[FANFIC - DRAHAR] UNCHOSEN - Chương 12

Cập nhật lúc: 2025-07-02 14:09:16
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự mất tích của Thứ trưởng Potter… chính ngày hôm đó  là lúc Harry Potter tìm về cội nguồn trong căn nhà ký ức.

Cho đến cuối đời, những suy đoán của Rita vẫn bám chặt Harry buông. Dù sự kiện đó, ai nhận trả lời phỏng vấn, nhưng theo những suy đoán của Rita, bà tin rằng Harry tự kết thúc sự sống của .

Những bạn, những yêu quý Harry… chẳng ai thấy những suy đoán phiến diện đó.

sự thật là Harry từng xuất hiện trở sự kiện đó.

Những cuối cùng chứng kiến sự việc , ai nấy đều như một lời nguyền vô hình ám ảnh. 

Draco tự nhốt trong dinh thự, đến cả ông bà Malfoy cũng hiếm khi chạm mặt dù sống chung một mái nhà. Có ít phóng viên tìm đến, cũng của Bộ Pháp Thuật ghé qua điều tra, nhưng nể mặt bất kỳ ai.

Ron thì sống trong đau khổ và dằn vặt. Cậu hối hận vì nhận sớm hơn, vì thể cứu bạn nhất của

Chiếc hộp quà cưới mở ngay khi Harry biến mất, đúng khi thể đến dự lễ cưới của bọn họ, bởi đó là điều lựa chọn từ .

Mọi thông tin về thời gian phát bệnh đều giữ kín, chỉ trong phạm vi những chuyện. Các lương y trực tiếp phụ trách và bà Tonks, họ đều làm theo tâm nguyện của Harry, một ai hé răng dù chỉ nửa lời.

Harry từng , dù trong kế hoạch của cụ Dumbledore chỉ một sai sót nhỏ ngoài ý . Chỉ cần chuyện lộ , e rằng dư luận sẽ sang chỉ trích vị phù thuỷ đáng kính . Thế nên, cứ để mang theo nó và rời .

Tất cả đều đang nhớ Harry… và ngay đó, cụ Aberforth xuất hiện mặt những tên trong di chúc.

Đến lúc , họ buộc chấp nhận rằng Harry thật sự còn nữa.

Cuối tháng mười hai cùng năm, một mùa Giáng sinh ảm đạm nhất từ đến nay.

Có thêm một tin tức nữa khiến giới phù thuỷ chấn động…

Gia chủ trẻ nhất nhà Malfoy phản phệ bởi pháp thuật hồi sinh. Một loại bùa chú mà bộ giới phù thuỷ liệt hàng cực kỳ nguy hiểm và cấm tuyệt đối. Tài liệu về loại pháp thuật , phần lớn đều thiêu huỷ, nhưng tránh khỏi nhiều phù thuỷ hắc ám vẫn còn giữ vì những mục đích đen tối nào đó.

Nguồn năng lượng phản phệ quá mạnh, khi nó diễn những phù thuỷ lớn tuổi đều thể cảm nhận sự xáo động bất thường trong khí.

Có lẽ, chuyện thực sự khép cái đêm mùa đông đó, cùng với sự biến mất của Draco Malfoy.

Cảm giác bỏng rát, đau đớn như tâm hồn xé nát còn nữa. Thay đó là cảm giác trôi lơ lửng, như đang chìm trong lòng biển. Harry bất ngờ nhận thể hít thở bình thường, thậm chí còn khá dễ chịu, cơ thể nhẹ bẫng như trút gánh nặng.

Linh hồn phiêu dạt của Harry như kéo giật trở một thực thể nào đó. Cảm giác nóng bức tràn đến như cái oi ả của mùa hè dồn nén trong một gian kín. 

Ngột ngạt, bí bách… giống như nhốt một chiếc hộp khe hở nào để hít thở.

Cảm giác quen thuộc , suýt chút nữa Harry còn nhớ nổi.

Rồi tiếng rầm rầm vang lên ngay đỉnh đầu, như thể năm mười một tuổi.

Dudley nhảy thình thịch những bậc cầu thang, làm cả trần gỗ rung lên, bụi từ kẽ ván rơi lả tả xuống mặt Harry.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/fanfic-drahar-unchosen/chuong-12.html.]

Harry nóng buồn ngủ, nhớ cuối thể ngủ một giấc yên lành là từ khi nào.

Cơ thể đau nhức đến chịu nổi, gắt lên: “Dudley! Để tao yên!”

, chính xác là vô thức quát lên.

xHENRI

Tiếng động lập tức im bặt. Harry hài lòng, vùi đầu ngủ tiếp. Cậu thèm một giấc ngủ trọn vẹn, một giấc ngủ những cơn ác mộng dai dẳng bám riết.

Trong thoáng chốc, Harry còn lơ mơ nghĩ rằng cảm giác lửa quỷ thiêu đốt dường như cũng tệ. Miễn là con khủng long nào đó, tiếp tục nhảy nhót đỉnh đầu

Mà… đúng!

Dudley… ở chứ?

Cậu đốt hỏng cả đầu mà đến giờ vẫn nhớ những tháng ngày ngủ gầm cầu thang chật hẹp. Nếu lầm thì… c.h.ế.t . C.h.ế.t đúng cái ngày cha Voldemort g.i.ế.c hại.

Harry cựa quậy, thử tìm một tư thế dễ chịu hơn, nhưng nhích đụng ngay vách gỗ. Cảm giác chật chội quen thuộc siết lấy .

“Harry! Nếu mày còn chịu dậy, mày sẽ ở nhà một và chẳng bữa sáng nào nữa !”

Giọng của dì Petunia vang lên…

Chất giọng the thé như đ.â.m thẳng tai, tiếng giày cao gót cồm cộp vỗ lên sàn nhà. Rồi thằng Dudley với cái to bè như con khủng long nhảy đùng đùng cầu thang, trả đũa việc Harry quát nó ban nãy.

Harry mở bừng mắt…

Harry liền thấy cái trần gỗ thấp trũng ngay sát mặt, gian tối om nhưng vẫn đủ để sự chật hẹp xung quanh. Mạng nhện giăng đầy ở các góc tường. 

Cậu đưa một bàn tay lên mắt , cứ nắm chặt mở nhiều , một bàn tay nhỏ xíu. Xúc giác vẫn còn… là một linh hồn.

Một tiếng gõ mạnh cửa tủ khiến Harry bật dậy…

Cậu ngập ngừng vì kịp hiểu chuyện gì đang xảy , khẽ lên tiếng: “Con sẽ ở nhà.”

Lúc mới thật sự tỉnh táo, Harry dụi mắt quanh. Tim đập dồn dập, âm thanh lớn đến mức tai cũng thể rõ từng nhịp.

Harry mò lấy chiếc kính gọng tròn đeo , thế giới lập tức trở nên sắc nét hơn cũng chân thực hơn.

Harry lồm cồm chui khỏi cái tủ gầm chật hẹp.

Đập mắt là gương mặt cau của dượng Vernon, dáng vẻ khó chịu quen thuộc của dì Petunia, còn thằng Dudley vẫn là một thằng nhóc béo ú.

Mọi hình ảnh đều quen thuộc đến mức khó chịu. chính sự quen thuộc giúp Harry thấy yên tâm theo một cách kỳ cục.

Ánh nắng tháng sáu chói gắt tràn qua cửa sổ, phủ lên căn nhà bốn, đường Privet Drive, khu Little Whinging. 

Nó rọi thẳng tầm mắt, khiến Harry cảm giác xúc động thể gọi tên.

Đây thực sự là một giấc mơ.

Loading...