Phó Lê Xuyên để tâm, chỉ nghĩ đó là lời mời chào của ông chủ.
Cho đến mười phút , tại cửa hàng hoa đó.
Anh gặp Nguyễn Thi.
Nguyễn Thi thích hoa, trong viện mồ côi nơi cô lớn lên trồng đầy một sân hoa dành dành.
Cô : "Đó là loài hoa em thích nhất."
Cô chỉ nhắc về gia đình với Phó Lê Xuyên đúng một .
thực tế, gia thế của cô khó để tìm hiểu. Trên mặt báo của hai mươi năm , câu chuyện về gia đình cô chiếm gần một phần tư trang giấy.
Đó là về một vụ hỏa hoạn ở tòa nhà cao tầng.
Những ở tầng thể thoát ngoài, cha Nguyễn Thi đập nát cửa sổ, bên bệ cửa, mỗi nắm chặt một tay Nguyễn Thi, đưa cô treo lơ lửng bên ngoài biển lửa.
Đến khi cứu hộ tới nơi, đôi tay của cha cô kính đ.â.m đầy máu, lưng bỏng đến mức da thịt dính chặt áo.
Họ qua đời từ nửa tiếng , nhưng đôi tay vẫn nắm chặt lấy Nguyễn Thi rời.
Năm đó Nguyễn Thi ba tuổi, cô mất tất cả .
Phó Lê Xuyên khi báo trong phòng làm việc ngoài, thấy Nguyễn Thi đang xem tivi sofa, liền bước tới ôm chặt cô lòng.
Nguyễn Thi hỏi : "Sao thế ?"
Anh vùi đầu cổ cô, giọng rầu rĩ: "Cuối tuần đưa em về nhà nhé? Mẹ gặp em."
Nguyễn Thi đỏ mặt đẩy : "Là gặp em, là em gặp bác?"
"Cả hai." Phó Lê Xuyên xót xa hôn lên khóe môi cô, "Nguyễn Thi, cho em một mái ấm."
"..."
Phó Lê Xuyên vì Nguyễn Thi đến Vân Nam, cũng tại cô làm việc ở cửa hàng hoa .
Chỉ là khoảnh khắc thấy cô, thứ xung quanh dường như đều lùi xa như thủy triều rút.
Trong mắt lúc chỉ còn cô.
Cô gầy nhiều, sắc mặt cũng tiều tụy.
Anh cứ ngỡ chỉ cần ép bản , dù gặp cô khi đang làm nhiệm vụ thì vẫn thể khống chế cảm xúc.
giây phút thấy Nguyễn Thi, những cảm xúc đè nén bấy lâu bỗng chốc bùng phát, nhấn chìm trái tim .
Không chỉ về Nguyễn Thi, còn nghĩ đến .
Kể từ đầu đưa Nguyễn Thi về nhà, cô thích gia đình . Những lúc bận rộn, Nguyễn Thi vẫn thường xuyên đến tìm Phó để trò chuyện cho bà đỡ buồn. Mẹ Phó coi Nguyễn Thi như con gái ruột, thường nắm tay cô mà mắng Phó Lê Xuyên.
Nguyễn Thi quý Phó, cô coi nhà họ Phó như nhà của chính .
Trước khi , Phó Lê Xuyên từng ghé tai Nguyễn Thi : "Nếu về , em hãy tìm một yêu em mà lấy, thỉnh thoảng đến thăm là đủ ."
Nguyễn Thi đ.ấ.m : "Đồ ngốc ! Anh phép về! Em và sẽ luôn đợi , đợi mãi..."
Nguyễn Thi sẽ bao giờ bỏ Phó một để đến Vân Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-7.html.]
Vì , ngay khoảnh khắc thấy Nguyễn Thi ở Vân Nam, đoán Phó chuyện .
vẫn hỏi.
Nguyễn Thi ngẩn , hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức, cô nghẹn ngào thêu dệt một câu chuyện dài để lừa .
vẫn , Phó qua đời.
Anh trong cả một đời chờ cha trở về, bà cũng thể chờ .
Người luôn quan tâm nhắc mặc thêm áo khi trời lạnh, lo lắng vết thương ở đầu gối mà chườm nóng cho , nhớ rõ ghét ăn đậu bắp, thích ăn đậu phụ khô, luôn đợi ở nhà... còn nữa .
Đội trưởng từ xa lặng lẽ quan sát.
Bên trái Phó Lê Xuyên là phụ nữ từng hứa sẽ cưới về làm vợ.
Bên là từng thề sẽ bảo vệ suốt đời.
Anh quỳ giữa hai họ, bờ vai như một sức nặng ngàn cân đè xuống, run rẩy gập , tài nào ngẩng lên nổi.
Nước mắt vỡ òa như dòng sông vỡ đê, tuôn rơi dứt.
Phía lưng , thành phố vẫn yên bình, màn đêm tĩnh lặng như tờ.
Đội trưởng bước tới lưng , vỗ vai an ủi: "Về thôi."
"Ở nhà cháu vẫn còn những thứ Nguyễn Thi để đấy."
Thứ Nguyễn Thi để cho là một cuộn băng video.
Phó Lê Xuyên bên giường, cho cuộn băng máy chiếu.
Màn hình nhấp nháy tỏa luồng ánh sáng u tối.
Và , gương mặt của Nguyễn Thi hiện , là Nguyễn Thi của bảy năm .
Khi đó nét ngây ngô gương mặt cô vẫn tan hết.
Cô ghé sát ống kính, thì thầm: "Nhật ký ghi cuộc sống yêu đương của và Phó Lê Xuyên."
"Hôm nay là ngày thứ 33 chúng ở bên ."
Từ bên ngoài ống kính truyền đến một giọng quen thuộc: "Đang gì thế?"
Nguyễn Thi dời camera , Phó Lê Xuyên của bảy năm xuất hiện trong khung hình.
Anh vẫn đang mặc bộ đồng phục của học viện cảnh sát, một tay quàng qua cổ Nguyễn Thi: "Dám chụp trộm ?"
Nguyễn Thi đáp: " đó, em chụp trộm đấy, bạn trai em thì em chụp ?"
Phó Lê Xuyên mỉm , kịp gì thì những xung quanh lập tức hò hét trêu chọc.
"Được chụp chứ, chụp chứ! Lớp trưởng của chúng còn mong chẳng ."
"Đừng là chụp ảnh, chỉ cần em lên tiếng, chắc chắn sẽ hái trời cho em luôn chứ đừng là trăng."
"Nửa đêm em ăn khoai lang nướng là lập tức mua đạp xe điên cuồng suốt một tiếng đồng hồ mang đến ký túc xá cho em. Nghe em khỏe là thức đêm cõng em bệnh viện truyền dịch. Bình thường lúc huấn luyện bọn thì mặt đổi sắc, tim đập mạnh, mà em chỉ khen một câu là đỏ cả mặt?"
Nguyễn Thi mỉm : "Anh đối xử với em thế cơ ?"