Khương Niệm Niệm đột ngột túm lấy cánh tay : "Phó Lê Xuyên, tim hả! Nó là m.á.u mủ của ! Trong nó chảy dòng m.á.u của ! , bố tội, nhưng và đứa trẻ vô tội! Tại tàn nhẫn với chúng như thế?"
"Tàn nhẫn?" Phó Lê Xuyên khẩy, mạnh bạo kéo tay Khương Niệm Niệm lôi ngoài ấn cô trong xe.
"Có lẽ cô vẫn thấy thế nào mới là tàn nhẫn thật sự ."
Chiếc xe lao vun vút con đường đèo quanh co.
Khương Niệm Niệm , ngừng buông lời nguyền rủa .
Cho đến khi Phó Lê Xuyên dừng xe , cô ngoài cửa sổ, tiếng bỗng nghẹn .
Nơi là một nghĩa trang.
Phó Lê Xuyên tháo dây an bước xuống, Khương Niệm Niệm cuống cuồng theo .
"Sợ ?" Phó Lê Xuyên thản nhiên , "Cô nên thấy sợ là ."
Anh đến một tấm bia: "Nơi chôn cất mấy chục con , tất cả đều bố cô hại c.h.ế.t."
Sắc mặt Khương Niệm Niệm trắng bệch còn giọt máu.
Phó Lê Xuyên chằm chằm cô: "Cô bắt, nhưng cô tưởng vô tội chắc? Từng đồng tiền cô tiêu, từng bộ quần áo cô, từng món đồ hiệu xa xỉ, đều nuôi dưỡng từ m.á.u thịt của những đấy!"
"Cô hỏi từng rung động với cô ư? Không , một giây một phút cũng !"
Phó Lê Xuyên bóp chặt cổ tay Khương Niệm Niệm, sự giận dữ và căm hận trong mắt lúc còn che giấu, phơi bày trọn vẹn mặt cô.
"Cô nghĩ là nạn nhân ? Cô nghĩ thanh cao lắm ? Lúc bố cô vắt kiệt từng gia đình để cung phụng cô, chẳng cô đang hưởng thụ vui vẻ đó ? Nếu quả báo thì nó nên vận cô mới đúng. Cô nên cầu nguyện mỗi ngày , mong quả báo cuối cùng đừng giáng xuống đầu ."
Rời khỏi nghĩa trang, Phó Lê Xuyên trong xe, chậm rãi châm một điếu thuốc.
Trong điện thoại tin nhắn của Đội trưởng gửi tới.
"Bệnh viện liên hệ xong xuôi, đứa bé đó, cháu chắc chắn giữ chứ?"
Phó Lê Xuyên rít một sâu nhả khói.
Nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, gục trán lên vô lăng, sợi dây thần kinh căng thẳng suốt gần một tháng qua cuối cùng cũng nới lỏng.
Anh nghĩ đến Nguyễn Thi.
Nhớ về ngày xưa, khi Nguyễn Thi xem video trẻ em thích thú rằng, khi kết hôn hai nhất định con.
Và họ sẽ chỉ sinh một đứa thôi.
Nguyễn Thi : "Nếu là con gái, em hy vọng mắt nó giống , miệng giống em. Còn nếu là con trai, em mong mắt nó giống em, còn mũi thì giống ."
Anh đùa hỏi: "Nếu đứa bé đó giống em thì ?"
"Không giống em?" Nguyễn Thi nheo mắt , "Anh còn con với khác nữa ?"
"Hửm? Vạn nhất thì ?"
"Không cho phép cái vạn nhất đó!"
Nguyễn Thi hừ lạnh một tiếng: " nếu thật sự cái vạn nhất đó thì em cũng làm gì ? Chẳng lẽ vứt bỏ đứa nhỏ, sai là và đàn bà , đứa trẻ ."
Đứa trẻ ...
nếu đứa trẻ đó là hậu duệ của tội phạm ma túy, liệu ?
Phó Lê Xuyên thoáng qua nghĩa trang, mở điện thoại gọi cho Khương Niệm Niệm một chiếc xe, đó lái xe rời .
Mới nửa đường, đột nhiên thấy một bóng từ lề đường lao .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-11.html.]
Anh giật , lập tức đ.á.n.h lái nhưng vẫn tránh kịp, va quẹt trúng đó.
Phó Lê Xuyên vội vàng xuống xe kiểm tra: "Cô ..."
Lời mới thốt một nửa bỗng nghẹn đắng nơi cổ họng.
Anh c.h.ế.t trân tại chỗ, đang ngã đất, cả như đông cứng, m.á.u huyết ngừng lưu thông.
Có c.h.ế.t cũng thể nhận nhầm.
Gương mặt đó, chính là Nguyễn Thi.
Tại bệnh viện.
Bác sĩ : "Bệnh nhân chỉ hoảng sợ quá mức, đầu vết thương nhẹ, chắc một lát nữa sẽ tỉnh thôi."
"Tuy nhiên, trong não cô vết m.á.u bầm, thể chèn ép dây thần kinh dẫn đến nguy cơ mất trí nhớ."
Phó Lê Xuyên bên giường bệnh, thẫn thờ đang hôn mê.
Người phụ nữ sắc mặt nhợt nhạt, đôi mày nhíu chặt như đang gặp ác mộng, khóe mắt vẫn còn vương lệ.
Một năm , bọn họ gặp năm . Hai ở tiệm hoa, một ở nơi đính hôn, một ở quán bar và cuối cùng là ở tiệm nhạc cụ.
Lần nào cũng bắt gặp nỗi buồn của Nguyễn Thi.
Hình như nào cô cũng .
Cô ở tiệm hoa, để tìm cách thoát , cô lưng với , bồn rửa mặt.
Lúc đàn, cô cũng .
Rất lâu đây từng , ở giữa đồng hoang, đ.á.n.h đàn guitar ngắm tinh tú.
Anh từng nghĩ một ngày Nguyễn Thi đàn cho .
Cô chắc hẳn học lâu, dụng tâm. Cô đàn bài hát thích nhất : "Không khi đối mặt với căn nhà trống trải, cảm thấy cô đơn ."
Có, thấy cô đơn chứ.
Vào mỗi đêm trằn trọc ngủ .
Anh thường mượn ánh trăng ngoài cửa sổ,
sợi dây chuyền hình ngôi mà suy nghĩ.
Bao giờ mới thể về nhà, bao giờ mới gặp cô.
khi thực sự trở về, đợi ở nhà đều còn nữa.
Phó Lê Xuyên chợt nhớ về bệnh viện của một năm .
Nghĩ đến giường bệnh đó, nghĩ đến bóng mờ ảo giường.
Chỉ cách một bước chân, chỉ cần thêm một cái, chỉ cần dừng một chút, đó là Nguyễn Thi .
Hoặc sớm hơn một chút, lúc thấy sắc mặt nhợt nhạt của cô đầu gặp mặt, vết m.á.u đỏ tươi trong bồn rửa mặt ở quán bar, chỉ cần để tâm là thể nhận .
làm thế, hề nhận ...
Anh đưa tay , nắm chặt bàn tay đang đặt chăn của phụ nữ, áp lên trán .
Đội trưởng một bên với vẻ mặt nghiêm trọng: "Không tra thông tin của cô , nhưng kết quả xét nghiệm DNA khớp với Nguyễn Thi."
Phó Lê Xuyên gật đầu: "Vậy thì ?"
"Cho nên cô là Nguyễn Thi."