Gặp em ở một thế giới khác - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-18 11:17:43
Lượt xem: 742

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Lê Xuyên ngẩng đầu, quan sát kỹ gương mặt giường bệnh: "Trên đời ai giống như tạc thế ."

Đến cả nốt ruồi chóp mũi và vết sẹo nhỏ vành tai cũng y hệt.

"Cô chính là Nguyễn Thi." Phó Lê Xuyên khẳng định, "Chú nhớ vết sẹo tai cô ?"

Phó Lê Xuyên tiếp lời: "Đó là sẹo do cô thương khi giúp cướp đường đến đồn cảnh sát tìm cháu sáu năm . Lúc đó cả chú và cháu đều cùng bệnh viện, chú tận mắt thấy vết sẹo đó ở mà."

Đội trưởng cau mày: ", vết sẹo đúng là ở vị trí đó, thể phủ nhận. kết quả DNA dối, về mặt bản chất, cô và Nguyễn Thi là hai khác ."

" thế giới nhiều chuyện khoa học thể giải thích mà?" Ánh mắt Phó Lê Xuyên vẫn dán chặt gương mặt Nguyễn Thi, giọng mang theo một sự điên cuồng đầy bình tĩnh.

"Biết , cô về tìm cháu thì ?"

Đội trưởng bất lực: "Cậu đang mượn xác hồn đấy ? Không thể chuyện đó , cô ..."

Ông định thêm gì đó thì giường khẽ cử động tỉnh .

Phó Lê Xuyên vội sang, đó đưa mắt quanh phòng bệnh, trong ánh mắt lộ vẻ mơ hồ.

"Đây là ? Tôi... là ai?"

Phó Lê Xuyên giữ chặt vai cô: "Em nhớ là ai ?"

Người phụ nữ Phó Lê Xuyên một lát, đó đau đớn ôm lấy đầu.

Đội trưởng vội vàng nhấn nút gọi y tá: "Chắc là do chứng mất trí nhớ . A Xuyên, đừng làm khó cô nữa, cô căn bản ..."

"A Xuyên?"

Một giọng nhẹ ngắt lời đội trưởng.

Trái tim Phó Lê Xuyên run rẩy, giường bệnh với vẻ thể tin nổi.

Dưới ánh kinh ngạc của Phó Lê Xuyên và đội trưởng.

Người phụ nữ ngơ ngác ngẩng đầu Phó Lê Xuyên.

"Em nhớ , là... A Xuyên."

Phó Lê Xuyên đờ cô, lâu vẫn phản ứng.

Cô gái cụp mắt xuống: "Vậy... em là ai?"

"Nguyễn Thi." Phó Lê Xuyên hít một thật sâu, cố kìm nén nước mắt nhưng giọng vẫn tránh khỏi nghẹn ngào.

Anh dang tay ôm chặt Nguyễn Thi lòng.

Cái ôm chặt cứng như khảm cô tận xương tủy, như thể chỉ cần ôm lấy là sẽ bao giờ buông tay nữa.

Anh gục đầu lên cổ Nguyễn Thi, tầm mắt nhòe vì nước mắt: "Em là Nguyễn Thi."

Chính là Nguyễn Thi.

Nguyễn Thi ngẩn hồi lâu, gương mặt hiện rõ vẻ hoang mang.

hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng bản năng cơ thể vẫn khiến cô đưa tay ôm đàn ông đang run rẩy bờ vai .

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt .

Đội trưởng ở cửa hai đang ôm thắm thiết bên giường bệnh, đôi lông mày nhíu chặt thành một đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-12.html.]

Sau khi bác sĩ kiểm tra cơ thể Nguyễn Thi và thấy gì bất thường, sáng hôm xuất viện.

Phó Lê Xuyên vốn định đưa cô về nhà ngay, nhưng đội trưởng kiên quyết yêu cầu đưa cô về đồn cảnh sát để làm thủ tục đăng ký.

Thủ tục cũng rắc rối, vài phút Nguyễn Thi ngoài.

Phó Lê Xuyên mở cửa xe cho cô, đợi cô ghế phụ cẩn thận thắt dây an cho cô.

Nguyễn Thi sườn mặt nghiêm túc của , nhịn mà bật : "Thật em nhớ cách thắt cái mà."

"Lúc , nếu chung xe thì thắt cho em."

Phó Lê Xuyên mỉm thu tay : "Em nhớ nữa ?"

Đó là lúc mới yêu , vốn học khối tự nhiên, đại học học trường cảnh sát, cả đời chẳng mấy khi tiếp xúc với phái nữ, cũng ít khi cách cư xử với con gái.

Nguyễn Thi thường chê là gã trai thẳng khô khan, chẳng lãng mạn chút nào như bạn trai nhà .

Anh ngại ngùng hỏi: "Vậy thế nào mới gọi là lãng mạn?"

Lúc đó Nguyễn Thi và đang xem phim, một bộ phim tình cảm điểm đ.á.n.h giá khá cao thời bấy giờ.

Khi nam nữ chính cuối cùng cũng vượt qua muôn vàn trắc trở để đến với , Nguyễn Thi nức nở, liền đưa khăn giấy cho cô.

Nguyễn Thi bất mãn : "Anh đúng là đồ ngốc, lúc ôm em lòng chứ."

Phó Lê Xuyên quanh một vòng, thấy hầu như các cặp đôi đều đang ôm lấy .

Anh lóng ngóng ôm lấy Nguyễn Thi, nhưng dây kéo áo khoác vô tình móc trúng tóc cô.

Cả hai chật vật gỡ tóc ngay trong rạp phim, cứ ngỡ Nguyễn Thi sẽ giận, nhưng cô mắng : "Đồ trai thẳng c.h.ế.t tiệt."

"Vậy làm mới coi là trai thẳng?" Phó Lê Xuyên hỏi.

Nguyễn Thi tựa lòng , ánh sáng từ bộ phim hắt lên gương mặt cô đầy dịu dàng.

Phó Lê Xuyên hỏi: "Chỉ bấy nhiêu thôi ?"

Nguyễn Thi đáp: "Tạm thời là ."

Phó Lê Xuyên gật đầu, lặng lẽ tắt nút ghi âm trong túi áo.

Nguyễn Thi hỏi : "Anh làm gì thế?"

"Chẳng em câu nào cũng nhớ kỹ ?"

Phó Lê Xuyên nghiêm túc đáp: "Anh sẽ về nhà học thuộc lòng hết."

Mắt Nguyễn Thi đỏ lên, cô khẽ đ.ấ.m n.g.ự.c một cái.

"Xem em sai , thỉnh thoảng cũng chẳng khô khan như em tưởng."

Lúc , Nguyễn Thi chút ngơ ngác: " em nhớ gì cả."

"Không ." Phó Lê Xuyên con đường phía , "Em nhớ thì sẽ cho em hết đến khác."

"Chỉ cần em ở bên cạnh , sẽ mãi cho đến khi em nhớ tất cả mới thôi."

Nguyễn Thi sững , cô thu hồi tầm mắt gì thêm nữa.

Phó Lê Xuyên đưa Nguyễn Thi về nhà.

Loading...