Sau khi bất ngờ chạm mặt với Malfoy ở tiệm sách, Harry chút lo lắng nên quyết định về Cái Vạc Lủng tạm tránh mặt.
Mãi đến buổi chiều, mới tìm đến cửa hiệu thú nuôi ma thuật để đón Hedwig, bạn dũng cảm và trung thành của .
Nhìn con cú tuyết trong lồng, bộ lông trắng muốt cùng đôi mắt màu hổ phách tinh và nó vẫn còn sống, Harry bỗng thấy sống mũi cay.
Cậu đưa tay chạm nhẹ lên lồng sắt, thì thầm: “Lại gặp , cô bạn nhỏ.”
Harry chẳng cần lựa chọn, nhanh chóng trả tiền xách lồng cú rời . Lần , cần chờ ai tặng, tự đến đón Hedwig về nhà.
Người bạn thật sự khiến lòng thấy an tâm. Vừa , Harry nhỏ giọng trò chuyện với .
“Mày nghĩ là tao làm , Hedwig? Tao sẽ cố gắng để mày thể ở bên tao lâu hơn.”
Con cú nghiêng đầu, đôi mắt vàng tròn xoe Harry kêu lên vài tiếng như đáp .
Sau đó, Harry dành cả tháng trời dài trong phòng để đống sách giáo khoa năm nhất. Lần , chú ý quá nhiều, nhưng cũng thể để trông quá ngớ ngẩn khi lên lớp.
Nghĩ đời , đến tận năm mười một tuổi mới là phù thuỷ. Vậy mà ngay cả việc thành thật , cũng xem là đang cố tình tạo sự chú ý.
Đùa chút thôi…
Thực Harry đang tập trung ôn kiến thức căn bản , dành nhiều thời gian hơn để thêm sách. Biết sẽ tìm thấy một thứ gì đó ho để đổi vận mệnh của tất cả , cũng như tự cứu lấy chính .
xHENRI
ngày hai mươi bốn tháng bảy, lá thư cú đầu tiên gửi đến. Lần , sẽ chẳng bức thư nào tiêu huỷ cả, vì Harry vẫn đang sống tại quán Cái Vạc Lủng.
Harry nhận , giữa họ hàng với cũng nên giữ cách một chút. Từ lúc sống cùng nữa, Harry thử gửi vài loại bánh kẹo khá bình thường của thế giới phù thuỷ về cho Dudley.
Lần đầu thì hồi âm, nhưng đến thứ hai, thằng họ gửi cho Harry một bức thư với nét chữ nguệch ngoạc, kể về loại kẹo mà nó thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/fanfic-drahar-unchosen/chuong-18.html.]
Thực lòng, Harry cũng mong nhận điều gì từ nhà Dursley. Phải nhận nuôi một đứa trẻ kỳ lạ như , lẽ họ cũng thấy khó chịu lắm. Dù thì họ cũng nhẫn tâm đến mức, để đứa trẻ Harry một tuổi c.h.ế.t đói.
Còn một điều bất ngờ hơn nữa, ngày ba mươi mốt tháng bảy, Harry vẫn nhận một cái bánh kem sinh nhật từ bác Hagrid. Cái bánh khá kỳ dị và cứng, nhưng đó là món quà sinh nhật đúng nghĩa đầu tiên mà Harry nhận trong đời .
“Ta cũng thấy khá ngạc nhiên khi cụ Dumbledore kể về con đó, Harry. Bằng một cách thần kỳ nào đó con tự trở về cả dự tính, nhờ mà nhiệm vụ của nhẹ một nửa…”
Giọng bác Hagrid ồm ồm, nhưng gần gũi và thiện. Trái ngược với vẻ ngoài to lớn và dữ tợn của một phù thuỷ lai khổng lồ.
Harry vẫn cố gắng ăn hết miếng bánh kem sinh nhật : “Con cũng khá bất ngờ vì nhớ sinh nhật của … cảm ơn bác nhiều lắm, bác Hagrid.”
Hagrid đưa mắt quanh căn phòng một lượt, ánh mắt ông chú khổng lồ dừng ở chỗ cô cú tuyết xinh đang đậu bên khung cửa sổ. Harry cũng chia cho nó một mẩu bánh nhỏ, sơ qua cũng nhận cô bạn chẳng mấy mặn mà với món cho lắm.
Hagrid vẻ tiếc nuối: “Có vẻ như con thú cưng của , còn định tặng con một con thú cưng như một món quà sinh nhật. Con cú tuyết đó hợp với con lắm, Harry.”
“Cảm ơn bác. Con cứ tưởng chiếc bánh kem là một món quà chứ… , lúc nãy bác đến nhiệm vụ, là bác làm gì ạ?” Harry vờ như lơ đễnh hỏi miệng, dù trong lòng rõ mười mươi.
Hagrid đưa một ngón tay lên môi, suỵt một tiếng đầy bí ẩn: “Đây là nhiệm vụ quan trọng mà cụ Dumbledore giao cho , và phép kể chuyện đó với bất cứ ai .”
Harry thầm, cho dù rõ ông bác giỏi giữ bí mật cho lắm, nhưng kỳ lạ là cụ Dumbledore vẫn luôn tin tưởng và giao việc cho bác Hagrid.
“Đợi ăn xong cái bánh , con cũng may áo choàng. Con thấy hôm nay là một ngày phù hợp để làm chuyện đó bác.”
Nếu gì đổi, chỉ cần đến tiệm may Madam Malkin đúng thời gian , Harry sẽ gặp Draco.
Cậu xác nhận những suy đoán của …