Người gọi là Tần đại ca dáng cao chân dài, tây trang một nếp nhăn, cà vạt thắt gọn gàng, cổ áo sơmi che hết hầu kết gợi cảm. Chu Nặc thấy hầu kết của nọ giật giật, lên là khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lạnh như băng, môi mỏng mím , đôi mắt phượng đạm nhiên, thấy mắt thì dừng bước chân, gật đầu, đó tiếp tục về phía , đến thẳng phòng bệnh cuối hành lang.
Lương Gia Ý cũng dám , cụp mi rũ mắt đôi tay đang nắm lấy tay Đỗ Hạo Vũ.
Chu Nặc thưởng thức giá trị nhan sắc , chủ động hỏi một câu: “Anh Hạo Vũ, đó là ai ?”
Trên khuôn mặt Đỗ Hạo Vũ tràn đầy hâm mộ: “Là con trai cả của Tần gia, Tần Kiền, Kiền trong kiền thành, lẽ là lúc em từng gặp, bệnh viện chính là của ông ngoại .”
(Kiền thành - 虔诚: thành kính)
“ là em từng gặp.” Chu Nặc nhẩm cái tên hai , đến thứ ba bắt đầu cảm thấy quen thuộc, đến thứ tư thì đột nhiên nhớ , Tần gia! Là Tần gia! Giây tiếp theo, cô hụt chân, kinh hôm một tiếng mà ngã về phía ...
Bọn họ đang ở bậc thang trong bệnh viện, Đỗ Hạo Vũ ôm lấy Chu Nặc theo phản xạ mới giúp cô tránh khỏi bi kịch đập mặt xuống sàn!
“Cảm ơn Hạo Vũ, em thất thần, nếu nhờ thì ngã .” Trong lòng Chu Nặc còn sợ hãi, ngã khỏi cầu thang sẽ hủy dung đó!
Đỗ Hạo Vũ cảm thấy cô kỳ quái, buột miệng hỏi: “Nặc Nặc, em làm ?”
Lương Gia Ý bên cạnh khỏi rút cái tay nắm , nhưng sức lực của quá lớn, cô căn bản rút , chỉ đành cái giận Chu Nặc một cái.
“Em , Hạo Vũ, với Lương tiểu thư về , em sẽ trở về sớm thôi, em còn dạo xung quanh đây, hai cần cùng em.”
Cho dù Chu Nặc nỗ lực chứng minh bản kiên cường, nhưng Đỗ Hạo Vũ vẫn phần tin, “Em mang tiền ? Hay là chuyển cho em một ít nhé?”
Chu Nặc vội xua tay, “Không cần, em , hai .”
Đỗ Hạo Vũ xác nhận là cô cần trợ giúp nên cùng Lương Gia Ý rời , lên xe thì ngoan ngoãn báo cáo với bạn gái về thanh mai trúc mã Chu Nặc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-7.html.]
Chu Nặc cũng Đỗ Hạo Vũ đang tỏ lòng thủy chung với Lương Gia Ý, cô chỉ tìm một tiệm cà phê thanh tỉnh, hòa hoãn sự kinh hãi của ngày hôm nay.
Đến tiệm gọi một ly cà phê đường sữa, Chu Nặc mạnh mẽ uống một ngụm, nhân viên phục vụ đến đưa bánh kem cho cô, thấy thì dọa sợ, đặt bánh xuống nhanh chóng rời .
Tiềm cà phê yên tĩnh, Chu Nặc thở nhẹ một , dựa sô pha. Vừa cái tên Tần Kiền cô mới nhớ tới quan hệ của nữ chính cùng nữ phụ với Tần gia. Nữ phụ nguyên tác đổi tên thành Tần Nặc, là thiên kim Tần gia đính hôn với nam chính, nhưng cô thiên kim Tần gia, mà là con gái của một đầu bếp từng làm việc trong Tần gia!
Nữ đầu bếp và Tần phu nhân sinh con cùng ngày, nữ đầu bếp nổi lòng , đổi hai nữ hài với , cho con gái của hưởng thụ vinh hoa phú quý, còn nữ chính trở thành con gái của đầu bếp. Hai gia cảnh khác một trời một vực, nữ phụ tiếp thu sự chênh lệch , căn bản tiếp thu hiện thực, về hình như gả cho một phản diện thích nữ chính, tiếp tục đối nghịch với nữ chính. lúc nam nữ chính môn đăng hộ đối, tâm đầu ý hợp, hạnh phúc ân ái, nhưng nữ phụ núi trông núi nọ, phản diện chấp nhận trong lòng cô nhớ thương nam nhân khác, nhanh đuổi khỏi nhà, nữ phụ trở thành trò !
Đương nhiên, cốt truyện tới vài năm mới thể phát sinh.
Chu Nặc vô thức ăn một miếng bánh kem, đau đầu c.h.ế.t. Về Tần gia tuyệt đối là con đường c.h.ế.t... Từ từ! Trong nguyên tác từng giải thích vì thiên kim Tần gia đưa đến Đỗ gia. Lúc Tần gia sa sút, của hồi môn của con gái út Đỗ gia là Đỗ Thanh Nguyệt đều cầm để bù lỗ, thật sự trả tiền nên mới đưa hạ sách .
vì cái gì mà hài từ đến Đỗ gia đổi, mà nữ chính bế từ nhỏ sinh hoạt cùng ở Tần gia, tuy rằng tiểu thư thiếu gia của Tần gia, nhưng đãi ngộ giống y hệt thiếu gia Tần gia, cũng là trai sinh đôi của nữ chính. Cô còn nhớ rõ, khi con ruột nhận , Tần phu nhân còn cảm khái đúng là duyên mẫu t.ử với nữ chính!
Chẳng lẽ chuyện năm đó còn ẩn tình gì khác?
Chu Nặc gọi thêm một ly cà phê, hồi tưởng nội dung năm đó, nhưng dù là ký ức sáu năm nội dung chi tiết của cuốn tiểu thuyết, thứ cô thể nhớ cũng hữu hạn.
Trong nguyên tác, nam nữ chính đầu tiên chia tay là do nguyên chủ du học về, cầm chi phiếu Tưởng Yên Nhiên đưa, nữ chính cút . sáu năm , nguyên chủ xuất ngoại là Đỗ gia, lúc , Đỗ gia ý kêu cô về Tần gia là ý gì? Con gái nuôi bồi dưỡng nhiều năm, ý định liên hôn mà thả hổ về rừng, Đỗ gia mà lòng như thì năm đó sẽ làm chuyện chia lìa con ?
Chu Nặc nghĩ như thế nào cũng cảm thấy Đỗ gia đang lợi dụng cô chia rẽ uyên ương, nếu như thuận lợi thì còn thể khiến thiên kim thật giả của Tần gai xâu xé . Dựa sự cường thế của Đỗ gia ở giai đoạn đầu nguyên tác, hiện tại Tần gia khẳng định dám nhận con gái ruột, Đỗ gia cũng trút cơn giận.
Như , Đỗ gia phận của Lương Gia Ý ?
Chu Nặc xoa huyệt thái dương, luôn cảm thấy con đường phía mờ mịt, nhưng cô vẫn còn nhớ rõ phương hướng, tránh con đường dẫn đến tương lai thê thảm, làm một hắc liên hoa an an tĩnh tĩnh!