GẶP LẠI BẠN TRAI CŨ TRONG CHIẾN DỊCH CHỐNG MẠ//I DÂ// - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-19 02:05:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

Vài ngày , nhận cuộc gọi từ Ngô Mạt, từ thời trung học cơ sở.

Mục đích Ngô Mạt gọi điện là để rằng thứ bảy một buổi họp lớp cấp ba do một bạn mập mạp nổi tiếng trong lớp chúng chuẩn .

Tôi hiện là ông chủ của một công ty nên mời đến tham gia.

Vừa tin về bạn học cấp ba, thần kinh của vô tình trở nên nhạy cảm, ngập ngừng hỏi: "Vậy... Lương Cảnh An, ?"

Ngô Mạt chuyện giữa Lương Cảnh An và , cô trả lời: "Đừng lo lắng, béo , Cảnh sát Lương của chúng đang bận công việc, nên lẽ sẽ thể ."

Nghe câu trả lời , thở phào nhẹ nhõm.

Tôi và bạn mập mạp quan hệ khi còn học, vì Lương Cảnh An nên gánh nặng tâm lý nào cả, vì ân tình nên thể .

Tôi gật đầu đồng ý: “Vậy nhé.”

Buổi họp lớp ngày thứ bảy cũng sắp đến.

Tôi quanh phòng riêng thấy Lương Cảnh An cả, mới thở phào nhẹ nhõm.

Bàn T.ử thấy tới liền vui vẻ: “Nhìn xem, họa sĩ truyện tranh của chúng tới . Lúc còn học, với , nếu vẽ giỏi thì nhất định sẽ làm điều gì đó! Giờ thì đúng !”

“Ha ha, em gái cũng là fan của Nam Vãn”

Tất cả chúng bắt đầu trò chuyện nhiệt tình, nhưng bao giờ quen với tình huống nên chỉ với họ.

Họ đang trò chuyện, và bằng cách nào đó cuộc trò chuyện của họ đến Lương Cảnh An.

"Lớp chúng vẫn là nhiều nhất. Tôi Lương Cảnh An chuyển về làm đội trưởng lực lượng cảnh sát. Anh cũng một tương lai tươi sáng."

“Cậu một tấm lòng vì công lý khi còn học. Giáo viên Tần chủ nhiệm năm nhất trung học của chúng , là Lương Cảnh An tố cáo cô , nếu thì ai lén lút nhận hối lộ?"

Thì việc đó là do chính báo cáo.

“Việc còn cảm ơn Lương Cảnh An , vì lớp chúng mới đổi giáo viên chủ nhiệm, thì dám tưởng tượng ba năm cấp ba chúng bao nhiêu khổ sở.”

Sau khi những lời , tay nắm chặt lấy ly rượu ngơ ngẩn.

nhiều năm trôi qua nhưng vết sẹo do giáo viên Tần gây cho vẫn thể xóa nhòa.

Tôi chỉ ngờ rằng chính Lương Cảnh An báo cáo sự việc đó.

Lúc , phòng riêng đột nhiên yên tĩnh một chút, đều về phía cửa.

“Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới !” Bàn T.ử dậy chào hỏi.

Tôi đầu thấy Lương Cảnh An đang bước .

Bây giờ cởi bỏ bộ đồng phục cảnh sát, khoác chiếc áo gió đơn giản khiến cao hơn và mảnh mai hơn.

"Không sẽ tới ?" Tôi ở nhỏ giọng hỏi Ngô Mạt ở bên cạnh.

Ngô Mạt cũng kinh ngạc: “Trước đây thật sự đến, tại đột nhiên đổi ý?”

Mễ Mễ_Vigro

“Không , hai xa nhiều năm như , cứ coi như bạn học bình thường .” Ngô Mạt an ủi .

Tôi nghĩ cô cũng đúng.

Mỗi đều cuộc sống riêng của .

Anh tính cách kiêu ngạo như , nên ghét cũng .

