừ” một tiếng:
“Tôi thấy cô là cố tình những lời đó để kích thích thôi.”
“Chung Nhiên, cô đúng là trẻ con.”
Tôi lười để ý đến .
Đang định góc gửi tin nhắn cho Tần Thành Phong.
Thì gọi :
“Bạn học Chung Nhiên, liệu thí nghiệm em nộp vấn đề.”
“Sau giờ nghỉ trưa, mời em đến văn phòng gặp riêng .”
6
Tôi mang theo tâm trạng thấp thỏm gõ cửa phòng làm việc của Tần Thành Phong.
Nhìn thấy trong tay là một chồng liệu đ.á.n.h dấu đỏ.
Tôi âm thầm thở phào.
May quá, xem thật sự chỉ vì vấn đề liệu nên mới gọi .
Năm phút , bắt đầu thất thần.
Tần Thành Phong quả hổ là giảng viên nghiêm khắc hạng nhất trường.
Dù một câu nặng lời.
trong phòng làm việc vẫn tràn ngập bầu khí ngột ngạt, áp lực.
Nếu là da mặt mỏng.
Đối diện với những lời sỉ nhục như , e rằng hổ đến mức giấu mặt , chỉ đào hố chui xuống.
đáng tiếc là.
Tôi .
Vì thế suốt quá trình, tai lọt tai .
Chỉ chăm chăm đôi môi khép mở của Tần Thành Phong mà ngẩn .
Một màu hồng .
Nhìn vẻ mềm mại, đầy đặn.
Rất thích hợp để dùng những câu ‘biến thái” mà khen ngợi.
“Thầy ơi, môi thầy thật là…”
Nói nửa câu, lập tức hoảng hốt ngậm miệng.
Trời ơi!
là thể lơ đãng!
Nguy hiểm thật, suýt chút nữa buột miệng mấy lời linh tinh định nhắn !
Tần Thành Phong ngước mắt :
“Là thế nào?”
“Khô, khô….”
Tôi nhanh nhảu rót cho một cốc nước:
Diệu Linh
“Giáo sư Tần, lâu như chắc thầy khát nhỉ? Mau uống chút nước cho đỡ khô cổ.”
Tần Thành Phong gì, chỉ chằm chằm .
Một lúc , khẽ một cái khó hiểu.
Nhận lấy cốc nước trong tay :
“Được , hôm nay đến đây thôi.”
“Bạn học Chung Nhiên, về kiểm tra liệu của em, ngày mai nộp cho .”
Tôi mím môi, ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi đóng cửa phòng làm việc.
Tôi dựa bức tường bên ngoài.
Thẫn thờ vuốt ve đầu ngón tay chạm ban nãy.
Tay của Tần Thành Phong lạnh, giống như cảm giác của một khối ngọc.
Tôi ôm lấy lồng n.g.ự.c đang đập loạn.
Hơi bực bội “chậc” một tiếng.
Tên bệnh kiều c.h.ế.t tiệt .
Hình như… còn khá mê hoặc nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/gia-benh-kieu-de-chinh-phuc-benh-kieu/chuong-3.html.]
7
Những thí nghiệm cường độ cao liên tục khiến kiệt sức.
Tiết học lúc tám giờ sáng, buồn ngủ díp cả mắt.
Nhớ vẫn thành “nhiệm vụ quấy rầy buổi sáng” với Tần Thành Phong.
Thế là gục xuống bàn.
Mơ mơ màng màng chép “những câu bệnh kiều” trong ghi chú gửi cho :
[Thầy ơi, tối qua em mơ một giấc mộng , mơ thấy thầy em làm cho , mắt đỏ hoe cầu xin em đừng tiếp tục nữa.]
[ em dừng , lúc thầy quá, nhốt thầy mãi mãi, để thầy chỉ thể mặt em.]
Nhấn gửi xong.
Tôi tắt điện thoại, chuẩn ngủ một giấc ngon lành.
ngờ.
Tôi nhắm mắt, điện thoại rung hai cái.
Tần Thành Phong hiếm hoi trả lời :
[Đoạn thấy ba , còn định gửi thứ tư nữa ?]
Ba ?
Tôi lập tức tỉnh ngủ , giật tỉnh hẳn.
Thảo nào thấy câu quen quen.
Hóa là đó từng gửi ???
Tôi vội vàng mở lịch sử tin nhắn.
Không xem thì thôi, xem giật .
Ngoài tin gửi, còn một đoạn nội dung cũng gửi lặp hai …
Trời ơi!
Đây là quả báo vì lười cập nhật “kho câu biến thái vô sỉ” ???
Tôi vội gõ chữ cứu vãn tình hình:
[Sẽ gửi chứ, chỉ thứ tư, mà còn nhiều nữa.]
[Chỉ cần trong mơ em làm thầy , em sẽ ngoan ngoãn đến báo cáo với thầy.]
[Chẳng bao lâu nữa, em cũng sẽ làm thầy ở ngoài đời, thầy cứ chờ mà xem nhé..]
Tôi lau mồ hôi lạnh trán.
Thầm tự khen nhanh trí.
Ngay khi nghĩ Tần Thành Phong sẽ trả lời nữa.
Điện thoại bật lên một tin nhắn:
[Tôi sẽ chờ xem.]
Nhìn sáu chữ ngắn gọn .
Không hiểu , thấy sống lưng lạnh.
Chẳng lẽ… thật sự phát hiện điều gì ?
Tôi hoảng, định gọi hệ thống bàn bạc.
gọi mãi, cái hệ thống phản bội hề phản ứng.
lúc đang rối như tơ vò.
Lại đến gây thêm rắc rối.
Lâm Gia Hà gửi WeChat cho :
[Chung Nhiên, chúng chuyện một chút .]
8
Lâm Gia Hà hẹn gặp ở quán cà phê cổng trường.
Thật gặp .
là nam chính, là nhân vật then chốt, gặp cũng .
Sau khi thấy Lâm Gia Hà trong quán cà phê.
Tôi thẳng vấn đề: “Tìm việc gì?”
Anh cầm cốc cà phê, như đang đấu tranh tâm lý gì đó.
Im lặng một lúc lâu mới đỏ mặt :
“Trước đây em chẳng làm bạn gái ? Anh… đồng ý .”
Tôi: “……”
Tôi: “???”
Anh đồng ý ?
Đồng ý cái gì cơ?
Chẳng Lâm Gia Hà nên một lòng một với Phó Doanh Doanh, chỉ yêu cô ?
Bọn họ mới là nam nữ chính mà…
Anh đồng ý với , một nữ phụ làm nền, là chứ?