[FANFIC - DRAHAR] UNCHOSEN - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-06-26 06:08:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con tỉnh , Harry?”Giọng của bà Tonks vang lên ngay bên tai.

Cậu chỉ khẽ động mí mắt, bà Tonks vội dậy, tìm trưởng khoa Smethwyck.

Harry còn kịp thứ, thì vang lên tiếng bước chân sột soạt gấp gáp. Cánh cửa phòng bật mở khép ngay đó, tiếng bước chân dần xa biến mất.

Cậu chậm rãi đưa tay lên, nắm lấy bàn tay nhỏ đang áp . Cậu vỗ về làn da mềm mại phảng phất mùi sữa của nhóc con Teddy, như cảm nhận rõ hơn ấm từ một cơ thể sống.

Harry đang cố phân biệt là giấc mơ và là hiện thực.

Mí mắt nặng trĩu từ từ hé mở, mơ màng lên trần nhà trắng nhạt.

Cậu đang ở bệnh viện…

Teddy giường, ngay bên cạnh Harry. Cậu thuận tay bế nhóc con lên, ôm trong lòng. Thằng bé hiếm khi chịu yên quá lâu, giữ nó khi nó lăn xuống đất.

Sức nặng nhỏ đè lên khiến thử trở nên thật hơn, Harry cảm thấy an tâm. Và cũng nhận Teddy lớn hơn nhiều so với gặp đó.

Ngay lúc đó, tiếng bước chân khẽ tiến phòng.

Không bà Tonks.

Đến khi mái tóc màu vàng sáng chải gọn gàng lọt tầm mắt, Harry mới nhận .

“Không gõ cửa , Malfoy?”

Cổ họng khô rát khiến giọng khàn đặc, vẻ như ngủ lâu.

Dường như Draco cũng để tâm đến giọng điệu của Harry. Bị phát hiện, thẳng lưng bước hẳn phòng, dáng vẫn ung dung như cũ.

“Tôi tưởng còn ngủ, nên xem thử…” ngừng một chút: “Để rót cho một cốc nước.”

Đây là một phòng bệnh riêng trong khu dành cho quan chức của Bộ, vật dụng trong phòng khá đầy đủ. Draco bước đến bàn đầu giường, lấy một cái cốc.

Bề ngoài vẫn bình thản, nhưng bàn tay cầm cốc vững, mặt nước trong cốc gợn nhẹ.

Hắn do dự lâu khi bước căn phòng .

Draco đặt tạm cốc nước lên tủ đầu giường, điều chỉnh giường cho Harry. Thấy thể vững, mới đưa cốc nước ấm đến mặt .

Harry đưa tay nhận lấy, ngăn động tác tiếp theo của .

“Cảm ơn.”

“Có vẻ công việc của Thứ trưởng quá sức với nhỉ, Pottah? Trông gầy rộc như thiếu ăn, đến mức ngất xỉu khiêng bệnh viện.” Cách chuyện của vẫn khó ưa như cũ.

Harry chẳng buồn đáp, giải thích thì dài dòng, mà còn sức cho việc đó. Lời như mỉa mai, nhưng Harry vẫn nhận một chút lo lắng trong đó.

Đối đầu suốt mấy năm ở trường, Harry ngờ sẽ lúc chỉ dựa một câu , một ánh mắt, hiểu Draco.

Đến cả yêu cũng chắc hiểu đến .

Harry bật vì ý nghĩ đó, nhưng nụ đó chẳng giúp cho gương mặt trở nên tươi tắn hơn chút nào.

“Ngài Malfoy, mặt ở đây? Ngài rảnh rỗi đến mức ghé qua chỉ để móc mỉa ?” Harry hỏi.

Sau gặp ở phiên toà, Harry gần như để ý đến động tĩnh của nhà Malfoy, gì đến Draco, một kẻ luôn đối đầu với mặt trận.

Draco đáp thản nhiên: “Tôi đang học việc ở phòng Độc dược, sắp chuyển chính thức… tự thông qua một kỳ thi tuyển chọn, và đậu đây.”

Ý nghĩa quá rõ, : “Tôi giỏi, tự làm việc nhờ đến cha .”

Harry nhếch môi: “Cậu đang khoe khoang với đấy ?”

Trong thoáng chốc, Harry thấy cuộc trò chuyện giống như giữa hai quen cũ, lâu ngày gặp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/fanfic-drahar-unchosen/chuong-3.html.]

