Cho dù rõ mặt vị nữ sinh viên , nhưng loại ảnh truyền ngoài, đối với Diệp Ấp Trần mà , đả kích cũng là chí mạng.
“Tiểu Diệp tổng, lén điều tra , tìm thấy tung ảnh.” Trợ lý vẻ mặt căng thẳng, hy vọng Diệp Ấp Trần xảy chuyện.
“Người tung , đương nhiên sẽ để dễ dàng truy tra .”
“Vậy làm ?”
Trợ lý thăm dò: “Có cần bàn bạc với Nhị gia một chút ?”
“Lại trẻ con ba tuổi, xảy chuyện là tìm phụ .”
“ chuyện nếu phanh phui, sẽ gây ảnh hưởng tồi tệ đối với ngài và công ty.”
“Yên tâm , nếu thật sự tung tin, sớm gửi ảnh cho giới truyền thông hoặc phóng viên . Đã gửi cho ngay từ đầu, đương nhiên là mưu đồ.”
“Đòi tiền?” Trợ lý mím môi, “Nếu bỏ tiền thể giải quyết êm xuôi, thì đương nhiên là .”
“Chưa chắc , nhưng bất luận mưu đồ điều gì, cũng nhất định sẽ liên lạc với .”
“Vậy chỗ bạn gái ngài, cần phái bảo vệ một chút ?” Trợ lý dò hỏi, cũng là lo lắng gây bất lợi cho bạn gái của sếp nhà .
“Không cần.”
Trợ lý bối rối.
Đi theo thời gian , rõ, Tiểu Diệp tổng đối với cô bạn gái là thật sự để tâm, chăm sóc chu đáo từng li từng tí, liên quan đến an tính mạng, ?
Có lẽ nhận sự nghi hoặc của trợ lý, Diệp Ấp Trần phá lệ giải thích một câu:
“Yên tâm , cả Kinh Thành ai dám động cô .”
“Trừ phi...”
“Người đó sống nữa.”
Trợ lý tặc lưỡi:
Tiểu Diệp tổng, ngài cứ tiếp tục c.h.é.m gió !
chuyện của sếp, cũng quản nhiều, hoàng đế vội thì thái giám như cũng cần sốt ruột bốc hỏa làm gì.
——
Bên Uông Oánh Oánh chút sốt ruột .
Ảnh gửi , cô tưởng Diệp Ấp Trần sẽ tìm cách tìm kiếm gửi, nhưng hề, thứ vẫn như thường. Lẽ nào sợ sẽ phanh phui chuyện ánh sáng?
cô thể!
Vất vả lắm mới nắm nhược điểm của , nếu thật sự phanh phui ngoài, chọc giận Diệp Ấp Trần và nhà họ Lục, thể cả nhà họ Uông đều thể gánh chịu cơn thịnh nộ của họ.
Nếu chủ động, thì chỉ thể tự chủ động hơn chút thôi.
Cho nên bốn ngày , Diệp Ấp Trần nhận một phong thư nặc danh, bên trong địa điểm và địa chỉ của một quán .
Khi đến đúng thời gian và địa điểm hẹn, đẩy cửa ngửi thấy mùi nước hoa.
Uông Oánh Oánh : “Tiểu Diệp tổng, ngài đến .”
Trên mặt Diệp Ấp Trần cảm xúc gì, chỉ xuống đối diện cô . Uông Oánh Oánh rũ bỏ kiểu ăn mặc gợi cảm đây, ngược mặc một chiếc váy liền màu trắng, mái tóc dài vốn uốn xoăn nhẹ ép thẳng, thoạt khá thanh thuần.
Chỉ là trong sự thanh thuần lộ một cỗ làm điệu làm bộ!
Dẫu , qua cái tuổi giả vờ thanh thuần cưa sừng làm nghé từ lâu .
Uông Oánh Oánh rót cho một chén : “Đây là mới của năm nay, ngài nếm thử .”
“Cảm ơn Uông tiểu thư.”
“Trí nhớ của Tiểu Diệp tổng thật , mà vẫn còn nhớ .”
“Lần gặp mặt, ấn tượng sâu sắc.”
“...”
Nụ mặt Uông Oánh Oánh cứng đờ.
Ấn tượng sâu sắc?
“Chân của Uông tiểu thư thế nào ?” Diệp Ấp Trần vuốt ve chén , nhưng bưng lên uống.
“Khá , cảm ơn quan tâm.”
Trong lòng Uông Oánh Oánh đắc ý, dẫu Diệp Ấp Trần đây đối với cô thèm để ý, bây giờ thể cùng cô ở chung một phòng, cùng uống một ấm , đây là một sự tiến bộ cực lớn .
“Tiểu Diệp tổng, những gia đình như chúng , tận hưởng sự giàu và địa vị do gia đình mang , thì định sẵn nhiều lúc là bất do kỷ, đặc biệt là hôn nhân của bản , phần lớn thời gian là do quyết định.” Uông Oánh Oánh uống , “Đặc biệt là giống như .”
