Chu Nặc ngây ngốc ở tiệm cà phê nửa ngày cũng nghĩ biện pháp gì, việc cấp bách là tìm một công việc, tận lực độc lập kinh tế và rời khỏi Đỗ gia. Trong tay cô một ít tiền tiết kiệm, chi phí ăn mặc trong thời gian ngắn vấn đề, nhưng thời gian dài, sinh hoạt còn dựa Đỗ gia sẽ khó coi.
Mục đích Đỗ gia bồi dưỡng nguyên chủ thể là dùng để liên hôn, hoặc là mục đích khác. Trừ bỏ chú trọng lễ nghi giáo dưỡng, sở thích cùng chuyên ngành cũng sát theo hướng của tiểu thư khuê các, Chu Nặc khổ sở học chơi piano, chuyên ngành trong đại học Kinh tế Tài Chính thì tương đối dễ dàng. Cô ở nước ngoài thường xuyên làm công việc phiên dịch, ví dụ như dịch tiểu thuyết tiếng Trung sang tiếng Anh, thù lao khả quan, nhưng đều là làm trộm, hiện tại làm công việc tiếp sẽ chút khó khăn, Chu Nặc tính tạm thời gác , cầm sơ yếu lý lịch xin một công việc đáng tin cậy để ứng phó với Đỗ gia tiếp.
Chu Nặc khi về nước cũng chuẩn xong sơ yếu lý lịch, đối với hiểu về thị trường trong nước, sơ yếu lý lịch gửi , nhanh liền công ty hẹn cô đến phỏng vấn. Khi chạng vạng về Đỗ gia, cô gì cũng chút tự tin.
Biệt thự của Đỗ gia đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt vô cùng, tài xế taxi đưa Chu Nặc trở về liên tục xem, còn dùng ánh mắt hâm mộ Chu Nặc biệt thự.
Tưởng Yên Nhiên đang ở trong phòng khách, thấy cô tiến thì thở dài nhẹ nhõm, oán trách một hồi: “Đứa nhỏ , hiện tại mới trở về? Hại dì lo lắng một phen.”
“Dì, con dạo phố mua ít đồ, con cảm thấy cái váy hợp với dì, dì xem thích ?” Chu nặc mở túi, lấy một cái váy dài màu xanh ngọc .
“Quà cho dì ? Ái chà, kiểu dáng tồi, !” Tưởng Yên Nhiên vốn còn thèm để ý mà liếc mắt một cái, nhưng khi thấy rõ kiểu dáng thì thực sự vui vẻ. Thời còn trẻ, dáng của bà tồi, mấy năm nay béo hơn ít, khi mặc đồ trang điểm đều chọn những thứ thể che khuyết điểm, cái váy dài Chu Nặc đưa hợp ý bà .
Chu Nặc mỉm , đối với những lời khen dứt của Tưởng Yên Nhiên thì cũng chỉ tỏ vẻ là chuyện nhỏ mà thôi.
Đỗ Hạo Vũ xuống tầng, Tưởng Yên Nhiên khoe váy với , còn ngừng : “Ai nha, dì Nặc Nặc mới chính là tiểu áo bông tri kỷ hiểu tâm tư của dì nhất mà, Nặc Nặc, là về con gọi dì là ? Chờ đến khi con cùng Hạo Vũ... Có đúng ?”
Bà xong còn chớp chớp mắt, ý vị thâm trường.
“Dì , dì đừng đùa, Hạo Vũ bạn gái .” Chu Nặc mơ hồ cảm thấy một màn quen thuộc, kịch bản tiểu thuyết và phim truyền hình của mấy bộ phụ thiên vị nữ phụ độc ác hơn đều như thế ? Nguyên chủ cũng theo con đường như , kết quả cuối cùng thật quá thảm.
Đỗ Hạo Vũ phụ họa: “ đó , đừng bừa, hiện tại Nặc Nặc đang ở độ tuổi nhất, như thì con bé còn tìm đối tượng như thế nào nữa?”
