Cô lập tức cúi đầu, giọng run rẩy xin : "Tôi xin , xin , là lỡ lời, xin đừng khiếu nại với chủ tiệm của ."
Khương Niệm Niệm đáp lời, chỉ chằm chằm Nguyễn Thi, những xung quanh cũng đổ dồn ánh mắt về phía cô.
Nguyễn Thi cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Phó Lê Xuyên lạnh: "Đây là thái độ xin của cô ?"
Nguyễn Thi hít một thật sâu, lập tức quỳ sụp xuống.
"Tôi xin , thực xin ... Lần dám nữa, xin đừng khiếu nại , thực sự cần công việc ."
Cô dập đầu Khương Niệm Niệm, liên tục mười mấy cái.
Sắc mặt Khương Niệm Niệm lúc mới dịu , cô kéo lấy cánh tay Phó Lê Xuyên.
"Ơ kìa ông xã, đừng dữ như chứ, hoa làm bẩn hết giày của em ."
"Loại bán hoa như cô thì cái gì, chẳng qua là mạng tuyên truyền thì tin , đúng là não."
Vẻ mặt Phó Lê Xuyên bấy giờ mới giãn , nắm ngược tay Khương Niệm Niệm: "Cút ngoài , ."
Nguyễn Thi mặt cắt còn giọt máu, vội vàng dậy định rời .
đến cửa, một gã đàn ông bỗng nhiên bước tới chặn đường cô.
"Khoan ."
Cả Nguyễn Thi cứng đờ. Gã đàn ông chằm chằm mặt cô vài giây bỗng nhiên nở nụ nham nhở.
"Đại tiểu thư, thấy phụ nữ trông quen mặt thế nhỉ? Hình như từng thấy tin tức thì ?"
Trái tim Nguyễn Thi thắt .
Cô đúng là từng lên tin tức. Năm đó khi cô đưa gia đình chiến sĩ cảnh sát phòng chống ma túy bệnh viện, một gã blogger hám fame chụp .
Dù cảnh sát mạng phát hiện và xóa bỏ ngay đó, nhưng ngờ vẫn kẻ ghi nhớ.
Nguyễn Thi bắt đầu hoảng loạn, nhưng đại não lúc cực kỳ tỉnh táo, cô đẩy ngược vấn đề cho gã.
"Đại ca, ... cũng tin tức nào chụp nữa? Có mấy hôm giao hoa muộn khiếu nại ?"
Cô ngừng lóc: "Cầu xin đừng chuyện với ông chủ của , nếu bà chắc chắn sẽ trừ lương mất."
Khương Niệm Niệm mất kiên nhẫn: "Được , mau để cô ! Phiền c.h.ế.t ."
Thấy Khương Niệm Niệm thực sự nổi giận, kẻ đó mới hậm hực tránh đường.
Nguyễn Thi hoảng hốt chạy ngoài, cố giữ bình tĩnh đến tận đầu phố mới tựa tường nôn khan liên tục.
Trái tim cô như nhảy khỏi lồng ngực.
Đây là đầu tiên cô đối mặt trực diện với những kẻ đó.
Trước đây cô từng về sự tàn ác của chúng, nhưng cô thực sự cảm thấy, chỉ cần sai một câu thôi là sẽ mất mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-4.html.]
Nguyễn Thi vội vã trở về tiệm hoa. Chủ tiệm hôm nay mặt ở cửa hàng, ông đang cúi đầu ủ rũ ngay lối .
Tim cô nảy lên một cái: "Có chuyện gì ạ?"
Chủ tiệm trầm giọng : "Nhà Lão Từ ở ngay sát vách, cả gia đình ba xe tông c.h.ế.t ."
Lão Từ chính là chiến sĩ cảnh sát phòng chống ma túy hy sinh khi làm nhiệm vụ cách đây lâu.
Trong đám tang, những kẻ làm nội dung bẩn lẻn chụp ảnh nhà đăng lên mạng.
Việc bảo mật danh tính cho nhân cảnh sát vốn nghiêm ngặt, nhưng ngăn nổi đám khao khát húp 'máu view' bất chấp thủ đoạn .
Nguyễn Thi trong phút chốc cảm thấy cổ họng nghẹn đắng thốt nên lời.
Chủ tiệm nghẹn ngào: "Một già, một phụ nữ, đứa trẻ mới một tuổi... xe nôi là máu. Họ bảo chiều nay sẽ dời , chỉ kém đúng một ngày... chỉ vài tiếng đồng hồ thôi."
Ông ôm mặt, bất lực căm hận.
"Tại con gái trùm ma túy thể sống đường hoàng, còn họ thì thể..."
Gia đình ba c.h.ế.t t.h.ả.m lấy một đám tang.
ngày hôm , con đường đó phủ đầy hoa tươi của dân mang đến.
Trên mạng công khai tên tuổi và di ảnh của Lão Từ.
Điều đó nghĩa là trong vòng ba đời, còn một thích nào nữa .
Nguyễn Thi ven đường đặt một nhành hoa hướng dương, bên cạnh ai đó đang lướt video điện thoại.
"Kể từ ngày 1 tháng 1 năm 2026, hồ sơ của những cai nghiện sẽ niêm phong lưu trữ..."
Nguyễn Thi ngẩng đầu con phố đầy bụi bặm, bước con đường mà vệt m.á.u vẫn kịp khô.
Cô nghĩ đến Phó Lê Xuyên, nghĩ đến cuốn sổ ghi chép đầy những họ tên , lồng n.g.ự.c dần cảm thấy khó thở.
Cô lập tức về nhà uống thuốc. Vừa lúc đó chủ tiệm gọi điện bảo đặt hoa ở quán bar.
Quán bar Nguyễn Thi đến vài , cô thông thạo tìm tới phòng bao, đẩy cửa thấy tiếng lớn của đám bên trong.
"Nhà thằng cảnh sát đó c.h.ế.t sạch nhỉ? Các ông bảo làm cảnh sát làm cái thá gì chứ? Hại còn hại cả ."
"Bao nhiêu năm nay đám cảnh sát c.h.ế.t còn ít ? Thế mà vẫn bao nhiêu đứa kéo đến tặng hoa đấy."
"Đừng gọi cảnh sát cảnh sát nọ, ông cũng làm cảnh sát thì , ha ha..."
Nguyễn Thi c.ắ.n chặt môi, vờ như thấy, đặt hoa lên bàn định rời .
Nào ngờ một tên trong đó đột ngột vươn tay chộp lấy tay cô, cô một lượt từ xuống : "Mỹ nhân, ở chơi với chút ."
Nguyễn Thi giật , vội vàng đẩy : "Đừng chạm !"
Hắn nhướn mày: "Ồ, còn là đóa hồng đầy gai cơ đấy."
Đám xung quanh hùa : "Anh Trần, giỏi nhất môn hái hoa hồng gai ? Hôm nay cho em mở mang tầm mắt ."
Mấy gã đó tiến lên, bao vây Nguyễn Thi giữa.