Gặp Nhau Ở Bệnh Viện - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-05 00:23:11
Lượt xem: 331

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tần Đa Đa , mời đến phòng khám  3.”

Tôi vội vàng kéo quần lên, lao  khỏi nhà vệ sinh, về phía đại sảnh.

“Người  ?”

“Tần Đằng , bên !” – Cố Bồi Vân  ở cửa phòng khám 3 vẫy tay gọi .

Tôi bước đến  mặt , bế vội Tần Đa Đa  tỉnh dậy lòng.

Tần Đa Đa khó chịu đẩy    đầu ôm cổ Cố Bồi Vân.

Miệng  ngừng gọi: “Ba ơi… Ba bế~”

Cố Bồi Vân trông cũng đắc ý  mặt.

Tôi nghĩ bụng: ba nuôi một đứa vô ơn, thấy ai trai là gọi ba, đến cả ba ruột cũng chẳng nhận nổi.

Vừa định dạy dỗ  Tần Đa Đa thì  bác sĩ bên cạnh cắt ngang.

3

“Người bế cũng thế thôi,  đây một lát.”

Cố Bồi Vân quả nhiên ý, “vù” một tiếng   xuống ghế.

Thành thục cởi áo Tần Đa Đa , trông còn bài bản.

 

 

 

Tần Đa Đa suốt quá trình  hề kêu ca gì, Cố Bồi Vân cho nó uống loại canh gì nữa.

Rất nhanh, kiểm tra   tất.

Tôi lập tức giật  Tần Đa Đa, để Cố Bồi Vân kịp phản ứng.

Chỉ thấy Tần Đa Đa òa  nức nở, vùng vẫy đạp đá trong lòng .

 

 

 

Cố Bồi Vân  nổi nữa,  bế Tần Đa Đa trở .

Ấy… Bạn đoán xem, Tần Đa Đa cứ như  trúng bùa .

Tiếng im bặt ngay lập tức…

Cố Bồi Vân   gì, chỉ trầm ngâm chằm chằm Tần Đa Đa trong lòng.

Y tá và bác sĩ bên cạnh cũng quên trêu chọc:

“Xem em bé vẫn thích bố hơn nhỉ~”

Người  vô tâm, để bụng.

Cố Bồi Vân bỗng bật , bước tới bên cạnh , cúi đầu nhỏ:

“Vẫn là thích ba hơn nhỉ~ Là ba đó~”

Câu hờ hững  chứa tám phần đắc ý, hai phần khinh khỉnh.

Nhìn dáng vẻ của Cố Bồi Vân, lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt.

 

 

 

Ngón chân siết chặt xuống nền đất, chỉ hận thể vặn cổ   ngay tại chỗ.

lý do chia tay với Cố Bồi Vân năm xưa chính là vì vấn đề con cái.

Cố Bồi Vân nhanh chóng kết hôn sinh con, bước lên đỉnh cao cuộc đời.

Còn thì theo chủ nghĩa tự do, tuổi xuân bắt đầu ràng buộc bởi chuyện nuôi con. Chúng còn bao nhiêu năm tháng để chơi, để trải nghiệm, chẳng hơn ?

 

 

 

Quan điểm hợp, mâu thuẫn chồng chất, thế là vỗ mông bỏ

 lúc , một tiếng than vãn kéo  trở về thực tại.

Tần Đa Đa xoa xoa bụng: “Đói… đói…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/gap-nhau-o-benh-vien/2.html.]

“Ba dẫn con  ăn cơm nhé?”

Ba ư? Thật sự coi Đa Đa là con   ?

mặc   thế nào, Cố Bồi Vân cũng chịu buông Đa Đa .

Tôi hết cách, đành  cùng .

Cố Bồi Vân đưa chúng đến một nhà hàng cao cấp.

Thôi thì cũng . Từ ngày bắt đầu chăm Đa Đa,  từng một bữa cơm tử tế.

Trên bàn ăn,  ăn ngấu nghiến như hổ đói.

Còn Cố Bồi Vân thì cẩn thận từng muỗng một đút cho Tần Đa Đa ăn.

Tần Đa Đa ăn xong, Cố Bồi Vân dỗ cho nó ngủ, cả bữa hề động đũa.

 

 

 

Mấy cô gái và dì  bàn bên sang với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

“Chị kìa, nhà quá chừng. Chồng còn bế con cho vợ ăn  nữa.”

Nghe tới đây,  phun hết cơm trong miệng .

Vội vàng đặt đũa xuống, lau miệng.

“Không  , ,  chồng .” – Tay vẫy vẫy như chèo thuyền.

Khóe mắt liếc thấy gương mặt “ gì là lạ” của Cố Bồi Vân.

“Ôi chao, cô gái nhỏ, đừng khiêm tốn quá. Con gái  mà gặp như thế  thì bảo nó cưới ngay .”

Hơ… Tôi  Cố Bồi Vân.

thật, sống mũi cao, môi mỏng, lông mày như lưỡi kiếm vắt nghiêng  đuôi tóc đen rủ xuống.

Cổ áo sơ mi trắng mở khuy nhẹ, tay áo cuộn lên đến giữa cánh tay, để lộ làn da ngăm khỏe khoắn.

 

 

 

Ánh mắt  chăm chú  Tần Đa Đa, rời khỏi nó lấy một giây.

Có lẽ đây chính là hình mẫu con rể lý tưởng trong lòng các bà .

Sau bữa ăn.

Cố Bồi Vân bế lấy Đa Đa,   là Đa Đa thích .

4

Ánh đèn đường mờ mờ, con đường một bóng , chỉ chiếc xe máy đang lao vút về phía bầu trời đầy và ánh trăng, từng mảng màu xanh mờ ảo lùi dần về .

Quả là cảnh tượng “gái chồng, trai  vợ”.

Ừm, còn  một đứa nhỏ nữa…

“Đừng chơi nữa, Đa Đa, chúng   về nhà .”

Hai vẫn chẳng phản ứng gì. Nhìn thế , hai gương mặt nghiêng của họ đều cao ráo, lông mi dài đến ngạc nhiên.

“Nếu   sẽ cần con nữa , Tần Đa Đa!”

“Tối nay  ngủ cùng với Đa Đa, sáng mai sẽ đưa về nhà em,  ?”

Cố Bồi Vân nghiêm túc  .

“Cố Bồi Vân, nữa, Đa Đa con . Anh còn như  nữa, tin báo cảnh sát ?”

Ngay khi  nghĩ  thể bế Đa Đa về nhà

Cố Bồi Vân   , ánh mắt đầy ý :

“Em báo  chẳng sợ .”

“Hơn nữa,  con  …  cảm nhận .”

Sau đó tiếp tục ôm lấy Đa Đa mà  vui vẻ.

 

 

 

Tôi sắp phát điên , làm để tự hiểu   đây?

Loading...