Quả nhiên, Lương Cảnh An thoải mái chào hỏi , nhưng khi ánh mắt quét qua , cũng dừng quá nhiều.

Suốt bữa tiệc, mắt mũi, mũi tim, lặng lẽ trong góc như chim cút, chỉ ăn uống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/gap-lai-ban-trai-cu-trong-chien-dich-chong-mai-da/chuong-4.html.]

Sau bữa tiệc, giải tán, loạng choạng bước khỏi khách sạn.

Gió đêm bên ngoài khiến choáng váng. Ngô Mạt cũng uống nhiều và bạn trai đón về.

Ngô Mạt bước , liền ngã ngửa xuống vành đai xanh cạnh khách sạn, cảm thấy choáng váng.

Tiếng bước chân đều đặn dừng phía .

Giọng của Lương Cảnh An vẻ lãnh đạm: “Đã uống nhiều rượu như nhất quyết uống, đưa về ?”

“Không cần.” Tôi nghĩ bộ dáng chật vật của như thấy, thà c.h.ế.t cũng vùi mặt trong bụi cây ở vành đai xanh, rầu rĩ trả lời: "Bạn trai của sẽ tới đón."

"Ha!" Lương Cảnh An tựa hồ nhạo một tiếng: "Cái gì? Bạn trai ở vành đai xanh ?"

Tôi câm miệng trả lời .

Lương Cảnh An ở phía một lúc, mới nhẹ giọng : “Người bạn trai thật xứng đáng, cô say đến mức cũng đến đón.”

“Nam Vãn thẩm mỹ của cô càng ngày càng tệ hơn?"

Giọng điệu của khá nham hiểm.

Tôi lập tức vặn : “Vậy tại bạn gái của đến đón?”

Lương Cảnh An sửng sốt một lúc, đó nghiến răng nghiến lợi: “Bạn gái, bạn gái đang đợi bạn trai đến đón."

Đây là loại quan hệ gì ?

Đầu óc trở nên hỗn độn, thể suy nghĩ .

Tôi kịp hiểu thì ai đó túm lấy cổ áo từ gáy, đó cuồng khi Lương Cảnh An bế lên và đưa xe của .

Lương Cảnh An uống rượu, lái xe phía , ở ghế , ngậm chặt miệng đến mức mặt đỏ bừng.

"Cô xảy chuyện gì ?" Lương Cảnh An nhịn hỏi.

Tôi che miệng đáp: “Nôn xe hai trăm vạn.”

Dù bụng cồn cào và say đến mức thể suy nghĩ rõ ràng, vẫn nhớ kiềm chế, nôn xe mất 200 vạn.

“Cô nôn , tài xế taxi, sẽ tính phí." Lương Cảnh An vẻ bất đắc dĩ.

Nghe , cảm thấy nhẹ nhõm liền nôn .

8.

Tôi Lương Cảnh An đưa về nhà.

Sau khi giường, tự tin : "Tôi khát. Tôi uống nước."

Lương Cảnh An trả lời, lấy cho một ít nước. Anh và hỏi: "Ở nhà t.h.u.ố.c giải rượu nào , lấy cho cô uống."

Tôi che cái trán đau nhức của , ngơ ngác trả lời: "Thuốc? Thuốc gì?"

Lương Cảnh An thấy lẽ bây giờ nhớ , nên tự tìm.

Tôi thấy lưng với mở ngăn kéo một cách sột soạt. Tôi chợt nghĩ đến điều gì đó, chuông cảnh báo vang lên.

Từ từ! Thuốc! Không, thể để thấy .

"Đừng tìm nữa! Tôi uống!" Tôi hét lên và vội vàng lăn khỏi giường, ngã phịch xuống đất.

Lương Cảnh An nhanh chóng đóng ngăn kéo trở , kéo lên giường.

"Tôi uống thuốc." Tôi kéo lắc lắc đầu.

Lương Cảnh An vỗ lưng như đang dỗ dành một đứa trẻ : “Được , uống nữa.”

Dưới sự trấn an của dần dần chìm giấc ngủ. 

Loading...