ngày Trung thu.
Hạ gia mở tiệc, bao trọn một phòng VIP trong khách sạn nhất Kinh Thành. Tạ Phóng đến sớm nhất, thấy phòng VIP trang hoàng vô cùng hỉ khánh, suýt nữa thì bật .
Ăn tết mà, đúng là nên hỉ khánh một chút.
“Mẹ.” Cậu nhóc mập nhà họ Tạ về phía .
Giang Hi Nguyệt ghé tai qua: “Sao thế?”
“Bố con trông ngu quá. Mẹ, là nhà thiết kế trang sức, mắt , ưng bố con, là vì hồi trẻ bố trai ạ?”
Giang Hi Nguyệt : “Bây giờ bố con trông cũng đến nỗi nào.”
“Không ngờ là mê cái .”
Đang chuyện thì gia đình Hứa Kinh Trạch đến, Tống Từ cũng cùng họ, đang trò chuyện với Hứa Đại Bảo. Cậu nhóc mập nhà họ Tạ thấy cùng trang lứa liền chạy tới, chỉ là cạnh Hứa Đại Bảo cao gầy, cái vóc dáng ... một bằng hai !
Tạ Phóng cạn lời c.h.ế.t, bảo thằng nhóc giảm cân, cứ như đòi mạng nó .
Bản hồi trẻ cũng phong lưu tuấn lãng, Giang Hi Nguyệt cũng xinh , sinh một đứa mập mạp thế .
“Cậu thở dài cái gì?” Hứa Kinh Trạch đến cạnh .
“Con trai béo quá, chịu giảm cân.”
“Mập mạp chút cũng đáng yêu mà.” Hứa Kinh Trạch thích nhóc mập nhà họ Tạ, tính cách dễ mến, suốt ngày hì hì, cho dù là mập mạp, cũng là đứa đáng yêu nhất.
Tống Tri Ý ở bên cạnh : “Tuổi của thằng bé, đừng yêu cầu cao quá, chỉ cần ảnh hưởng đến sức khỏe, béo một chút cũng chẳng . Anh bảo thằng bé giảm cân nó chịu, đợi nó gặp cô gái thích, nó sẽ tự động giảm cân thôi. Chuyện của con cái, đừng bận tâm nữa.”
Tạ Phóng gật đầu.
Rất nhanh Lục gia đến, khi Tạ Phóng thấy Diệp Ấp Trần vắt áo vest tay, mặc áo sơ mi quần âu xuất hiện, suýt nữa thì điên.
Ăn mặc...
Cũng trang trọng phết!
Gia đình Diệp Vị Thành đến lâu thì Hạ gia cũng tới, cùng còn mấy vị trưởng bối trong gia tộc họ Hạ. Hạ Thanh Tiêu chào hỏi Diệp Ấp Trần một tiếng, liền Lục U U kéo chuyện.
Lục Thời An trong góc, im lặng như gà.
Dù cũng chẳng liên quan đến .
Vì đều là quen, tự nhiên vô cùng náo nhiệt. Sau khi xuống, Diệp Ấp Trần cảm thấy các vị trưởng bối dường như chuyện giấu , ánh mắt là lạ. Chỉ là và Hạ Thanh Tiêu hẹn hôm nay sẽ công khai mối quan hệ với , trong lòng tâm sự, tự nhiên tâm trí để ý sâu xa sự kỳ quái trong ánh mắt của các trưởng bối.
Gia yến Trung thu bắt đầu, khi nâng ly, Ôn Lan và Hạ Thời Lễ trao đổi một ánh mắt.
Mà lúc , quản lý khách sạn vội vã bước phòng VIP, ghé sát tai Diệp Ấp Trần, thấp giọng :
“Tiểu Diệp tổng, Uông gia đến , gặp ngài.”
Diệp Ấp Trần liếc quản lý.
“Thực sự xin , ban đầu họ đến để ăn cơm, cũng thể đuổi khách ngoài, ngờ... Nếu ngài gặp họ, e rằng họ sẽ xông đây, sợ làm mất hứng của những khác.”
Diệp Ấp Trần gật đầu, tỏ ý hiểu, giải thích với các trưởng bối là quen ở đây, chào hỏi một tiếng theo quản lý rời khỏi phòng VIP.
“Người quen, ai ?” Lục Nghiên Bắc hỏi.
“Chú , cháu vài phút, sẽ ngay.”
—
Diệp Ấp Trần gặp ba Uông gia ở một phòng VIP nhỏ.
Uông gia cũng hành động , nhưng hết cách, ông Uông làm lành: “Tiểu Diệp tổng, thực sự xin , làm phiền dùng bữa . Tôi đưa vợ con đến dùng bữa, ngài cũng ở đây, nghĩ rằng dù thế nào cũng gặp ngài một .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ep-co-vao-goc-tuong-gia-chu-lanh-lung-cuoi-vo-nho-ve-sung-len-troi-ai-ngo-chi-la-mot-quan-co-the-than-tu-van-ninh-luc-nghien-bac/chuong-934-gia-yen-trung-thu-dung-treu-choc-cau-ay-nua.html.]