Bọn họ từng .

Ngay từ đầu gặp mặt, Draco luôn nhắm . Ít nhất thì đó là cảm giác của Harry.

Draco khựng : “Thật , là do gặp , để một câu cảm ơn cho t.ử tế.”

Hắn ngập ngừng: “Tôi nghĩ cũng ưa . Nên dám làm phiền qua thư đến chỗ làm.”

Harry kịp đáp thì ngoài cửa vang lên mấy tiếng bước chân, những lời đành nuốt xuống.

Bà Tonks bước cùng trưởng khoa Smethwyck. Vừa thấy Draco, bà nheo mắt, ánh lập tức trở nên cảnh giác.

Bà gằn giọng: “Malfoy… mày ở đây làm gì? Mày gì ở Harry? Đừng nhân lúc nó yếu ớt mà bắt nạt nó.”

Cũng khó hiểu khi bà sự căm ghét nhất định với tư tưởng thuần huyết và bọn T.ử Thần Thực Tử.

Bà xuất từ gia tộc Black nhưng kết hôn với một phù thuỷ gốc Muggle, và gạch tên khỏi gia phả. Sau chiến tranh, bà chịu ảnh hưởng trực tiếp và nặng nề nhất.

Chồng bà T.ử Thần Thực T.ử truy đuổi sát hại. Sau chiến tranh, bà mất con gái và cả con rể mới nhận lâu.

Hiện tại, bà chỉ còn Teddy và Harry. Tuy Harry ruột thịt, nhưng họ giống như một nhà vì cùng chăm sóc Teddy.

“Bà Tonks…” giọng Harry trầm ấm, đủ giúp bà bình tĩnh .

Cậu sang Draco: “Tôi hiểu ý . Bây giờ ngoài .”

Draco mím môi, gật đầu, nhanh chóng rời khỏi phòng.

Bà Tonks ôm Teddy lòng, xuống chiếc ghế bành bên cạnh, bà khẽ xoa lưng thằng bé như để trấn an chính .

Trưởng khoa Smethwyck mang đến một tập tài liệu. Ông qua những trong phòng, mở .

“Được , ngài Potter. Bây giờ sẽ về tình hình của ngài…” ông ngừng một nhịp: “Chúng về chuyện với sự mặt của bà Tonks, vấn đề gì chứ?”

Harry gật đầu, hai tay chăn đan , nghiêm túc lắng .

Smethwyck nâng gọng kính, động tác chậm rãi như đang cân nhắc từng lời. Thú thật, ông cũng kiểu giỏi vòng vo.

“Là thế … phần linh hồn trú ngụ trong , thực vẫn tiêu diệt .”

“Nó trở thành một căn bệnh mãn tính… thể chữa khỏi. Nó bào mòn tinh thần và cả sức sống của , ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày.”

“Thay đổi tính cách là biểu hiện rõ nhất… sẽ dễ nổi nóng, u uất, cảm xúc cũng dễ d.a.o động. thấy đang kiểm soát khá …”

xHENRI

“Điều đó với khác, nhưng với chính đó là gánh nặng, đang chịu đựng quá nhiều.”

Hai tay chăn vô thức siết . Harry cúi đầu những khớp ngón tay siết đến trắng bệch, lộ rõ cảm xúc, nhưng lẽ hiểu.

Cảm giác uất nghẹn dâng lên trong lồng n.g.ự.c nhanh chóng đè ép.

“Vì ?” Cậu hỏi: “Không chỉ cần chấp nhận c.h.ế.t vì khác, thì mảnh hồn đó sẽ biến mất… tại chuyện vẫn kết thúc?”

Trưởng khoa khẽ thở dài.

“Tôi thử truy nguyên nhân… lẽ liên quan đến cái đũa Cơm Nguội. Nó phục tùng cũng công nhận Chúa tể Hắc Ám là chủ nhân. Vì thế, lời nguyền đó chỉnh.”

“Trước khi tan biến, một mảnh vỡ từ nó bám bên trong … nó cũng nhận , đang cố kìm hãm nó.”

Ông thẳng Harry: “Cậu phát hiện chuyện từ sớm, ?”

Harry gật nhẹ đầu.

Smethwyck tiếp tục : “Nói thật với , cách nào chữa khỏi căn bệnh . Cách duy nhất là kìm hãm sự ăn mòn từ bên trong… để kéo dài thời gian.”

 

Loading...