“Tôi?” Diệp Ấp Trần nhướng mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ep-co-vao-goc-tuong-gia-chu-lanh-lung-cuoi-vo-nho-ve-sung-len-troi-ai-ngo-chi-la-mot-quan-co-the-than-tu-van-ninh-luc-nghien-bac/chuong-926-de-doa-muon-lam-con-dau-nha-ho-luc.html.]
“Anh ở công ty bề ngoài vẻ vang dội, thực bên trong cũng sóng ngầm cuộn trào. Nếu thể tìm một nhà vợ thế lực giúp đỡ, thì tình hình sẽ khác.”
Lời rõ ràng .
Uông Oánh Oánh đang cho :
Gia đình như nhà họ Lục, là thể chấp nhận một nữ sinh viên đại học bình thường.
Nếu cưới cô , chuyện sẽ phanh phui, hơn nữa nhà họ Uông sẽ giúp vững gót chân trong công ty.
Uông Oánh Oánh :
“Tiểu Diệp tổng, ngài là thông minh, cũng là làm ăn, nên , vụ làm ăn nào mới là một vốn bốn lời.”
“Uông tiểu thư cũng làm ăn.”
Diệp Ấp Trần xong, liếc cô một cái: “Nếu đồng ý thì ?”
“Vậy những bức ảnh đó ngày mai sẽ xuất hiện mạng. Vì một nữ sinh viên mà đ.á.n.h đổi danh tiếng của nhà họ Lục và tiền đồ của bản , món nợ đáng giá , Tiểu Diệp tổng rõ hơn .”
Uông Oánh Oánh tự cho rằng nắm thóp , chuyện cũng đầy tự tin.
“Tiểu Diệp tổng, cho hai ngày để suy nghĩ, nghĩ kỹ tối ngày mốt đến đây tìm ...”
Trước khi rời , cô đặt một tấm thẻ phòng của một khách sạn nào đó lên bàn.
Diệp Ấp Trần chằm chằm tấm thẻ phòng, khóe miệng khẽ nhếch.
Xem , mục đích rõ ràng:
Thứ cô là tiền;
Thứ cô là làm con dâu nhà họ Lục.
Sau khi cô rời lâu, cửa phòng bao đẩy , trợ lý cửa thấy tấm thẻ phòng bàn, sững một chút: “Tiểu Diệp tổng, đây là...”
“Hẹn đến khách sạn.”
“Muốn thuê phòng với ngài?” Trợ lý kinh hô thành tiếng, “Đây là ngài bán .”
“...”
Mặt Diệp Ấp Trần đều đen .
Trợ lý là do Lục Nghiên Bắc chọn cho , thật lúc đó chú Hai làm trúng .
Trợ lý thấy Diệp Ấp Trần cất thẻ phòng túi, nhíu mày hỏi: “Ngài định ?”
“Tại ?”
“Hẹn ngài đến khách sạn thì thể là chuyện gì. Chắc chắn là chuẩn gạo nấu thành cơm, chừng còn hạ t.h.u.ố.c ngài gì đó. Nếu một khi da thịt kề cận, ngài sẽ cô nắm thóp. Uông Oánh Oánh gia cảnh tồi, thể làm chuyện chứ.”
“Người quan hệ trực tiếp với việc gia cảnh giàu .”
Trợ lý gật đầu, “Vậy ngài cũng thể .”
“Nếu , vở kịch của cô sẽ hát tiếp nữa.”
“...”
Trợ lý hiểu nổi , nhưng theo thời gian , đối với phong cách làm việc của Diệp Ấp Trần cũng chút hiểu .
Uông Oánh Oánh e là sắp ngã ngựa !
“Tôi đưa ngài đến công ty nhé?” Trợ lý dò hỏi.
“Không cần, tự lái xe.”
“Ngài ?”
“Tầm Tầm tan học , hôm nay hẹn đến trường mẫu giáo đón thằng bé.”
Tầm Tầm?
Cậu út nhà họ Hạ.
Trợ lý cạn lời .
Trời sắp sập đến nơi , ngài đến trường mẫu giáo đón trẻ con, hơn nữa em trai ruột của , ngài cần để tâm như ?
Quan trọng nhất là:
Diệp Ấp Trần còn hỏi gần đây cửa hàng văn phòng phẩm nào , mua cho Hạ Tầm một con Ultraman.
Còn Uông Oánh Oánh tự cho rằng nắm thóp Diệp Ấp Trần, hẹn mấy cô chị em làm . Cô tự tin vóc dáng của , chỉ cần Diệp Ấp Trần phát sinh quan hệ với cô một , chắc chắn sẽ thể rời xa cô .
Sinh viên đại học?
Cái loại ranh con vắt mũi sạch đó cho dù lên giường, e là cũng nhạt nhẽo vô vị chẳng chút thú vị nào!