"Từ ngày cô và Phó Lê Xuyên đính hôn, giường cô mỗi đêm luôn là Khương Cát."
"Phó Lê Xuyên chẳng qua chỉ là tấm bình phong để che đậy mối quan hệ đó mà thôi."
Khương Niệm Niệm sững sờ, đội trưởng tiếp: "Lần đầu tiên cô đến tìm báo mang thai, vốn định cho cô , mà định bảo cô bỏ đứa bé để coi như chuyện gì xảy ."
"Sau , cô và Khương Vọng liên lạc với , cho nên mới đổi ý định."
"Anh sinh đứa bé , để nuôi nấng nó trưởng thành, để dồn hết tình yêu thương dành cho đứa trẻ ."
Khương Niệm Niệm khổ: "Rồi đó mới cho , đứa trẻ là một nghiệt chủng, là sản phẩm của một kẻ biến thái cưỡng đoạt trong lúc hề , đúng ?"
Cô bịt chặt mắt, nước mắt cứ thế thấm qua kẽ tay: "Anh hận , trả thù . Anh thành công ! Thực sự thành công ! Bây giờ cứ hễ nghĩ đến việc từng mong chờ đứa bé thế nào, là thấy ghê tởm bấy nhiêu."
Khương Niệm Niệm suy sụp gào lên: "Chuyện quá tàn nhẫn, thật sự quá tàn nhẫn!"
Đội trưởng lặng lẽ đối diện với cô.
Ông cách nào để an ủi Khương Niệm Niệm lúc .
Mà duy nhất thể an ủi cô, lúc đang trong nhà xác lạnh lẽo.
Chiến dịch truy quét ma túy bắt giữ 137 tội phạm đang lẩn trốn, thu giữ 600 kg ma túy.
Người hy sinh duy nhất, chỉ một .
Sở Lăng vì tội đồng lõa nên tuyên án 5 năm tù giam.
Trước khi cô nhập ngũ, Đội trưởng đến gặp cô một . Sở Lăng , rằng nếu lúc đó Phó Lê Xuyên bằng lòng ở vì cô ...
... thì bây giờ c.h.ế.t.
Cô bảo nếu Phó Lê Xuyên , cô thể cả đời đóng vai Nguyễn Thi.
Đội trưởng lắc đầu: "Cô diễn nổi Nguyễn Thi ."
Câu , Phó Lê Xuyên cũng từng với Sở Lăng.
Anh , ngay từ cái đầu tiên, cô là Nguyễn Thi .
Vì , tất cả sự chân thành đó dành cho cô , đều là diễn cho tròn vai mà thôi.
"Kỹ năng diễn xuất của giỏi hơn ." Sở Lăng : "Diễn đến mức đôi lúc tin, tin rằng thực sự một khoảnh khắc nào đó yêu ."
Ngày thứ ba khi tù, Sở Lăng dùng một chiếc xương cá rạch đứt động mạch cổ tay để tự sát.
Người đến nhận tro cốt của cô là chú ruột.
Ông nhận lẩm bẩm c.h.ử.i rủa, lúc ngang qua cây cầu lớn thì tiện tay hất một cái, đổ hết xuống biển sâu.
Phó Lê Xuyên trải qua ba cấp cứu khi mất. Ở cuối cùng, tỉnh một cách thần kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-22.html.]
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Đội trưởng, ghé sát tai chú thầm thì một câu.
"Hình như... cháu thấy em ..."
Sau đó mỉm , ánh mắt thẫn thờ về phía , mang theo sự vui vẻ và cả sự thanh thản.
Đó là đầu tiên Đội trưởng thấy kể từ khi trở về, và cũng là cuối cùng.
Chú đem chiếc đàn Ukulele chôn cùng Phó Lê Xuyên lòng đất.
Ngày diễn tang lễ, dọc hai bên đường tràn ngập sắc trắng của hoa cúc.
Hôm đó, Khương Niệm Niệm đến và tặng một đóa hoa hướng dương.
"Lần ở Vân Nam đó, Nguyễn Thi tặng hoa hướng dương. Tôi nghĩ thứ mà Phó Lê Xuyên thích chắc cũng là hoa hướng dương."
Luôn nở về phía mặt trời, luôn mãnh liệt và luôn rực rỡ.
Sau ngày hôm đó, cô Lào và dấn con đường nghiện ngập. Để tiền hút chích, cô bán rẻ xác , ở khu đèn đỏ, lặp lặp những động tác chèo kéo khách hàng.
Khi Đội trưởng gặp cô, là chuyện của mười mấy năm . Thiếu nữ như hoa năm nào, nay vì nghiện ngập lâu ngày mà hai má hóp , gương mặt biến dạng và nịnh bợ. Một đồng nghiệp cùng chuyện cảm thán.
"Nếu cô thấy cảnh , chắc hẳn sẽ đau lòng lắm nhỉ."
Đội trưởng im lặng một hồi, chỉ : "Cha của cô cũng hãm hại bao nhiêu cô gái như thế ?"
Nếu thực sự luân hồi, thì tội nghiệt của Khương Cát cuối cùng đổ hết lên đầu con gái lão.
Trở về phòng làm việc, Đội trưởng lật mở cuốn sổ tay cũ.
Mười mấy năm qua, cuốn sổ dày thêm mấy trang.
Chú lật về phía , cuối cùng dừng ở trang ghi họ "Phó".
Năm 2001, Phó Hành Chi khoác vai chú : "Số hiệu cảnh sát của ông tận hai con 6. Họ Phó và 6, lão Từ , cái hiệu duyên với nhà lắm đấy."
Có lẽ thực sự là duyên, năm thứ năm hiệu niêm phong.
Phó Lê Xuyên với gương mặt giống hệt Phó Hành Chi mặt chú một nữa, tái khởi động hiệu .
Từ năm 1996 đến năm 2026, hiệu cảnh sát , từ lúc bắt đầu cho đến khi vĩnh viễn niêm phong.
Khoảng thời gian 30 năm, cuộc đời của hai con , sự lụi tàn của một gia đình.
Đội trưởng tháo kính lão xuống, chậm rãi khép cuốn sổ .
Chú mới nhận rằng, một trang giấy nặng nề đến thế ...
... cũng chỉ là một dấu chấm nhỏ trong vô những dòng chữ dày đặc của cuốn sổ mà thôi.
—— Hết truyện ——
【TOÀN VĂN HOÀN】