Phó Lê Xuyên lạnh lùng "Tiểu Lâm" mặt, bất giác nhớ đến tấm ảnh Đội trưởng cho xem.
Trong khoảnh khắc đó, cảm giác mỉa mai nực đang chiếm ưu thế hơn.
Anh siết chặt tay, thẳng sân , đôi tay run rẩy lấy một điếu t.h.u.ố.c từ trong túi .
Rõ ràng hề châm lửa, nhưng mắt như khói hun, cay xót.
Đội trưởng lưng vỗ vai : "Đây cũng là quy định mới."
Phó Lê Xuyên im lặng hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Chú Hồng Lâu Mộng ?"
"Trong đó một câu ."
"Con sâu trăm chân c.h.ế.t mà cứng, giống như những gia tộc lớn như chúng , kẻ thù đ.á.n.h từ bên ngoài thì nhất thời g.i.ế.c c.h.ế.t nổi, chỉ tự tan rã từ bên trong mới dẫn đến cảnh t.h.ả.m bại . Hừ."
Phó Lê Xuyên ngẩng đầu, bầu trời xanh ngắt, một gợn mây.
"Cuộc chiến chống ma túy , liệu còn kiên trì bao lâu nữa đây?"
"Chỉ cầu thẹn với lòng, nhưng liệu tất cả thể thẹn với lòng ?"
Ngày hôm , Phó Lê Xuyên sân bay. Tiểu Lâm tiễn nhưng từ chối.
Nguyễn Thi tiễn xuống lầu. Ngay khi bước lên xe, cô bóng lưng một lúc lâu đột nhiên lao tới ôm chặt lấy eo .
"Anh ?"
Phó Lê Xuyên cô.
Nguyễn Thi c.ắ.n chặt môi, bước đến mặt và : "Em hối hận , em để nữa. Anh thể vì em mà ở ?"
"Đợi về." Phó Lê Xuyên mỉm xoa đầu cô.
"Nếu về thì ?" Nguyễn Thi nắm chặt lấy cổ tay , kìm nén bấy lâu, cuối cùng nước mắt cũng tuôn rơi.
Cô nghẹn ngào hỏi: "Nếu chuyến là một kết cục chắc chắn sẽ c.h.ế.t, sẵn lòng vì em mà sống tiếp ?"
Phó Lê Xuyên bỗng nở nụ : "Em còn nhớ lúc rời , em gì ?"
Nguyễn Thi ngẩn : "Cái gì cơ?"
"Em , dù kết quả thế nào, chỉ cầu thẹn với lòng."
Ngày hôm , vốn làm phiền Nguyễn Thi nên định âm thầm rời từ lúc năm giờ sáng.
Nào ngờ bước tới cửa thấy tiếng cô: "Anh định tạm biệt em ?"
Anh đầu , thấy Nguyễn Thi đang khoanh tay tựa tường phòng ngủ trong căn phòng khách tối tăm chỉ còn ánh đèn trần lờ mờ.
Cô , ánh mắt sâu thẳm như thấu tâm can.
Phó Lê Xuyên ở cửa, chậm rãi cúi đầu. Anh vẫn luôn sợ hãi cảm giác đối mặt với cảnh chia ly.
Anh : "Em lý do thể mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-19.html.]
"Em ." Nguyễn Thi bước đến bên cạnh, vòng tay ôm chặt lấy eo .
Cô áp mặt lồng n.g.ự.c , lắng tiếng nhịp tim đập, hốc mắt đỏ hoe.
Cô : "Em cảm nhận sự căm hận và lòng quyết tâm của . Em sẽ ngăn cản, em sẽ ở đây đợi về, mãi mãi chờ ."
Phó Lê Xuyên rũ mắt, xót xa vuốt ve mái tóc cô, giọng khản đặc: "Có lẽ sẽ c.h.ế.t, đừng đợi ..."
"Em vẫn sẽ đợi!"
Nguyễn Thi c.ắ.n nhẹ lên môi : "A Xuyên, dù kết quả thế nào, chỉ cầu thẹn với lòng."
"Anh cũng , mà em cũng thế."
"Cho nên, nhất định trở về."
Ánh đèn đường mờ ảo hắt xuống bóng hai kéo dài mặt đất.
Phó Lê Xuyên cúi đầu, phụ nữ mặt dung mạo và thần thái giống hệt Nguyễn Thi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ đúng mực: "Thay chăm sóc Khương Niệm Niệm, đợi về."
Nguyễn Thi siết chặt tay: "Anh căn bản hề em ! Em bảo đừng nữa! Đừng nữa! Anh thấy hả!"
Phó Lê Xuyên mỉm , gỡ tay cô : "Nếu về , em hãy bán căn nhà rời khỏi đây."
Mắt Nguyễn Thi đỏ bừng, còn Phó Lê Xuyên thì đeo ba lô lên vai, lưng bước bóng đêm mịt mù.
Mãi cho đến khi bóng dáng biến mất , cô mới mạnh tay lau nước mắt: "Đồ khốn! Đồ ngốc! Kẻ đần độn!"
Cô đó lâu, cuối cùng như hạ quyết tâm, cô bấm một dãy điện thoại.
"Đặt vé máy bay cho , về Lào, lập tức, ngay bây giờ!"
Tại Lào, Đội trưởng liên hệ xong với cảnh sát địa phương. Phó Lê Xuyên lái xe đến đồn cảnh sát.
Chiếc xe việt dã dừng bên lề đường, Phó Lê Xuyên châm một điếu thuốc, mặt trời đang từ từ lặn xuống.
Khói t.h.u.ố.c lượn lờ, ráng chiều nơi chân trời rực lên như lửa thiêu, đỏ rực và cuồng nhiệt.
Hút hết điếu thuốc, liếc đồng hồ, định nổ máy xe thì bất chợt một tiếng s.ú.n.g vang lên từ phía . Viên đạn b.ắ.n trúng lốp bên trái, chiếc xe xóc mạnh một cái tắt ngấm động cơ.
Tiếng gầm rú của những chiếc xe việt dã nghiến mặt đường ngày càng gần, vài chiếc xe vây kín giữa.
Ai đó nổ s.ú.n.g b.ắ.n vỡ kính cửa sổ xe.
Mảnh kính lướt qua mặt Phó Lê Xuyên. Anh nghiêng đầu, thấy một gã đàn ông mặt sẹo bước từ đám đông.
"Đã lâu gặp, chú ba."
"Đã lâu gặp." Phó Lê Xuyên bình thản đáp, "Anh Vọng."
Mặt Khương Vọng vặn vẹo: "Mày còn dám gọi tao là ! Đồ phản bội, đại ca đối xử với mày như thế mà mày bán ông ! Làm mấy trăm em của tao ngã xuống."
Gã nghiến răng rút s.ú.n.g , dí thái dương Phó Lê Xuyên: "Mày tao chờ ngày báo thù cho đại ca bao lâu ? Có điều, để mày c.h.ế.t như thế thì hời cho mày quá, là để tao giới thiệu một cho mày nhé."
Gã hướng về phía bên cạnh gọi: "Tiểu Lăng, đây."
Cánh cửa xe bên cạnh mở , một lúc , Nguyễn Thi bước xuống.