Đỗ Hạo Vũ ấn tượng gì về chuyện Chu Nặc thích , chỉ là trẻ con hiểu chuyện mà thôi, hơn nữa biểu hiện của Chu Nặc bình thường, cũng nguyện ý khách khí một chút với đứa em gái cùng lớn lên .
“Được , chuyện của mấy đứa thì mấy đứa tự làm chủ, dù thì Hạo Vũ, nếu con dám bắt nạt Nặc Nặc, nhất định để yên !” Tưởng Yên Nhiên bày bộ dáng chồng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-8.html.]
Chu Nặc kìm nén sự hổ, cảm ơn ý của bà, chờ đến khi ba dùng bữa tối xong, Tưởng Yên Nhiên lôi kéo hai bọn họ nhớ về thời thơ ấu, còn như nữa sẽ khiến Chu Nặc lộ, đành dứt khoát với Tưởng Yên Nhiên về tính toán của : “Dì , hôm nay con gửi sơ yếu lý lịch , ngày mai phỏng vấn xin việc.”
“Ơ kìa, con ngoài xin việc làm gì? Trực tiếp đến công ty của Đỗ gia chúng ? Hạo Vũ thực tập ở công ty hơn một năm , con đến đó thì vặn thể để thằng bé chăm sóc con.”
“Dì, con thành niên , thể dựa dẫm mãi, vẫn là tự độc lập. Ý của trưởng bối con đều cả, nhưng con cảm thấy con bảo hộ quá , khó khăn nhân gian là gì, vẫn nên ngoài trải nghiệm một phen mới .” Vẻ mặt của Chu Nặc thành khẩn, đồng thời vô tình cố ý thể hiện rằng tuyệt đối quan hệ gì với Đỗ Hạo Vũ, nhưng lời ... Bạch liên hoa.
Đỗ Hạo Vũ gật đầu ủng hộ: “Nặc Nặc sai, , yên tâm , cho dù Nặc Nặc công ty khác thì chúng cũng thể dặn dò vài câu, sẽ ủy khuất con bé, chút chuyện cứ giao cho con làm.”
Anh là để Chu Nặc ngây ngốc ở trong nhà, cả ngày ba ghép CP.
Chu Nặc đầu tiên nở nụ thật lòng ở Đỗ gia, “Cảm ơn Hạo Vũ, nếu cần giúp đỡ, em nhất định sẽ với trong nhà.”
Tưởng Yên Nhiên chỉ đành thỏa hiệp: “Dì ý kiến, nhưng ông nội với chú của con nghĩ như thế nào, bọn họ nhất định con chịu khổ.”
“Nặc Nặc, chuyện em cứ yên tâm, giúp em .” Một câu khiến Đỗ Hạo Vũ cảm thấy Chu Nặc thức thời, đợi cô chuyện nhận lấy trọng trách nặng nề .
Chu Nặc vui vẻ chào bọn họ trở về phòng cho khách để chuẩn tài liệu phỏng vấn, tính toán dọn khỏi Đỗ gia cũng sẽ kéo Đỗ Hạo Vũ đến thuyết phục giúp .
Cô , nụ của Tưởng Yên Nhiên nhạt nhiều: “Con thật sự thích Nặc Nặc ?”
“Mẹ, làm ? Trước còn cho phép Nặc Nặc thích con, hiện tại cả hai đứa đều ý gì ? Huống hồ con thích là Nhất Nhất, Chu Nặc, đời con chỉ cưới Nhất Nhất!”
Đề cập đến trong lòng, Đỗ Hạo Vũ bảo hộ vô cùng chặt chẽ, làm như Tưởng Yên Nhiên hề dễ chịu, lạnh lùng trừng mắt : “Vậy con với Nhất Nhất của con , đừng về nhà nữa!”
Đỗ Hạo Vũ vội vàng dỗ dành, cho đến khi Tưởng Yên Nhiên một nữa nở nụ mới thôi.