“Có lời gì ông cứ thẳng .” Diệp Ấp Trần thấy Uông Oánh Oánh liền sinh lý khó chịu.
Sự chán ghét trong ánh mắt, hề che giấu.
Vợ chồng Uông gia thì cả, chỉ cần Diệp Ấp Trần chịu nhận lời xin là , thế nên ông Uông : “Tôi , con gái làm chuyện sai trái, nhưng nó cũng nhận bài học . Tôi cầu xin ngài đại nhân đại lượng, tha thứ cho nó một .”
Ông Uông xong, nhắc nhở Uông Oánh Oánh qua nhận .
“Tiểu Diệp tổng, xin ngài!”
Uông Oánh Oánh cúi đầu xin , chỉ là trong lòng cam tâm, giọng điệu chuyện tự nhiên .
Khóe miệng Diệp Ấp Trần nhếch lên một nụ trào phúng, cũng gì. Uông gia tổn thất nặng nề, nghĩ cũng sẽ để Uông Oánh Oánh làm xằng làm bậy nữa. Anh cũng loại nước lấn tới, huống hồ tối nay còn chuyện quan trọng hơn, dây dưa với họ.
“Ông Uông, bà Uông, lời xin nhận , nếu còn chuyện gì khác, xin phép .”
Vợ chồng Uông gia ngờ Diệp Ấp Trần dễ chuyện như , vội vàng gật đầu.
“Cảm ơn, Trung thu vui vẻ, ly rượu xin phép uống.”
Diệp Ấp Trần xong, xoay rời .
Đợi , cha Uông gia mới coi như thở phào nhẹ nhõm.
“May mà Tiểu Diệp tổng đại nhân đại lượng.” Ông Uông về phía con gái: “Mày xem thái độ của mày kìa, tao hận thể đạp cho mày một cước. Mày và Diệp Ấp Trần xấp xỉ tuổi , ưu tú bao, tao nuôi một đứa vô dụng như mày chứ.”
“Bố, hại nhà chúng thành thế , bố còn khen ?” Uông Oánh Oánh tức giận nghiến răng: “Bố hạ bưng rượu cho , thèm để ý đến bố ?”
“Giả vờ giỏi lắm, e là lén lút làm những chuyện gì !”
“Mày đừng bậy bạ nữa!” Bà Uông lớn tiếng quát: “Mày còn chê làm ầm ĩ đủ lớn .”
“Con quả thực sai, nhưng cũng chẳng thứ gì!”
Uông Oánh Oánh cảm thấy tủi .
Cô rời khỏi trại tạm giam mới , chỉ trong nhà chỉnh, danh tiếng của cô ở Kinh Thành cũng thối hoắc , trở thành trò trong giới.
Nói cho cùng, Diệp Ấp Trần cũng chẳng bất kỳ tổn thất nào, chèn ép cô chỗ c.h.ế.t!
Chưa khỏi quá tàn nhẫn !
Dựa bản cô trở thành mục tiêu công kích, rút lui, bản lén lút cũng làm ít chuyện bỉ ổi.
Ông Uông cảnh cáo: “Tóm , mày đừng trêu chọc nữa. Tối nay tao qua đây mới , hình như Hạ nhận làm con nuôi, Hạ gia chống lưng, chúng càng đắc tội nổi .”
Cũng là trong khách sạn quen, ông mới vô tình dò la .
“Bố là Hạ Thời Lễ?” Uông Oánh Oánh khó tin trừng lớn mắt.
“Cả cái Kinh Thành , còn Hạ nào nữa.”
Ông Uông thở dài một : “May mà Diệp Ấp Trần cũng làm lớn chuyện, nếu ...”
Uông Oánh Oánh lạnh: “Anh làm lớn chuyện, mà là dám, sợ làm lớn , phát hiện cái m.ô.n.g cũng chẳng sạch sẽ gì. Hạ Thời Lễ mù ?”
“Mày câm miệng!”
Ông Uông phẫn nộ đến tột đỉnh, giơ tay tát cô một cái: “Mày còn dám Hạ ? Thật sợ tai vách mạch rừng, sớm muộn gì nhà chúng cũng mày hại c.h.ế.t!”
“Bố, con là sự thật, bố căn bản Diệp Ấp Trần là thế nào. Con tin nếu Hạ Thời Lễ , là thể nào nhận .”
“Chuyện liên quan đến chúng .”
Uông Oánh Oánh dậy ngoài, ông Uông nhíu mày : “Mày ?”
“Đi nhà vệ sinh, dặm lớp trang điểm!”
“Uông Oánh Oánh, tao cảnh cáo mày, đừng trêu chọc Diệp Ấp Trần nữa, nếu ai cũng cứu mày .”